[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 187: Lôi kiếp
Đây chính là thời khắc thu hoạch thành quả, cũng là những tháng ngày viên mãn nhất, mỗi ngày Nhóc Tỳ đều tập trung tu hành, tinh thần tràn đầy, mỗi ngày đều cảm thấy vui vẻ.
Ngoài ra, lúc rảnh rỗi, hắn gặp gỡ các đồng môn, tổ chức vài bữa tiệc lớn, đồng thời sai Bóng Lông đi trộm vài bình rượu quý lâu năm của các trưởng lão về nhâm nhi, thật sảng khoái biết bao.
Đây là quãng thời gian hạnh phúc, cho dù sau này bao nhiêu năm tháng trôi qua, hắn vẫn không hề quên những khoảnh khắc này, vĩnh viễn khắc sâu mãi trong lòng.
Rất nhiều năm sau, mặc dù có rất nhiều người đã không còn trên cõi đời này, thế nhưng hắn vẫn có thể nhớ rõ như in những nụ cười, dáng vẻ của họ.
"Sư huynh, các huynh lại thua rồi, phạt thêm ly nữa."
Đây là một buổi tối ngập tràn tiếng cười, cả đám người vui vẻ uống đến say mèm, ngay cả một vài sư tỷ cũng nồng nặc mùi rượu, mặt mày đỏ ửng, trông còn kiều diễm hơn hoa.
Xa xa vọng đến tiếng gào thét của Hùng Phi trưởng lão: "Mẹ nó chứ, tên nào dám trộm rượu quý của lão, đừng để lão bắt được!"
Trong lúc đó, lại vọng đến những lời nguyền rủa của Trác Vân trưởng lão, lão ta càng thảm hại hơn, cả hầm rượu lâu năm chẳng còn bao nhiêu hũ, tất thảy đều biến mất tăm hơi.
Đối với chuyện này, cả đám thiếu niên thiếu nữ đều cười ồ lên, ai nấy mặt đỏ bừng, uống say đến mức tâm tình phấn khởi, vô cùng thỏa mãn.
"Haizz, vậy là phải chia ly rồi, không biết đến khi nào mới gặp lại, các tiểu sư đệ hãy bảo trọng."
"Sư huynh, sư tỷ, mọi người cũng bảo trọng!"
Đây cũng không phải là lần đầu tiên tiễn biệt, một tháng qua thì đã có một vài đệ tử trọng yếu của Bổ Thiên Các lần lượt rời đi, được đưa đến một nơi khác.
Ly biệt nào mà chẳng thương cảm, lòng người tuy đã say, bọn họ uống rất vui vẻ, thế nhưng cuối cùng vẫn vương vấn nỗi buồn, đầy miễn cưỡng, chẳng muốn rời đi chút nào. Dù sao cũng đã sinh hoạt nhiều năm ở nơi này.
"Sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ trở về!"
Lại thêm một nhóm sư huynh sư tỷ rời đi Bổ Thiên Các quen thuộc này, đi đến một khu vực vô cùng xa lạ, tránh né những tai họa lớn có thể giáng xuống trong nay mai.
Nhóc Tỳ cũng không biết đã tiễn biệt bao nhiêu nhóm người nữa rồi, Thiên Tài Doanh đã đi hơn nửa, những môn đồ của các lão quái vật càng không thấy tăm hơi đâu, chỉ còn lại vài ba người.
"Tiểu sư đệ, đệ chừng nào thì đi vậy?"
"Ta vẫn phải ở nơi này tu h��nh Lôi Thuật, chờ khi nào có thành tựu thì sẽ đi thôi." Nhóc Tỳ đáp, hắn rất hi vọng Thanh Phong sẽ nhanh chóng rời đi, thế nhưng Thanh Phong lại không chịu, khăng khăng đòi chờ đi cùng với Nhóc Tỳ.
Sau đó, hắn lại bắt đầu xung kích cửa ải tu hành đầu tiên.
"Ầm ầm"
Tiếng sấm kinh người, ánh điện đan xen trên linh sơn như thác nước trút xuống, xuyên qua phù văn hộ thể của Nhóc Tỳ, đánh thẳng vào người hắn, khóe miệng hắn rỉ một vệt máu tươi, cả người bị đánh bay, rơi xuống dưới vách núi.
