[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1850: Từng người rời đi.
Nhóm người khóc lóc rên rỉ đầy đau khổ, âm thanh vang tận mây xanh.
Năm cỗ quan tài đỏ chói chứa đựng tàn thi của năm con rồng, thây không toàn vẹn, thậm chí có cỗ chỉ còn lại một vũng máu tanh.
Ai nghĩ tới được, đường đường năm con rồng Vương gia, quát tháo phong vân, gào thét giữa Cửu Thiên Thập Địa mà lại chết như thế, hơn nữa lại do chính tay Vương Trường Sinh đánh gục!
"A..." Có người khóc lớn chảy dài huyết lệ, nhưng có thể làm gì chứ?
Báo thù ư, vậy thì tương đương với việc thí tổ, đời sau của năm con rồng ngổn ngang cảm xúc, tâm trạng đau xót và phức tạp, chẳng ngờ lại lạc vào một bước này.
Tuy nhiên, bọn họ thấu rõ, Vương gia đã thoát được một kiếp nạn!
Cùng một sự lựa chọn, nhưng kết quả lại hoàn toàn khác biệt, chân tướng chính là như vậy.
Tiên Vực giáng hạ pháp chỉ, tình cảnh của Kim gia cùng Phong gia càng thêm bi thảm, chẳng ngờ lại có kết cục như vậy, buộc họ phải tự tay hành động, tiến hành một cuộc thanh tẩy.
Mà Vương gia của Vương Trường Sinh thì lại không nằm trong số này.
Ngày hôm đó, Kim Thái Quân như già đi cả chục vạn năm tuổi, lớp da càng nhăn nheo hơn, mái tóc trắng bóng tung rơi rớt theo làn gió, bà như ngọn đèn cạn dầu.
"Phụt!"
Phía trước, đầu một nam nhân bay lên, đi kèm tiếng gầm nhẹ cùng tiếng kêu la hoảng loạn trong tộc, Kim Thái Quân vô cảm vung trường đao trong tay.
Ngày hôm đó, chính bà đã tự tay chém giết vô số hậu duệ, trong đó có cháu ruột của mình, thậm chí còn có con gái của đứa cháu này nữa.
Chi mạch của bà, thực sự đã bị đồ sát sạch sẽ.
Vương Trường Sinh tự mình ra tay giết chết năm người con, còn bà thì bị buộc phải hành động, nhất định phải giết những kẻ liên thông với sinh linh hắc ám, vô cùng thê thảm, nhân số chi mạch này đã tiêu tán hết.
Cũng có Phong tộc, lão tổ của tộc này cũng tiếp nhận pháp chỉ từ cường giả Tiên Vực, buộc phải giết chết những ai trong tộc đã cấu kết với sinh linh hắc ám.
Vị lão tổ này đã thành đạo nhiều năm, nhưng hôm nay suýt nữa đạo tâm đã tan vỡ, vì hắn có tổng cộng bảy người con, tất cả đều nằm trong danh sách phải chém.
Hắn từng có vô số dòng dõi, song có vài người con đã chết già cùng chết yểu qua năm tháng, bảy người con trai hiện tại là trụ cột của tộc, kết quả lại mất mạng toàn bộ.
Đây là một trận mưa gió lớn bao trùm khắp giới tu luyện.
Chẳng hề khoa trương chút nào, vô số tu sĩ chấn động, trong mấy ngày này, trên vòm trời không ngừng giáng xuống trận mưa lớn mang màu đỏ nhàn nhạt, đó là vì trong thế gian đã có quá nhiều cường giả tử vong, dẫn đến cảnh tượng kỳ dị trong đất trời.
Hai đại gia tộc cứ thế sụp đổ, người chết vô số kể!
Mọi người đều cảm nhận được sự khủng bố của cường giả Tiên Vực, có thể bức ép lão tổ hai tộc phải tự tay giết hại hậu nhân của chính mình, khiến hai giáo miễn cư��ng rơi vào cảnh xuống dốc không phanh.
Thế nhưng, Kim Thái Quân cùng lão tổ Phong tộc đều còn sống, cũng chưa bị đánh gục, Tiên Vực truyền xuống pháp chỉ, buộc bọn họ phải lập công chuộc tội, truy sát sinh linh hắc ám.
