Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1696: Một góc vô cùng náo loạn.

Ma Tôn, lá gan của ngươi cũng thật không nhỏ, chẳng lẽ là kẻ nhóc đã chết năm xưa ở nơi này ư? Nó chỉ là một ngôi mộ ngay cạnh ta mà thôi. Ông lão nói.

Da mặt lão vàng úa, da thịt thối rữa gần như bong tróc hết, thậm chí cả xương gò má cũng lộ rõ. Hốc mắt trống rỗng trông vô cùng ghê rợn.

Thạch Hạo nhìn lão, rồi lại nhìn về phía ngôi mộ lớn sau lưng lão. Nơi đây còn có cội nguồn khác nữa ư?

Sau khi Ma Tôn chết đi, hắn cũng không được chôn ở đây, mà chỉ là trùng hợp có ngôi mộ lớn này sao?

Hắn nhìn về phía A Man cùng chiếc quan tài ngọc kia. Chiếc quan tài đó vô cùng xa xưa, hoa văn và ký hiệu trên đó hoàn toàn không thuộc về kỷ nguyên này.

Chỉ là, không ngờ nó còn có ẩn tình khủng khiếp, lại liên quan tới người sống, người chết và chuyện xưa từ thời đại Đế cũng diệt vong!

"Thời đại Đế cũng diệt vong đã rất lâu rồi, đó là một niên đại huy hoàng nào đó trong quá khứ. Chân thân của ngài đã chết và chỉ còn lưu lại tàn thể rỗng tuếch, hư vô mờ ảo. Không biết hiện tại đang ở trạng thái nào?" Thạch Hạo hỏi dò.

Vì ảnh hưởng từ ngôi mộ lớn, hắn rất khó nhìn thấu được ông lão này. Ở nơi đây, dù cho Thiên Nhãn Thông cũng vô hiệu.

"Người trẻ tuổi, ngươi không nên tới đây. Kẻ nào tới đây đều sẽ hóa thành xác chết di động, nô bộc của U Minh. Mau rời đi đi." Ông lão nói.

"Có ý gì ạ?" Thạch Hạo hỏi.

Hắn v�� cùng bình tĩnh, bởi vì những chuyện hắn đã trải qua quá nhiều. Những thứ xuất hiện lúc này cũng không thể lay động được tâm trí hắn!

"Đây là nơi ngủ say của các cường giả, không thể quấy rầy được. Phàm là những kẻ tới đây đều sẽ bị nguyền rủa vây hãm. Nếu không biết tiến thoái, dù cho hiện tại có chịu đựng được, sớm muộn gì cũng phải nhận lấy cái chết, hóa thân thành nô bộc!" Ông lão nghiêm túc nói.

Thạch Hạo chẳng hề biểu lộ cảm xúc nào, chăm chú nhìn lão, muốn quan sát thật cẩn thận.

"Ngươi có biết, nguyền rủa ở nơi này được sản sinh ra như thế nào không?" Ông lão lên tiếng. Mái tóc của lão xám trắng và tương đối cứng cáp, thế nhưng phần gốc của mỗi sợi tóc gần như muốn rụng khỏi da đầu.

"Sản sinh như thế nào ạ?" Thạch Hạo hỏi.

"Thân thể của một kẻ tàn phế khi còn sống, vốn mang theo những phù văn đã bị phá nát. Từ trong ngôi mộ kia, chỉ tiết ra một tia thì hóa thành vùng đất nguyền rủa này." Ông lão nói.

"Thân thể tàn phế trong mộ, ý ông ám chỉ là bóng mờ đã hiện ra kia ư?" Thạch Hạo nhìn chằm chằm lão.

Ngôi mộ tiên này quá yêu tà. Thiên Nhãn Thông đều vô hiệu khi ở đây, thật sự rất khó phân biệt hư thực. Dù cho hắn vận dụng thần thức cũng khó có thể xuyên thấu lớp sương mù nguyền rủa bao phủ trước ngôi mộ ấy.

Đồng thời, hắn cũng lộ vẻ kinh ngạc. Chỉ tràn ra một tia mà đã biến nơi đây thành tuyệt địa, nếu như thân thể tàn phế kia thực sự xuất hiện thì sẽ phát sinh chuyện gì nữa đây?

Tựa như biết hắn đang suy nghĩ điều gì, ông lão nói: "Nếu như bản thể ấy lộ diện, trời đất sẽ sụp đổ, chúng sinh héo tàn, xóa sổ kỷ nguyên này."

Theo như lời nói của lão, lúc này lão cũng không phải là cường giả ở thời đại Đế cũng diệt vong, chỉ là một thân thể tàn phế, một cơ thể thối rữa, chỉ mang theo một chút tàn thức mà thôi.