Bịch một tiếng, cơ thể mạnh mẽ như hắn cũng không chịu nổi, cả người đau nhức, xương cốt gần như đứt rời, một hố sâu hình người hiện ra trên mặt đất.
"Tiền bối, đánh nhẹ tay một chút chứ." Hắn nhe răng nhếch miệng.
"Muốn học pháp tắc Lôi Đạo thì phải dùng tâm để lĩnh hội, dùng thân thể để cảm nhận, không trải qua sự gột rửa của Lôi Kiếp thì sao hiểu được chân nghĩa và huyền bí của nó?"
Râu tóc Lão tổ Mộ Viêm dựng đứng như thép, trông uy mãnh vô cùng, lão không hề lưu tình chút nào, lòng bàn tay lão phát sáng, một chuỗi sét tàn khốc bay tới, tiếp tục đánh bay Nhóc Tỳ.
Mà mặt đất cũng bị nổ tan nát, những tảng đá nặng vạn cân cũng hóa thành bột mịn.
Nhóc Tỳ kêu thảm thiết, chuyện này đúng là chẳng khác nào đang rèn luyện dưới địa ngục, trước đây chỉ là ngộ đạo, cảm ngộ những tinh hoa phù văn của Lôi Thuật mà thôi, nhưng hiện tại lại phải tu luyện thê thảm đến mức này.
"Con sẽ tập trung cảm nhận!" Nhóc Tỳ kiên trì đối kháng với Lôi Tổ, thân thể hắn phát sáng, phù văn màu vàng lấp lánh hóa hình thành một con Toan Nghê, gầm thét xông lên.
"So với trước đây thì có chút tiến bộ, nhưng vẫn chưa được, chưa đạt đến cực cảnh của con!" Lão tổ Mộ Viêm nói rồi há miệng phun ra một luồng lôi hà tấn công tới.
Ầm một tiếng, Toan Nghê nứt toác rồi nổ tung, tia điện màu vàng bay lượn, san bằng một khu rừng núi thành bình địa, không còn lưu lại thứ gì.
"Lôi Điện đại biểu cho sự cuồng bạo, hủy diệt, là một trong những bảo thuật công kích mạnh mẽ nhất, thế nhưng nó cũng có sinh mệnh của mình, có thể dựng dục tân sinh, hiện tại con chỉ mới hiểu một mặt về tính chất hủy diệt của nó mà thôi."
Mộ Viêm chỉ dẫn, lão tắm mình trong ánh chớp, khí tức càng thêm cường thịnh, dường như có một loại sức sống tràn trề, sau đó lại tiếp tục đánh Lôi Điện về phía Nhóc Tỳ.
"Con toàn bị đánh thì tất nhiên chỉ có thể cảm nhận được tính chất hủy diệt của nó chứ sao." Nhóc Tỳ kêu gào thảm thiết, ra sức phản kháng, hai cánh tay nhỏ đều hóa thành màu vàng, hết tia chớp này đến tia chớp khác được hắn đánh về phía trước.
Thế nhưng, cảnh giới của hắn kém xa lắm, một người là cao thủ hiếm có của Bổ Thiên Các, còn một người chỉ mới là một đứa bé thì làm sao có thể trở thành đối thủ được.
Kết quả, hắn lại bị đánh bay, một tia chớp đánh cho cả người hắn cháy khét, tóc nổ lốp bốp, mùi thịt bốc lên.
"Thật là thơm quá!" Xa xa, Nhị Ngốc Tử đang cười trên nỗi đau của người khác, liếm liếm cái miệng, rất muốn lao tới cắn một miếng.
"Đúng là thơm, rất muốn nếm thử một miếng nha." Đại Hồng Điểu cũng nói như vậy, quan điểm của chúng nó lại hiếm thấy đồng thuận đến thế.
"Ầm!"
Nhóc Tỳ từ trên trời lao đến, điều động tia chớp, giống như một vị Lôi Thần vàng kim, liên tiếp phóng ra mười tám luồng tia điện nhắm thẳng vào người chúng nó.
"Gào..."
Hai con chim kêu những tiếng quái dị, lông cháy khét, chúng nó bị đánh bay sang một bên, khói trắng từ trên người bốc lên, không ngừng nằm co giật tại chỗ.
