[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1830: Diệt địch trong nháy mắt.
Tình huống quái gở gì đây? Vương Ngũ bị một chén rượu đánh bay, cảnh tượng này thật chẳng hề chân thực chút nào, khiến mọi người trợn trừng mắt, cảm thấy bất ngờ và khiếp sợ sâu sắc!
Vương Ngũ thực lực mạnh mẽ, tu đạo năm tháng dài dằng dặc, trong đương đại có thể nói là một cao thủ hiếm có dưới cảnh giới Chí Tôn, không ngờ lại gặp phải một đòn như vậy.
Không đúng, không thể nói là một đòn, bởi đây là hành động quá đỗi xem thường, người ra tay vô cùng tùy ý, chỉ hất ra một chén rượu đã đánh bay hắn đi xa.
Đây là ai? Lời nói vang lên, tuổi còn rất trẻ!
Tất cả mọi người đều đồng loạt quay đầu tìm kiếm người vừa cất lời, nhìn về phía đó để xem hắn là ai.
Nơi đó có một người với khí tức sinh mệnh phồn thịnh, hắn rất trẻ, loại tinh lực này hoàn toàn không thể tồn tại trên thân thể một tu sĩ già yếu, thế nhưng hắn ngồi ngay ngắn nơi đó lại tựa như hư vô, khó có thể nắm bắt chân thân của hắn.
Sau chiếc bàn ngọc thạch, một bóng người mờ ảo an tọa bên trên tòa tiên sơn mờ ảo với sương trắng giăng lối, y yên lặng tự rót chén rượu rồi từ từ thưởng thức.
Vương Ngũ rốt cuộc cũng hóa giải được nguồn xung lực kia, từ từ ổn định thân hình rồi rơi xuống mặt đất, nhưng dù vậy thì vẫn lảo đảo lùi lại vài bước.
Có thể thấy được lực xung kích mà hắn vừa nhận phải kinh khủng đến mức nào, chỉ một chén rượu đã đánh hắn bay vút ngang trời, quả thật quá kinh người.
"Ngươi, rốt cuộc là ai?!" Sắc mặt của Vương Ngũ rất khó coi, người có thể bức lui hắn như thế tuyệt đối rất khủng khiếp, Vương Trường Sinh có thể làm được, Vương Thập cũng có thể làm được, mấy người này mạnh hơn hắn một đoạn.
Người kia không hề phản ứng, vẫn cầm chén rượu như đang xuất thần, chìm đắm trong suy tư, chẳng thèm nhìn hắn.
"Ngươi muốn thế nào?" Vương Ngũ lần nữa cất lời, trong lòng dâng lên ngọn lửa hừng hực, lại bị người xem thường đến vậy mà chỉ biết cắn răng chịu đựng.
"Ta không thích dáng vẻ hống hách của ngươi." Người kia tựa hồ phục hồi tinh thần, bình thản nói.
"Ngươi, quản hơi quá rồi đó!" Vương Ngũ trầm giọng nói, nhìn chằm chằm Thạch Hạo, rồi lại lướt mắt qua đám người Thái Âm Ngọc Thỏ.
"Câu nói này nếu như phụ thân của ngươi tới nói với ta thì cũng không tính là quá phận, bằng ngươi mà cũng dám hung hăng?" Người trẻ tuổi kia nhíu mày nói thế.
Tất cả mọi người đứng đó đều giật n��y mình, rốt cuộc người này là ai mà lại mạnh mẽ đến vậy, còn đang sỉ nhục Vương Ngũ nữa? Hắn có tu vi kinh người đến cỡ nào?
Sắc mặt của Vương Ngũ vô cùng khó coi, người này còn hống hách hơn cả hắn, xem thường hắn quá đỗi, lại dùng giọng điệu như vậy để giáo huấn hắn.
Tất nhiên đó là Thạch Hạo rồi, hắn ngồi nơi đó có thể thấy được đối phương muốn bức ép mang đi Thái Âm Ngọc Thỏ, tất nhiên hắn sẽ không ngồi yên, phải dạy dỗ một trận chứ.
Trên thực tế, sau khi tới nơi này thì hắn không hề có ý định buông tha cho mấy kẻ kia.
"Bằng hữu, Thái Âm Ngọc Thỏ chính là người mà đích thân phụ thân ta muốn mang về." Vương Ngũ hít sâu một hơi, vẻ mặt trịnh trọng nói.
Hắn cảm thấy, tuổi tác của người trước mắt này không hẳn quá cao, dù biết rằng tu vi cao thâm hơn hắn thế nhưng vẫn không gọi là tiền bối mà chỉ gọi là bằng hữu.
Đồng thời hắn lấy Vương Trường Sinh ra để cảnh cáo, để Thạch Hạo đừng nhúng tay vào chuyện này.
"Hình như ngươi không rõ ý của ta thì phải, chính là không ưa hành vi của các ngươi thôi, dù cho có mang phụ thân ngươi ra cũng chẳng đáng một đồng!" Thạch Hạo lạnh lùng nói.
