[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1773: Thiên Nga cầm thánh
Lẽ nào có người đang tổ đội đi Ba Ngàn Châu? Có ai muốn thông qua nơi này, tiến vào Hư Thần Giới, tận mắt chứng kiến cảnh tượng thê thảm của kẻ được gọi là "tuấn kiệt Tiên Vực" bị đánh tơi tả không?
Trên Cửu Thiên, Tào Vũ Sinh hét lớn, kêu gọi bằng hữu cùng nhau tới Ba Ngàn Châu tham gia náo nhiệt. Lòng tràn đầy phấn chấn, y nghe tin tức từ Hư Thần Giới mà cả người không ngừng kích động.
Còn Tiểu Thiên Giác nghĩ màu vàng thì lại càng thẳng thắn hơn. Nó la hét khẳng định Thạch Hạo nhất định không sao, đạo hạnh chưa từng bị phế bỏ, kẻ trấn áp Y Hải chắc chắn là hắn.
"Ha ha ha, sảng khoái thay! Tên Y Hải kia tưởng mình oai phong lắm sao, khiêu chiến khắp nơi, bá đạo hung tàn? Ta vốn muốn đi hành hạ hắn, nhưng không ngờ lại bị huynh đệ của mình hớt tay trên, đánh cho tàn phế. Khà khà, nghe nói toàn bộ hàm răng của hắn đều bị đánh rụng sạch, xương cốt toàn thân bị đánh nát, nấu thành một nồi cao cốt sao?"
Không thể không nói, Tiểu Thiên Giác nghĩ vô cùng độc miệng. Người khác còn bán tín bán nghi, không xác định được ai ra tay, thế nhưng nó vừa mở miệng đã khẳng định chắc chắn là Thạch Hạo làm.
"Tuyệt đối là phong cách của hắn, không sai chút nào!" Thiên Giác nghĩ vỗ vỗ bộ ngực, một mực khẳng định như đinh đóng cột.
Đám người chẳng biết nói gì hơn, cảm thấy việc này tựa như chính nó làm, tự hào đến mức quá ��áng.
"Yêu Nguyệt công chúa, để ta tìm người yêu cho nàng nhé, đi thôi, đừng tham gia cái đấu võ đài gì đó nữa, mau tới Ba Ngàn Châu thôi." Đây chính là thư tay Tào Vũ Sinh gửi tới công chúa của Trường Sinh Hoàng Triều.
"Nhóc con Trùng Đồng, huynh đệ của ngươi đã phục hồi, muốn ngươi tới chiến một trận nữa kìa."
"Thập Quan Vương, huynh đệ ta đã bắt được tên Y Hải kia, ngươi có dám trấn áp một vị khách từ Tiên Vực khác không?"
"Kim Triển, Vương Hi, Vương Thập, có dám xuống Hư Thần Giới chiến một trận không!"
Nếu như có kẻ sợ chuyện không thể làm lớn được, vậy thì chính là Tào Vũ Sinh cùng Thiên Giác nghĩ. Bọn họ không ngừng tung tin tức ra ngoài.
Khắp nơi trở nên náo nhiệt, mời gọi một số người có tiếng tăm tới Hư Thần Giới để tìm hiểu ngọn nguồn, xem thử rốt cuộc "đại hung" kia là ai.
"Ta nói cho các ngươi biết, Hoang đã bị phế bỏ. Hiện giờ ai cũng nói Hoang rất mạnh mẽ, đó chỉ là chuyện cười, hắn không thể nào xuất hiện thêm lần nữa!"
Đây chính là lời khẳng định chắc nịch của cường giả Tiên Điện, nói rất rõ ràng rằng Hoang đã trở thành quá khứ, không thể nào xuất hiện ở giới tu hành thêm nữa, hoàn toàn trở thành phàm nhân.