"Đau chết mất!"
Một tảng đá ở bên cạnh chúng nó cũng lăn lộn không ngừng, chính là Đả Thần Thạch, mặc dù cũng trúng tia điện thế nhưng nó cũng chẳng đau nhức đến thế, tức khí nên hai con chim liền nhào tới cắn nó.
"Gào..."
Xa xa, Nhóc Tỳ lại kêu đầy đau đớn, đây chính là lần đầu tiên kể từ khi xuất đạo bị đánh thê thảm đến thế, ngay cả Quỷ Gia từng trừng trị hắn cũng không bá đạo đến mức này, hiện tại hắn bị đánh đến bầm dập, rất nhiều tia điện lập lòe trong người.
Nếu như người bình thường thì sớm đã bị tia chớp xuyên thủng từ lâu rồi, ngay cả hắn cũng cảm thấy đau nhức, thân thể bốc mùi khét lẹt, cảm giác hình như đã gần chín tới nơi.
Đây là một đợt rèn luyện chẳng khác gì bị đày xuống Địa Ngục, không lúc nào dừng lại, hắn rất mong muốn nhanh chóng kết thúc việc tu hành, quả thật quá đau đớn rồi.
"Thiên phú của con rất tốt, thế nhưng một đường chiến thắng liên tiếp thành quen, thiếu những lần chiến bại, như vậy là không tốt." Mộ Viêm nói.
Nhóc Tỳ: "..."
Hắn cũng chẳng biết nói gì cho đúng cả, cuối cùng nhịn không được nữa, kêu to: "Ta chính là tới học Lôi Thuật, không phải đến để bị đánh bại, cuộc đời ta phải là một đường ca vang chiến thắng, mãi mãi vô địch!"
"Rất tốt, niềm tin thật lớn, đúng là có tính cách cứng cỏi để trở thành một Chí Cường Giả, lại nhận thêm một đòn."
Ầm một tiếng, ánh điện mấy chục tầng, cứ như sóng lớn, đánh bay hắn té trên mặt đất, Nhóc Tỳ vừa gào vừa khóc thảm thiết, cả người đau nhức, vừa mở miệng cầu xin thì một ánh chớp từ dưới bụng hướng thẳng lên trên.
Cảm giác dằn vặt này, cảm giác đau nhức này khiến cho hắn muốn chết đi, thật sự vô cùng đau khổ.
Cứ như thế, bị ��ánh từ sáng sớm cho đến chạng vạng thì Lôi Tổ Mộ Viêm mới chịu thả hắn ra, dặn dò hắn không được lười biếng, cứ đi Tàng Kinh Các mà xem kinh văn cổ.
Nhóc Tỳ thê thảm, cả người cháy đen, tóc tai cháy khét, chỉ có đôi mắt vẫn trong sáng vô cùng, những nơi khác chẳng khác nào than đá, gần như chẳng thể nhận ra hắn là ai.
Đại Hồng Điểu, Nhị Ngốc Tử bước tới chào hỏi đều bị hắn đánh bay, cái mặt hắn đã đen xì, hai tên khốn này dám cười trên nỗi đau của hắn, cười khúc khích kia kìa.
"Ấy da, đây không phải là Hùng Hài Tử thần võ ngút trời, danh chấn thiên hạ sao!." Hỏa Linh Nhi đi tới, yêu kiều thướt tha, duyên dáng tao nhã, hiển nhiên đã nghe được lời đồn hôm nay Nhóc Tỳ được 'dạy dỗ' nên cố ý chạy tới xem trò vui.
"Đừng chọc ta!" Nhóc Tỳ vừa mới lên tiếng thì những làn khói đen từ trong miệng bay ra, bước đi xiêu vẹo, thật sự đã bị hành hạ đến thảm thương.
"Ha ha ha, sao ta lại vui thế không biết nữa, làm sao thế, bị người ta nướng chín rồi à? Ngày thường không phải thích ăn thịt dị chủng nướng hay sao, hôm nay gặp phải báo ứng rồi đấy." Hỏa Linh Nhi da thịt trắng như tuyết, mái tóc đen tuyền, đôi mắt long lanh, đôi môi đỏ tươi tuyệt đẹp, cười ngả nghiêng, chiếc cổ trắng ngần, bộ ngực đầy đặn, vòng eo nhỏ dịu dàng, đôi chân thon dài, tất cả hợp lại thành một đường cong mê người.