Tất cả mọi người đều ngây người, vị này quá đỗi cường thế, không hề cho Vương Ngũ chút mặt mũi nào cả, ngắn gọn dứt khoát đầy trào phúng.
"Bằng hữu, ngươi chớ có khinh người quá đáng!" Vương Ngũ lạnh lùng lên tiếng, thân là con thứ năm của Vương Trường Sinh, hắn đã quen với sự ngang tàn, hiếm khi gặp chuyện như thế này.
"Ngươi không có tư cách gọi bằng hữu với ta, đồng thời cũng không biết tình cảnh của mình nữa à, chỉ là một con trùng nho nhỏ hạng năm mà thôi mà cũng dám lớn tiếng trước mặt ta?" Thạch Hạo uống cạn ly rượu ngọc trong tay nói.
Mọi người sợ mất mật, rốt cuộc là ai thế này, không ngờ lại coi rẻ ngũ thiếu gia Vương gia, căn bản không hề đặt trong lòng, tựa như đang răn dạy tiểu bối vậy.
Hắn còn không biết đây là Thạch Hạo, nếu như biết thì chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết! Một kẻ đã từng là tiểu bối vậy mà hôm nay lại dùng dáng vẻ này răn dạy hắn, ngang hàng với phụ thân của hắn.
"Đạo hữu, ngươi can thiệp như vậy, hơi quá đó!" Vương Ngũ tức tối.
"Một tên tiểu bối mà dám cãi lại ta à, còn muốn mang phụ thân mình ra uy hiếp?" Thạch Hạo liếc nhìn.
Chỉ trong giây lát đó, sắc mặt Vương Ngũ đỏ bừng, bị người khinh miệt đến thế.
Nhưng, vì sao từ trên người này hắn lại cảm nhận được sinh mệnh phấn chấn vô cùng trẻ trung? Hắn hẳn là một người trẻ tuổi mới đúng.
Thế nhưng, người này lại 'cậy già lên mặt', nhìn dáng vẻ thật sự giống một tiền bối.
"Không biết tiền bối tu đạo bao nhiêu năm, thành đạo vào năm nào?" Vương Ngũ lên tiếng.
"Tu đạo cũng mới mấy chục năm, sao hả, ngươi còn không phục sao?" Khóe miệng Thạch Hạo nhếch lên nụ cười khẩy.
Đùa gì thế, tu đạo mấy chục năm thì sẽ có tu vi cỡ này sao? Vương Ngũ phát giác đối phương đang đùa giỡn mình.
Những người khác nở nụ cười, khi nhìn thấy Vương Ngũ ăn quả đắng thì đám người Trường Cung Diễn, Thác Cổ Ngự Long, Thiên Giác đều cảm thấy phấn chấn, vị tu sĩ không rõ thân phận này xuất hiện quá đúng lúc.
"Khinh người quá đáng!" Vư��ng Ngũ gầm nhẹ rồi bắt đầu kết ấn, hắn không cam tâm, muốn ước lượng xem người này đã tiến quân vào cảnh giới Chí Tôn hay chưa.
Hay là nói, y chỉ là một vị Chuẩn Chí Tôn?
"Tiểu bối, ngươi nghĩ muốn động thủ với ta sao?" Thạch Hạo cười lớn.
Hắn đứng dậy, dưới chân xuất hiện một đại lộ kim quang tràn về phía trước, thần thánh vô song, quang hoa xán lạn tiến thẳng tới Vương Ngũ.
Hai bên đại lộ kim quang hiện lên từng cây thần liên cắm rễ vào hư không, khi phiến lá lắc lư thì phát ra tiếng nộ đại đạo vang dội.
Mọi người hít vào ngụm khí lạnh, đại đạo hiện rõ dưới chân, người này hơn nửa đã thành đạo rồi!
Vương Ngũ xuất thủ nắm pháp ấn, triển khai bảo thuật bổ tới, thế nhưng rất đáng tiếc, khi những phù văn kia tấn công tới, chúng đều tan rã ngay trước người Thạch Hạo.
Đại lộ kim quang kia đã tiêu diệt mọi thứ, chém sạch pháp thuật, Thạch Hạo tựa như vạn pháp bất xâm!
Ầm!
Khi đi tới gần, Thạch Hạo tung một cú bạt tai đánh bay Vương Ngũ khiến hắn ho ra đầy máu, mọi người nơi đây đều run rẩy không thôi.
"Ngươi ngông nghênh mang đi Thái Âm Ngọc Thỏ, đã lớn như thế mà còn đi bắt nạt một cô nương chân yếu tay mềm, không thấy dị hả, còn muốn giữ thể diện nữa không?" Thạch Hạo hỏi.
Cũng trong lúc đó, hắn lộ ra hình dáng thật của mình, để Vương Ngũ có thể nhìn rõ hắn là ai.
"Ngươi..." Vương Ngũ chấn kinh, hai mắt trợn to, quả thật không cách nào tin tưởng vào mắt mình.