Bởi vì, bọn họ từng tới vùng đất trầm miên của vị tàn tiên kia để thỉnh giáo, và đạt được đáp án như vậy. Ngày đó Hoang trúng phải Chiết Tiên Chú hoàn toàn là thật, hắn nhất định sẽ bị hủy sạch đạo cơ, không có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào cả.
Khắp chốn ��n ào, ai ai cũng bàn luận về chuyện này. Rất nhiều người đều rục rịch, đồng thời không ít người đã tụ tập gần cánh cửa Linh Giới, đang chờ cùng những người khác xuống Hạ Giới.
Đại hung khiến người ta kiêng kỵ. Người bình thường sẽ không dám một mình hạ xuống, đang chờ thật nhiều người cùng đi.
Liên quan tới những chuyện này, Thạch Hạo chẳng hề bận tâm, bởi lẽ, hắn đã ngờ tới việc này. Tất cả đều giao cho Điểu gia cùng Tinh Bích đại gia xử lý.
Hiện giờ, hắn đang cùng Bóng Lông thâm nhập đại hoang, không ngừng truy tìm tòa sơn bảo kia.
Năm đó, sau khi sơn bảo xuất hiện trên đời thì hào quang dâng trào, đồng thời dẫn tới Cùng Kỳ, Thôn Thiên Tước, Chu Yếm, Tiểu Hồng Điểu kịch liệt chém giết để tranh đoạt.
Vào lúc ấy, Liễu Thần mới từ trong bờ vực tử vong thức tỉnh, nên không tham dự.
Nghĩ tới Liễu Thần, Thạch Hạo chỉ biết thở dài. Liễu Thần từ một thân cây đã cháy đen hóa thành một hạt giống, chuyển hướng niết bàn... sau đó lại tao ngộ sét đánh, lần nữa giãy giụa trong bờ vực tử vong, không biết ��ã trêu chọc phải điều gì.
Từ Niên Đại Tiên Cổ cho tới đời này, nó tựa như đã trải qua vài lần "luân hồi" như thế, từ mạnh mẽ nhất xuống yếu đuối nhất, sau đó lại từ từ chậm rãi bắt đầu lại từ đầu.
"Con đường của Liễu Thần rốt cuộc như thế nào, nó muốn đi đâu, và kết cục cuối cùng sẽ ra sao?" Thạch Hạo nghĩ tới địa phương mà Liễu Thần đã biến mất lần cuối cùng, không biết nơi đó có bí mật gì, dù gì đó cũng là nơi chủ Cấm Khu gặp nạn, và phía sau khu bờ đê kia sẽ có thứ gì?
Năm đó, khi Liễu Thần sinh sống ở Thạch Thôn, Kim thân vô địch của chính mình đã hoàn toàn bị phá tan, toàn thân cháy khét, ngay cả lá liễu cũng chẳng còn, khô cằn hoàn toàn, không chút sinh cơ. Nói đã chết thì cũng không sai.
Mãi cho tới mấy năm sau, nó mới thức tỉnh từ trong trạng thái suy yếu, một cành liễu non đâm chồi và gắng gượng sống sót.
Mấy năm sau đó, nó từ từ tu hành, tích góp được chút sức lực.
Nếu không, năm xưa nó đã chẳng cần phải tránh né bốn hung thú đang tranh đoạt sơn bảo kia.
Có thể thấy được, trạng thái của nó năm đó gay go tới mức nào.
Hiển nhiên, khu đại hoang này đã không còn là địa vực gần Thạch Thôn nữa, mà đã tới biên giới của Hoang Vực, với những tảng đá lởm chởm, núi đá sừng sững.
Thạch Hạo phát hiện một chiếc tổ chim rất lớn và vô cùng bất phàm, được bện thành từ cổ mộc hắc ngô, nằm trên đỉnh một ngọn núi đá đang tỏa ra linh khí mờ ảo.
"Tổ của Thôn Thiên Tước sao?" Thạch Hạo kinh ngạc.