"Mập Mạp!" Nhóc Tỳ trừng nàng.
Tiếng cười tắt ngấm, Hỏa Linh Nhi hận nhất hai chữ này, nàng tức đ���n nổ phổi, nói: "Mọi người nhanh lên, cùng nhau trừng trị hắn!"
Lần này, trước khi đến nàng đã chuẩn bị chu đáo, đã liên hệ với một đám tỷ muội chuẩn bị thừa dịp Hùng Hài Tử bị thương mà dạy dỗ hắn một trận.
Trong lúc nhất thời, phù văn tán loạn, hào quang óng ánh nhấn chìm cả Nhóc Tỳ, cả đám nữ đệ tử cười ha hả, phụ giúp Hỏa Linh Nhi dạy dỗ hắn.
Đại Hồng Điểu, Nhị Ngốc Tử chẳng nghĩa khí chút nào, cứ thế mà vắt chân lên cổ chạy trốn, căn bản chẳng thèm ra tay, trong chớp mắt đã chẳng thấy tung tích đâu.
"Graoooo..."
Một tiếng rít lên, một con Toan Nghê vô cùng mạnh mẽ và cường tráng, cả người hừng hực ánh vàng, đập tan toàn bộ phù văn, sau đó mở miệng thật rộng, phun ra tia điện, nhắm thẳng bốn phương tám hướng.
Lập tức những tiếng kêu sợ hãi vang tới, tất cả mọi người đều giật mình, Nhóc Tỳ đang bị thương mà còn mạnh hơn và đáng sợ hơn cả so với ngày thường, lợi hại vô cùng, tia chớp vừa thô vừa to đánh tới những nữ đệ tử kia.
Nếu như thật sự là chém giết, tất cả các nàng ch�� sợ đã đi đời nhà ma cả rồi.
Trên thực tế, tên nhóc này bị đánh bầm dập cả ngày trời, trong cơ thể tràn đầy tia chớp, đây đều là do Lôi Tổ Mộ Viêm đẩy vào, đến bây giờ vẫn chưa bùng phát hết toàn bộ, vừa vặn mượn cơ hội này mà phóng thích hết thảy mọi thứ ra ngoài.
Hỏa Linh Nhi muốn chạy trốn thế nhưng lại bị Hùng Hài Tử đuổi theo, quật ngã thẳng cẳng rồi cứ thế mà lục soát toàn thân.
Mãi cho tới khi Hùng Hài Tử rời đi, Hỏa Linh Nhi vẫn còn đang trong cơn tức giận, lần nào cũng phải chịu thiệt khiến nàng vô cùng phẫn uất.
"Sư muội, mau mau thay bộ áo quần khác đi." Một vị sư tỷ đi tới, nhỏ giọng nhắc nhở, ánh mắt của những người khác đều rất lạ lùng.
"Làm sao thế?" Hỏa Linh Nhi ngờ vực.
Bỗng dưng, nàng nhanh chóng quay đầu lại rồi kêu lên một tiếng thét chói tai, nghiến răng nghiến lợi.
Hôm nay, nàng mặc một chiếc quần dài trắng tinh, tay áo phất phơ trong gió, siêu trần thoát tục, giống như 'Trích tiên' cưỡi gió bay đi, vẻ đẹp vô cùng xuất thế.
Thế nhưng, lúc này cặp mông nở nang vểnh cao của nàng lại xuất hiện một loạt vết cào đen xì, thậm chí còn cào rất ngay ngắn.
"Tên Hùng Hài Tử đáng chết!" Nàng vô cùng xấu hổ.
Sau khi tên tiểu tặc kia quật ngã nàng, một hồi đánh loạn cào loạn thì chỉ có chỗ này có vết tích rõ ràng nhất, xuất hiện một vết cào nhỏ, lúc này nàng cảm thấy rất đau rát.