Rầm!
Lần này, lời nói của hắn bị một bạt tai ép ngược trở lại, khuôn mặt vỡ nát, dù muốn tránh cũng không sao tránh được.
Phụt!
Vương Ngũ phun ra ngụm máu tươi, đây không chỉ là do bị thương mà quan trọng hơn là sự tức giận tột độ, cả người hắn run rẩy, khóe mắt như muốn lòi ra ngoài.
Đây là kẻ nào? Chẳng phải là tên nhóc năm xưa sao? Không ngờ không những tu vi không bị phế mà còn trở thành cao thủ như thế này, hơn phân nửa đã tiến vào cảnh giới Chí Tôn, việc này quả thực vô cùng khủng khiếp.
Hắn tức đến muốn ói máu, rõ ràng là một tên tiểu bối thế nhưng giờ lại tự xưng tiền bối nhìn xuống hắn, mang theo vẻ khinh bỉ.
Cảm giác này quá khó để tiếp nhận, năm đó Thạch Hạo bị huynh đệ bọn hắn xem như sâu bọ, nếu không phải được Mạnh Thiên Chính bảo vệ thì sớm đã bị bọn hắn giơ tay ép chết rồi.
Nhưng hôm nay, hết thảy đều đã thay đổi, ngay tại đây, một tiểu bối lại cao cao tại thượng, đã có thể ngạo mạn với hắn, có thể nhìn xuống hắn.
"Ngươi..." Vương Ngũ muốn lên tiếng lần nữa, đồng thời cũng muốn bùng phát thần niệm.
Kết quả, lại thêm một cú bạt tai lao tới khiến cả người hắn bay ngang, miệng đầy máu tươi, hàm răng bong tróc, tất cả khí tức đang bùng nổ ra đều bị áp chế trở lại.
Hắn muốn nứt toác mí mắt thế nhưng lại không có cách nào, không phải hắn không có thủ đoạn, trong cơ thể có khắc trận pháp thần bí có thể giúp hắn bùng nổ ra sức mạnh vô song.
Nhưng lúc này lại mất đi hiệu lực, người kia chân đạp đại lộ kim quang nên sớm đã khắc chế hắn chết rồi, hiện tại không còn sức đánh trả.
Bởi vì Thạch Hạo đã nghiên cứu qua trận pháp của Vương Đại nên biết cách nhắm vào chín con rồng này, thành ra có thể áp ch�� được, mà lúc này lại càng nhanh chóng hơn.
Ầm!
Vương Ngũ bay ngang, thế nhưng lúc này hắn không cách nào hô quát hay hét lớn nữa, Thạch Hạo vung ra một tay nắm chặt, khiến xương cốt toàn thân hắn vang lên kẽo kẹt, gãy thành từng khúc.
Cuối cùng, Thạch Hạo trấn áp, nhét hắn vào trong lò luyện đan rồi phong ấn lại.
Bên trên ngọn Tu Di Sơn vỡ vụn đều lặng yên như tờ, tất cả m��i người chỉ biết trợn tròn mắt, Vương Ngũ lại bị người thu phục như thế!
"Nếu đã ra tay, vậy thì giết sạch thôi." Thạch Hạo khẽ nói.
Hắn tập trung về phía truyền nhân của Phong tộc kia, không hề do dự chút nào vung tay tới, "bụp", nghiền nát kẻ này thành một đám mưa máu.
Không cần nói đến ân oán cũ ngày xưa đã làm hại Thạch Hạo, riêng việc tộc này muốn đưa rương gỗ mục đi trao đổi với sinh linh hắc ám là đã đủ để Thạch Hạo sinh ra sát cơ rồi.
Tiếp đó hắn lại nhìn chằm chằm Kim Triển, bởi vì hắn vừa từ Kim gia tới đây, ngay cả Kim Thái Quân cũng bị đánh trọng thương, tất nhiên hắn sẽ không ngại chém bay truyền nhân của tộc này.
Kim Thái Quân lén lút tiếp xúc với sinh linh hắc ám, Thạch Hạo giết bọn chúng cũng chẳng chút áy náy gì.
"Ngươi là..." Bởi vì, vào thời khắc sống còn, hắn đã nhìn thấy được hình dáng của Thạch Hạo. Kỳ lạ nhất chính là, làm sao có khả năng lại là hắn chứ? Hắn rất muốn hỏi một câu, vì sao Thạch Hạo có thể sống sót vượt qua Chiết Tiên Chú và đạo hạnh lại tinh tiến đến bước này?
"Phụt!"
Trong nháy mắt Kim Triển bị bóp nát, một luồng kiếm khí chém bay đầu lâu, thế nhưng không tru diệt nguyên thần của hắn ngay lập tức.
Lúc này, Thạch Hạo nhìn về phía đám người Vương Thập của Vương gia.
Mọi quyền lợi liên quan đến bản dịch chương truyện này đều được truyen.free bảo hộ và độc quyền phát hành.