Mặc dù đã trôi qua rất nhiều năm, hắn cũng không thể nào quên được con hung cầm kia, khắc sâu trong ký ức, đây chính là khí tức của nó.
Nhưng Thôn Thiên Tước đã chết, nên nơi đây không còn quá nhiều ý nghĩa. Thạch Hạo quay đầu liếc nhìn Chu Yếm.
Chu Yếm gãi gãi đầu, nói: "Ngươi cũng biết, năm đó dù cho sơn bảo bị ta đoạt được, thế nhưng ta cũng trọng thương gần chết, chân thân phải trốn dưới bùn nhão, và sơn bảo bị ném vào trong hồ, sau đó thất lạc mất."
Năm xưa Chu Yếm đã mất trí nhớ nên quên đi rất nhiều chuyện. Mãi cho tới nhiều năm sau mới phục hồi, và nó rất hoài nghi Thôn Thiên Tước đã đắc thủ đoạt được thứ này, bởi vì nó đã đi qua chỗ bùn nhão kia và phát hiện ra tàn vũ của Thôn Thiên Tước.
Đương nhiên, nó cũng không thể hoàn toàn chắc chắn là con hung cầm này đoạt được sơn bảo, dù sao thì chúng đã đại chiến quá khốc liệt. Trên người nó cũng dính phải một ít cầm vũ và rơi ở gần đó cũng rất bình thường.
"Thôn Thiên Tước không có ở đây, thế nhưng ta lại phát hiện ra, từng có một sinh linh rất mạnh mẽ tới đây." Bóng Lông dẫn Thạch Hạo tiến vào trong chiếc tổ này.
Trong này rất yên tĩnh, linh khí mịt mờ, được bện thành từ Kim Ti Thảo, có bồ đoàn và cả bồn chứa, là một nơi tu hành tĩnh mịch.
"Bộ tộc ta, ngoài Bảy Mươi Hai Biến tương đối nổi danh ra, còn có một môn thần thông khác, có thể phản bản hoàn nguyên, tra xét tình hình những năm gần đây của một nơi nào đó." Chu Yếm nói.
Nó bắt đầu thi pháp, và bên trong tổ của Thôn Thiên Tước chợt xuất hiện một vệt bóng mờ, đó là một ông lão da dẻ nhăn nheo, mái tóc trắng bạc. Hình ảnh rất mơ hồ thế nhưng chắc chắn từng tồn tại.
Từng có người tới sào huyệt của Thôn Thiên Tước, tu vi cũng rất mạnh.
"Công lực của ta không đủ, nên dù cho truy xét rất lâu cũng không thể xác định người này là ai." Chu Yếm thở dài, thế nhưng đây chính là manh mối quan trọng nhất mà nó đã phát hiện ra.
Thạch Hạo nghe thấy thế thì giật mình, xem ra đại loạn của Tám Vực năm xưa vẫn có một vài cường giả tồn tại, không hề kém Thần Linh trên đời.
"Ngươi thử xem sao." Chu Yếm truyền môn cổ pháp này cho Thạch Hạo, bảo hắn thử thi pháp.
Ầm ầm! Gió tố ầm ầm, lúc Thạch Hạo thi pháp thì quỷ ảnh trùng điệp, đó là một ít bóng mờ không liên quan gì xuất hiện, khiến nơi đây trở nên âm trầm quỷ khí.
Chu Yếm giật mình, nó phát hiện tu vi của Thạch Hạo ngày càng mạnh thêm, từ Chân Thần tới Thiên Thần và lại không ngừng xông lên trên.
"Đạo hạnh của ngươi sâu tới mức độ nào rồi?" Nó hỏi. Đây cũng chính là nghi vấn của ngoại giới, rất nhiều người vẫn suy đoán hắn đang ở cảnh giới Chân Thần hoặc cũng chỉ mới chạm tới ranh giới của Thiên Thần.