Hỏa Linh Nhi phát điên, thế nhưng... Nàng đánh không lại tên Hùng Hài Tử kia, mấy lần muốn chỉnh đốn hắn thế nhưng đều bị đánh ngược rồi đè ngã, tên khốn kia thật vô liêm sỉ.
"Mập Mạp ơi, muốn đấu với ta thì ngươi còn chưa phải là đối thủ." Từ xa, Nhóc Tỳ nói, khập khiễng bước vào Tàng Kinh Các.
Hắn bị Lôi Tổ trừng trị đến thảm thương, cả người vẫn còn đau nhức, khi bước đi thì phải rất cố gắng, thế nhưng hắn vẫn không hề lười biếng, vẫn y như lời dặn dò, lê lết tới nơi đây xem kinh thư.
Rất rõ ràng, nơi đây trống trải hơn rất nhiều, hơn chín mươi phần trăm cốt thư đã được vận chuyển đến nơi khác.
"Mau nhìn đi, vài tháng vừa qua con cũng đã xem gần như toàn bộ Tàng Kinh Các rồi đấy, chỉ còn lại những quyển này nữa thôi." Liễu Lão nở nụ cười hiền lành.
"Cảm ơn lão bá." Nhóc Tỳ cảm động, hiển nhiên đây chính là những quyển mà hắn chưa xem được Liễu Lão lưu lại, còn những quyển kinh thư khác thì để cho những người kia mang đi.
"Đừng cảm ơn vội, cũng không phải vì con mà nán lại một ít đâu, chỉ là bọn hắn khi tới lấy đi kinh thư thì ta cố gắng để bọn họ dọn những quyển kinh thư mà con đã xem rồi mà thôi. Thế nhưng, các loại thần thông đều bị mang đi cả rồi, những thứ quý giá nhất không thể lưu lại lâu được, sau này nếu có cơ hội thì con lại học cũng không muộn. Hơn nữa, ta cũng cảm thấy việc tu hành Lôi Thuật của con như thế cũng đủ rồi, cũng mạnh như những môn thần thông khác."
Nhóc Tỳ nghe răng trợn mắt, muốn ngồi xuống để đọc thế nhưng lại không được, đành phải đứng đọc kinh văn, lật xem cốt thư.
"Sao lại thảm hại như vậy?" Liễu Lão cười híp mắt, ông rất hòa nhã, nếu so với Lôi Tổ thì chính là hai loại tính cách khác biệt nhau.
"Haizz, bị trừng trị thật thảm, từ khi xuất thế đến giờ, con chưa bao giờ nếm qua mùi vị thất bại, kết quả hôm nay thiếu chút nữa thì bỏ cái mạng trẻ này rồi." Nhóc Tỳ than thở, khuôn mặt méo mó, đen thui.
Liễu Lão nhịn không được bật cười, nói: "Hắn cũng là muốn tốt cho con thôi, để cho con cảm ngộ được khí tức sinh mệnh trong Lôi Điện, không nên chỉ hiểu mỗi hủy diệt, muốn để cho Lôi Thuật được thăng hoa thì nhất định phải thông suốt toàn bộ áo nghĩa. Yên tâm đi, mặc dù tính cách Mộ Viêm cứng rắn, tính tình nóng nảy cứ như Lôi Điện, thế nhưng nếu đã làm như vậy thì nhất định sẽ có lợi ích rất lớn cho con đấy."
Trong vòng một tháng sau đó, Nhóc Tỳ ngày ngày kêu thảm thiết khiến cho những đệ tử còn ở lại phải đến vây xem, quá trình Hùng Hài Tử bị chỉnh đốn khiến người khác cảm thấy "vui mắt", so với ngắm gái đẹp còn sướng hơn nhiều, mơ hồ như trở thành một cảnh tượng hấp dẫn.
Nhóc Tỳ quả thật rất phiền muộn, lúc nào cũng bị hành hạ như vậy, nếu như có thể đánh thắng được Mộ Viêm thì hắn rất muốn nhào tới cắn lão vài cái.
Đương nhiên, trong suốt quá trình bị ��ánh thì việc lĩnh ngộ Lôi Điện của hắn quả thật tăng nhanh như gió, hơn nữa rốt cuộc cũng chạm tới một tầng áo nghĩa khác, bắt đầu chạm vào một tia sinh cơ.