Hoàn toàn khác với trước kia.

Nhưng, nếu như thân thể tàn phế chân chính kia xuất thế, như vậy sẽ chôn vùi luôn thời đại hiện tại!

Cách nói này cũng thật quá khủng khiếp. Thân thể được chôn trong ngôi mộ kia sẽ kinh khủng đến mức nào đây?

"Con sông dài này chính là một vài giọt tàn huyết đã tràn ra từ thân thể tàn phế khi xưa, rồi ngưng tụ với khí tức của năm tháng, cùng với sức mạnh lôi đình thì hóa thành con sông dài này. Sau khi ngôi mộ lớn này xuất hiện gần đây, những tàn huyết này đã tự động chảy ngược về." Ông lão nói.

Nếu như có kẻ khác ở đây thì nhất định sẽ run rẩy. Đây là bí ẩn đáng sợ đến mức nào đây, chắc chắn sẽ khiến các bá chủ khắp nơi rục rịch. Thật sự quá kinh người.

Thạch Hạo vẫn bình tĩnh. Trải qua nhiều phen bấp bênh, sinh tử, chiến đấu với Đế tộc, đối mặt với An Lan, dù cho ở đây hắn cũng vô cùng trầm tĩnh.

Bởi vì, hắn có phán đoán của riêng mình, càng là có sức mạnh của chính mình.

"Tất cả những thứ nơi này không hề liên quan gì tới ta. Ta chỉ muốn mang đi thiếu nữ kia cùng với vị trưởng giả đang ngồi xếp bằng ở nơi ấy."

Thạch Hạo chỉ về phía A Man cùng Đại Ma Thần Thập Ngũ Gia, hắn muốn đưa hai người này rời đi.

"Người trẻ tuổi, yêu cầu của ngươi quá lớn. Ngươi đã tới chậm rồi, bọn họ đã trở thành xác chết di động và hóa thành nô bộc rồi." Ông lão nói.

Keng!

Thạch Hạo không nói lời nào, cứ thế tiến tới. Đồng thời, hắn mặc vào Chiến Y Trường Sinh, giáp bạc óng ánh khiến hắn càng thêm anh tư bùng phát, vòng thần quang bên ngoài thân thể càng thêm lấp lánh.

"Vậy thì sao? Ông muốn động thủ ở chỗ này luôn à?"

Ầm! Ngôi mộ lớn chấn động, từ bên trong tràn ra một luồng gợn sóng khủng khiếp đến mức khiến người ta kính nể, tựa như có một con quái vật khổng lồ đang thức tỉnh.

"Muốn biến hai người ấy thành nô bộc ư? Trừ khi ta chết ở nơi này!" Thạch Hạo kiên quyết nói, cho thấy quyết tâm của mình.

"Như thế không được! Người trẻ tuổi, ngươi đúng là không biết tiến thoái. Dù cho hiện tại ngươi có thể ngăn cản được nguyền rủa, nhưng rồi cũng sẽ có một ngày, ngươi sẽ tự động tìm tới đây và hóa thân thành nô bộc." Ông lão xị mặt nói.

Mặc dù chỉ là một xác chết di động, thì lão vẫn có chút thể diện.

Thạch Hạo không hề dừng bước, vẫn như trước tiến tới. Nơi đây có gia gia cùng A Man của hắn, dù cho có nguy hiểm to lớn đến mức nào, hắn cũng không thể rời đi được. Làm sao hắn có thể trơ mắt nhìn hai người thất thủ ở nơi này chứ?

Keng!

Một lát sau, ngay cả Kiếm Thai Đại La cũng được rút ra.

"Ồ, trông quen thuộc?" Ông lão nói, đồng thời lông tơ dựng đứng, da thịt nổi đầy da gà.

Tiếp đó, lão nhanh chóng thối lui.

Việc này khiến Thạch Hạo lộ vẻ kinh ngạc, lần nữa tiến tới.

Ầm!

Ngôi mộ lớn đang chấn động kịch liệt, đồng thời khí tức tiết ra vô cùng kinh khủng cùng với những gợn sóng mạnh mẽ.

Ầm ầm!

Cũng trong lúc đó, một bóng người hiện ra, dung hợp với ông lão kia rồi vồ tới phía Thạch Hạo. Bàn tay ấy khổng lồ, khủng khiếp vô cùng, mang theo khí tức âm u, bàn tay thối rữa lộ ra xương trắng.

Loại sức mạnh này vô cùng đáng sợ, thiên địa sụp đổ, như muốn áp chế vạn đạo, khiến vạn vật hủy diệt.