Giờ nhìn lại, tất cả mọi người đều đã đánh giá thấp hắn, hắn đã vượt xa cảnh giới kia.
"Độn Nhất." Thạch Hạo đáp.
Chu Yếm ngây dại, kinh ngạc không thôi.
Cuối cùng, nó lộ vẻ cổ quái. "Tên nhóc năm xưa đã trưởng thành tới bước này ư? Thật là hù chết người nghe mà. Đừng nói là Hạ Giới, dù phóng mắt khắp Chư Thiên, có sinh linh nào sở hữu tốc độ trưởng thành kinh người như vầy?"
"Đánh vỡ thần thoại, đúc nên con đường vô địch." Chu Yếm thở dài, nó biết, con đường tương lai của Thạch Hạo thì người ngoài đã không thể nhìn thấu được nữa, nhất định sẽ phi phàm không gì sánh được, đồng thời cũng sẽ có vô vàn kiếp nạn. Một đời của những nhân vật như vậy không thể yên bình được.
"Ồ, rõ rồi kìa, đó cũng là một con Ma Cầm ư?" Chu Yếm kinh ngạc.
Thạch Hạo cũng lộ vẻ khác thường. Ông lão kia ngày càng rõ ràng hơn, tóc bạc thưa thớt, lưng còng lọm khọm, và cuối cùng hóa thành một con thiên nga!
Phản bản hoàn nguyên, cảnh tượng ngày xưa tái hiện, và bản thể của nó cũng xuất hiện theo.
"Không thể nào!" Bóng Lông biến sắc.
"Nó là ai, ngươi biết sao?" Thạch Hạo vô cùng kinh ngạc.
"Đây chính là Thiên Nga Thánh Giả!" Bóng Lông đáp.
Thạch Hạo ngẩn người, rồi sực nhớ ra, đây chẳng phải là sư tôn của Thôn Thiên Tước ư?
Có lời đồn đại rằng, Thôn Thiên Tước đã được Thiên Nga Thánh Giả chỉ điểm, nên chính vì thế tu vi mới có thể từ từ mạnh mẽ lên. Thế nhưng lúc Thiên Nga Thánh Giả ở tuổi xế chiều thì nó đã nuốt trọn Thiên Nga.
Có thể nói, Thôn Thiên Tước đã mất sạch tên tuổi ở Hoang Vực. Rất nhiều người công khai khinh bỉ phẩm hạnh của nó, nhưng vì sự mạnh mẽ của nó nên không ai dám đi giết nó cả.
"Thú vị thay, một người đã chết lại xuất hiện ở đây và mang đi sơn bảo." Thạch Hạo nhìn thấy, trong tay của người nọ có một mảnh xương trắng bóng như ngọc, hình lập phương.
Chu Yếm một mực chắc chắn rằng, đó chính là thứ mà nó đã thất lạc năm xưa.
"Tu vi của người này quả không tầm thường." Thạch Hạo nói.
"Lão già này khiến người khác không rét mà run. Ai ai cũng nói lão khi tuổi già tinh lực cạn kiệt nên đã bị Thôn Thiên Tước ăn m��t, thế nhưng giờ lão vẫn còn sống." Chu Yếm hít vào một ngụm khí lạnh.
Nhưng hiện tại, Thạch Hạo với cảnh giới Độn Nhất đã trở về, nên nó cũng không còn quá lo lắng gì nữa.
"Điều tra cho rõ, năm xưa Thiên Nga Thánh Giả tu đạo ở nơi nào, chết đi ra sao, yêu thích đi đâu. Sau khi đã thu thập được những tin tức liên quan tới lão, ta không tin sẽ không tìm được lão." Thạch Hạo nói.
"Chính xác, không ngờ lại có phát hiện quan trọng như thế này, sắp sửa tìm thấy sơn bảo rồi!" Bóng Lông nói.
Độc quyền tại truyen.free, nơi câu chuyện vĩnh hằng.