Nhưng cảm nhận cũng rất yếu ớt, không có gì rõ ràng, hắn cảm ứng chăm chú thì chỉ có thể thấy được mơ hồ loáng thoáng.
"Cái gì, con đã chạm tới tia sinh cơ kia?" Lôi Tổ Mộ Viêm sau khi nghe thế thì khiếp sợ.
"Sao ạ?" Nhóc Tỳ nghi ngờ, mỗi ngày ông già này toàn đánh mình, còn nói là nhất định sẽ ngộ ra được tia sinh cơ nào đó, thế sao giờ lại bày ra bộ mặt này.
Rất nhanh, Liễu Lão bảo vệ Tàng Kinh Các cũng kinh động, nhanh chóng chạy tới, âm thanh run run, nói: "Thật là có thể nắm bắt được một tia sinh cơ trong Lôi Điện? Kỳ tích mà, quả nhiên là thần tư ngút trời!"
"Vậy thì đã có gì, không phải các vị nói con phải cố gắng cảm ứng hay sao, ngày nào cũng bị sét đánh cho nên con phải nghĩ đến những phương pháp để bảo vệ tính mạng chứ, rồi mơ hồ chạm phải tia khí tức ấy." Nhóc Tỳ nói.
"Bảo thuật trấn giáo có hi vọng được bù đắp trong nay mai rồi." Liễu Lão cảm thán, sờ sờ đầu hắn.
Nét mặt già nua của Lôi Tổ Mộ Viêm đỏ bừng, cũng không ngừng gật gật đầu.
Nhóc Tỳ trợn tròn mắt, nhìn về phía Lôi Tổ, nói: "Đừng nói là ngay cả chính ngài cũng không cảm ứng được chứ, rồi cả ngày đánh đập con để cho con trải nghiệm sao?"
Hùng Hài Tử phát điên, bắt nạt người quá đáng.
"Thiên phú của con hơn ta, có thể được xưng là nghịch thiên." Nét mặt già nua của Lôi Tổ trở nên đỏ chót.
"Ông quá đáng ghét!" Nhóc Tỳ giơ chân như muốn đánh nhau.
Kết quả một tiếng "răng rắc" vang lên, một luồng ánh chớp truyền xuống nhấn chìm hắn, hắn liền kêu gào đau đớn, miệng mũi đều phun ra điện, nói không nên lời.
"Có thiên phú thì phải biết quý trọng, người khác rất khó để cảm nhận sinh cơ trong Lôi Điện hủy diệt, con vậy mà lại ươm được một hạt giống, thành tựu trong tương lai của pháp tắc Lôi Đạo không thể đo lường được, có thể sẽ trở thành Chí Cường Giả!" Liễu Lão lên tiếng.
"Mấy ngày nữa, chờ đến ngày Lôi Vũ, ta dẫn con đi thu Lôi Kiếp Dịch, đó chính là thần dịch đoạt thiên địa tạo hóa, rất có lợi cho con." Lôi Tổ nói.
Nhóc Tỳ mơ hồ cảm ứng được chuyện không dễ như vậy. Ngày xưa, lão ta tốn rất nhiều thời gian, bị thương nặng mới có thể đoạt được một giọt để hiến tế cho dây leo già.
Liễu Lão nghe thấy thế thì trở nên nghiêm túc hẳn, ông biết, Lôi Tổ muốn liều mạng, thần dịch há có thể thu dễ dàng như thế? Có lẽ rất có khả năng thần hình đều diệt.
Hiện tại thì tình huống không giống nữa, Hùng Hài Tử thật sự đã chạm tới được cửa ải kia, có thể đoạt được một giọt nữa trong Lôi Vũ.
"Con nên ghi nhớ ân tình này của Mộ Viêm." Liễu Lão thở dài, bởi vì khi làm chuyện này chỉ sơ suất một chút là có thể liên lụy đến tính mạng, Lôi Tổ Mộ Viêm muốn giúp đỡ hết khả năng cho đứa nhỏ này.
Nhóc Tỳ gật đầu, hắn cảm giác được tính chất nguy hiểm của việc này nên không dám nói lung tung.
Phiên bản dịch này là tâm huyết của Tàng Thư Viện, mong được quý độc giả trân trọng.