"Thật ác độc thay, đám người Tiên Vực chẳng hề hiền lành, lạnh lùng tàn khốc tuyệt tình, nhưng ta lại thích điều này, ha ha..." Tại bước ngoặt này mà vẫn có thể cười, e rằng chỉ có Tào mập mà thôi.
Bọn họ vô cùng căm ghét những gia tộc này, hôm nay hai giáo này gần như bị diệt sạch khiến họ hả hê vô cùng.
Thiên hạ hỗn loạn, tu sĩ các tộc đều run sợ, chẳng ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, các gia tộc trường sinh từng phản bội, muốn thông đồng với sinh linh hắc ám để tàn sát nhân giới này.
"Haizz, Vương Trường Sinh nhặt xác luyện công, tâm chí tựa sắt đá, Kim Thái Quân tự tru sát lòng mình, bản thân gần đất xa trời, đây chính là sự chênh lệch lớn vậy đó!"
Đám người Thác Cổ Ngự Long, Thiên Giác nghĩ bàn sự việc, vô cùng kiêng kỵ đối với người đứng đầu.
Dù cho nói thế nào đi nữa, cái rương gỗ mục đã mất tích, đến tận bây giờ vẫn không rõ tung tích.
Rắc rắc.
Từng vết nứt xuất hiện, đó là Cửu Thiên Thập Địa va chạm vào nhau, khi Mạt Pháp giáng lâm, khí thế dâng trào, hai tháng sau, mấy thế gia trường sinh bị thanh tẩy suýt chút nữa đã bị xóa sổ!
Mà lúc này, thời đại Mạt Pháp đang cấp tốc kéo đến.
"A..." Có người nghe thấy, Chuẩn Chí Tôn Trịnh Đức gầm lớn, tuổi thọ của hắn đã chẳng còn bao nhiêu, sinh mệnh không ngừng suy giảm cấp tốc trong hai tháng này, thân thể không ngừng kiệt quệ.
Loại biến hóa này vô cùng khủng khiếp, Đại Đức Giả Trịnh Đức suýt chút nữa đã chết già!
Cùng thời kỳ này, Cửu Thiên Thập Địa đã xảy ra vô số chuyện khủng khiếp, có không ít danh nhân tọa hóa mà chết già trong năm tháng, tuyệt diệt dưới thời đại Mạt Pháp.
Trong lúc này, Tiên Vực đã hoàn toàn rút lui, hiện tại cũng chỉ còn lại số ít đang tạo nên thế cân bằng cuối cùng.
Hoàn toàn chính xác, bọn họ cũng phải tháo chạy, tóm lại, vùng thế giới này sẽ trở nên yên tĩnh.
Trong hai tháng này, Thạch Hạo đã tiễn đưa vài nhóm người, Thác Cổ Ngự Long, cùng hai người trong Vệ gia Tứ hoàng vẫy tay chào hắn, là nhóm cuối cùng tiến vào Tiên Vực.
Dù Thập Quan Vương, Trích Tiên chỉ gật đầu chào hỏi, nhưng dù sao cũng từng là đối thủ, từng cạnh tranh nhau nên tạm biệt lần cuối.
Có người Thạch Hạo tiễn đưa, cũng có người thì không để ý đến, ví như Lục Quan Vương Ninh Xuyên, hắn cũng chẳng đến cáo biệt, nếu như có cơ hội, hắn sẽ tiện tay chém giết luôn.
Cũng có vài đạo thống Tiên Vực phái cường giả đến tiếp đón, nên có vài người Thạch Hạo cũng không đến tiễn đưa, trừ phi là tri kỷ, bằng hữu chân tâm, nếu không hắn cũng chẳng mạo hiểm.
"Ca, ca sẽ không đi vào à?"
Ngày hôm đó, Thạch Hạo âm thầm tiễn Tần Hạo một đoạn đường, hắn cũng không ngờ đệ đệ của mình cũng muốn vào Tiên Vực.
Bởi vì, khối tiên cốt trên người Tần Hạo vô cùng kỳ lạ, Tần Trường Sinh từng tạo cho hắn một cơ hội, nên đã gây chú ý cho một thế gia Tiên Vương nào đó, thành ra muốn nghiên cứu khối cốt này.
Tần Trường Sinh sớm đã quyết định, hắn không muốn xảy ra 'Trường Sinh họa', điều đó tựa như một cơn ác mộng đáng sợ thường xuyên quanh quẩn sâu trong nội tâm.
Cả kỷ nguyên này, hắn luôn luôn bất an!
Tần Trường Sinh, còn có Mục Trường Sinh, thêm vào Vương Trường Sinh, khiến cho sâu trong nội tâm khó có thể an bình.
"Ma Nữ, nam nhân ngươi yêu nhất năm xưa là ai vậy, đừng nói là ta đó nhé? Ha ha..." Thạch Hạo tiễn đưa Ma Nữ, cất tiếng mở lời.
Năm xưa, Ma Nữ từng mặt dày nói rằng, mình sớm đã có người yêu, Thạch Hạo không phải là món ăn của nàng, khẩu khí rất mạnh mẽ.
"Chờ đi, chờ ngày nào ngươi công tham tạo hóa, từ giới này giết thẳng vào Tiên Vực, vậy ngươi chính là thức ăn của ta!" Ma Nữ cười hì hì lườm Thạch Hạo một cái.
Thế nhưng, trước khi ly biệt, nàng thu lại nụ cười, không còn đùa giỡn nữa mà thở dài, bước tới ôm lấy Thạch Hạo, tiếp đó phi thân về phía xa, nói: "Bảo trọng nhé!"
Ma Nữ cũng đi, từ đó không thấy bóng dáng đâu nữa.
"Ngươi không đi sao?" Thạch Hạo hỏi Tào Vũ Sinh, hắn đã tinh luyện pháp trận của Vương Đại, Vương Ngũ, Vương Bát của Vương gia, rồi ghi khắc vào thể nội Tào Vũ Sinh.
Đáng tiếc, năm con rồng khác của Vương gia đã bị Vương Trường Sinh chém giết, thành ra không thể đoạt được tàn trận trên người bọn họ.
"Ta không đi đâu, đạo của ta ở ngay giới này, khi tình huống không ổn, ta sẽ tự mai táng bản thân, trăm nghìn vạn năm sau lại là một hảo hán mà thôi!" Tào Vũ Sinh vỗ vỗ lồng ngực.
Nói là vậy, nhưng khóe mắt hắn đỏ ửng, nói: "Lúc đó ta cũng không biết mình còn nhớ ngươi không nữa, còn nhớ mình là ai không nữa, sẽ còn nhớ những người mà mình không muốn quên không nữa, kỷ nguyên sau hay hai kỷ nguyên sau, ta còn có thể thấy được những ai đây?"
Tào Vũ Sinh không đi, thế nhưng một thân một mình ẩn cư, tạm thời biến mất khỏi thế gian.
Bổ Thiên Đạo, cả giáo đều di chuyển, tất cả mọi người tiến vào Tiên Vực, Thanh Y là người ra đi cuối cùng, nàng không ngừng quay đầu nhìn lại, tựa như đang chờ đợi ai đó, muốn xem bóng dáng người kia có tới hay không.
Cuối cùng, nàng vội vã rời đi, mượn pháp trận không ngừng vượt qua hư không, tạm thời rời kh���i Bổ Thiên Đạo.
Nàng sợ Thạch Hạo sẽ thực sự xuất hiện, sợ có người sẽ phục kích hắn, bởi vì giáo phái tiếp đón bọn họ chính là một đạo thống cổ lão phi thường mạnh mẽ.
Trên thực tế, cũng không có ai ngăn cản, thế nhưng nàng vẫn muốn rời đi.
Tại một nơi u tĩnh nào đó, Thanh Y lặng yên đứng một mình, không lâu sau, một bóng người hạ xuống sau lưng nàng, và giọng nói ôn hòa truyền đến.
"Là Thanh Y à?"
Mỹ nhân bạch y xoay người, thần sắc phức tạp, đôi mắt đẹp khẽ chớp, nàng có thiên ngôn vạn ngữ, thế nhưng biết nói gì đây? Chung quy lại, nàng phải rời đi rồi.
"Chung quy lại, hai chúng ta đều phải dung hợp làm một thôi." Trong đôi mắt nàng ẩn chứa hơi nước.
"Ta biết mà, nàng đã không phải là Thanh Y trước kia." Thạch Hạo gật đầu, yên lặng đứng đó, không nói thêm lời nào nữa.
"Thanh Y chính là ta!" Mỹ nhân tuyệt đại chợt nhấn mạnh, thế nhưng lại có cảm giác nhu nhược, nàng muốn nắm giữ thứ gì đó, muốn chứng minh thứ gì đó.
"Đời này, nguyện vọng của nàng là thành Tiên ư?" Thạch Hạo hỏi, muốn trở thành tiên thì phải đi Tiên Vực, không còn lựa chọn nào khác.
Rất lâu sau, Thanh Y chẳng hề nói lời nào, cuối cùng nàng ngẩng đầu, cặp mắt rưng rưng lệ, tràn đầy đau đớn và thương cảm.
"Ta muốn trở thành tiên, thế nhưng ta lại rất mâu thuẫn!" Nàng gian nan lựa chọn, sau đó xoay người nhìn về phía chân trời.
"Nàng sẽ trở thành tiên." Thạch Hạo gật đầu.
"Đi theo ta đi, hoặc là, ngươi cứ chờ ta, ta sẽ tìm người bảo vệ cho ngươi, để ngươi có thể tiến vào Tiên Vực!" Thanh Y nhìn chằm chằm hắn.
"Không được, đạo của ta không ở đó, ta muốn tìm kiếm ở thế giới này, tự thành đại đạo viên mãn." Thạch Hạo lắc đầu.
"Ngươi sợ ta không tìm được à, nhất định sẽ được." Thanh Y rơi lệ.
"Nàng đi đi, dù cho vùng thế giới này đang ở thời đại Mạt Pháp, thì ta cũng sẽ không bị vây nhốt đâu, thời đại Mạt Pháp đến, thế nhưng chứng Đại Pháp mới là chân lý!" Thạch Hạo kiên định.
Rất lâu sau Thanh Y cũng chẳng hề nói gì.
Nàng biết, chuyện này chẳng hề hiện thực chút nào, lần từ biệt này hơn nửa là vĩnh viễn, cũng chẳng biết có thể gặp lại nữa hay không.
Lúc này, trong mắt nàng không ngừng có lệ nóng lăn xuống, chăm chú nhìn người kia, tựa như muốn khắc ghi vào trong lòng, dù cho kỷ nguyên này đến kỷ nguyên khác trôi qua, vẫn có thể nhớ mãi, vĩnh viễn không quên.
"Ta hi vọng sẽ còn gặp nhau trên con đường thành tiên, khi đó sẽ có thể gặp lại, không hề ước mong gì cả, chỉ cần ngươi có thể bình an, trăm nghìn vạn năm sau còn có thể xuất hiện." Thanh Y rơi lệ, sau đó lớn tiếng nói.
Cuối cùng, Thanh Y rời đi, mang theo thương cảm, mang theo đau buồn, thời khắc này, nàng không biết mình là Thanh Y hay Nguyệt Thiền nữa, càng phi nhanh càng xa.
"Ta nghĩ, rất nhiều năm sau có lẽ ta sẽ hối hận, nếu như còn có cơ hội gặp lại, ta nhất định sẽ đưa ra lựa chọn khác." Ở nơi phương xa, nàng mang theo vẻ ngẩn ngơ, mang theo thất vọng, mang theo tiếc nuối vô tận, bước vào Tiên môn.
Mỗi người đều có con đường riêng, Cửu Thiên yên tĩnh, những người có thể đi đều đã đi cả, còn lại cũng chỉ là một mảnh ngổn ngang.
Đại quân cuối cùng của Tiên Vực đều đã lui lại!
Mà lúc này, đại quân hắc ám cũng chẳng thấy tăm hơi, vật chất hắc ám cũng đều biến mất sạch.
Bởi vì, thời đại Mạt Pháp đã tới!
Thạch Hạo một mình ngồi câu cá trên đại lục, khi thủy triều hắc ám rút đi, hắn nhìn thấy hàng loạt cảnh tượng, nhìn thấy một loại chân tướng nào đó.
"Hắc ám đã tạo nên tất cả." Hắn tựa hồ là một cần thủ cô độc, một người câu vạn cổ sinh diệt.
Đạo pháp diệu văn, thâm thúy từng câu chữ, duyên đến đây hội tụ, trọn vẹn lưu truyền tại truyen.free.