Trong nháy mắt, có rất nhiều thiên thể trong thế giới này nổ tung, vạn tộc kêu gào. Toàn bộ thế giới tựa như có vô số sinh linh bỏ mạng, hóa thành từng chùm mưa máu.

Thật quá chân thực.

Trong thiên địa tựa như có một chuyện đang phát sinh rồi truyền tới đây!

"Hừ!"

Thạch Hạo hừ lạnh một tiếng, nói: "Trước kia dẫn dắt, lôi kéo ta hóa đạo, hiện giờ lại làm ra loại chuyện vô căn cứ này, vậy mà cũng muốn nhốt ta ư?"

Hắn vô cùng bình tĩnh, sớm đã nhìn ra được điều gì đó rồi. Kiếm Thai Đại La trong tay nhanh chóng đâm về phía trước.

Ầm ầm ầm!

Trong khoảnh khắc đó, cảnh tượng thiên địa hủy diệt, vạn vật héo tàn bỗng biến mất.

Bàn tay thối rữa khổng lồ đã bị Kiếm Thai đâm thủng, thế nhưng vẫn không hề bị phá hủy mà từ từ thối lui.

"Trấn!"

Ông lão kia quát lên. Vào thời khắc này, có gợn sóng chí cường truyền tới, ầm ầm, vô cùng kịch liệt. Đồng thời, bên trên ngôi mộ lớn, một ít đất vàng bay lên, tạo thành một đại ấn bùn vàng trấn áp xuống.

Ầm!

Thạch Hạo tay cầm Kiếm Thai chém mạnh về phía ấn bùn vàng!

Phụt!

Hắn chém mạnh, Kiếm Thai không gì không phá, tựa như có thể áp chế điều kỳ lạ nơi này. Bụp! Tước bay một phần da thịt thối rữa trên bàn tay của ông lão.

Một lát sau, ông lão xoay người muốn tiến vào trong ngôi mộ lớn.

"Âm!"

Thạch Hạo giơ tay, trong lòng bàn tay xuất hiện một tấm bia: Hư Không Tiên Kim Bia!

Đây là thứ mà Táng Sĩ Tam Tạng đã đưa cho hắn, đã mang từ Tiên Vực về đây, có thể nó là thiên thư không chữ từ thời đại Đế cũng diệt vong.

Tấm bia này bay ra và Thạch Hạo dùng nó như một viên gạch, "phịch" một tiếng, đánh thẳng lên ót của ông lão này khiến lão lảo đảo liểng xiểng. Phù văn đại đạo lan tỏa, khiến lão gào thét lên.

"Không phải ông vừa nói, tàn thể xuất thế sẽ đánh sập trời đất, kỷ nguyên này sẽ bị chôn vùi, chúng sinh sẽ héo tàn sao?"

Thạch Hạo cười khẩy. Kiếm Thai Đại La quét ngang, ánh kiếm bùng mạnh. Nếu khống chế không cẩn thận thì cũng không biết sẽ dài tới bao nhiêu vạn dặm, có thể sẽ chém đứt cả ngôi mộ lớn.

"Không nên động tới ngôi mộ cổ này!"

Ông lão kia sợ hãi, tựa như vô cùng e ngại, run rẩy không ngừng.

Thạch Hạo trong lòng chợt giật mình, hắn sinh ra một cảm ứng trực giác nào đó, tựa như nếu chém bay ngôi mộ lớn, sẽ phát sinh một sự kiện lớn cực kỳ khủng khiếp.

Cũng may là hắn khống chế cực tốt, ánh kiếm chỉ chém trúng ông lão chứ chưa thỏa thích phóng ra.

Phụt!

Ông lão bị chém thành hai và hóa thành hai luồng ánh sáng vàng đất, hai đoạn thân thể tiến vào trong ngôi mộ lớn.

Thạch Hạo xem cẩn thận, nơi ngôi mộ lớn có một cái khe có thể ra vào được.

Vào lúc này, hắn đầy dũng mãnh tiến vào theo.

"Ngươi..."

Ông lão giật mình. Kẻ khác khi ở đây sẽ bị nguyền rủa ăn mòn đến mức hài cốt chẳng còn, chết oan chết uổng, nhưng người trẻ tuổi này quá biến thái, lại có thể tiến vào trong.

Nên biết, từ xưa tới nay cũng chẳng mấy ai có thể chạm tới ngôi mộ lớn, bởi vì sức mạnh nguyền rủa quá thịnh.

Cho tới việc tiến vào trong ngôi mộ, vậy thì đừng có mơ nữa!

Chỉ cần hơi tiến vào thì cốt nhục sẽ bong tróc từng mảng và hóa thành bụi trần, hình thể thối rữa hoàn toàn.

Cả người Thạch Hạo đau đớn, thế nhưng vẫn có thể chịu đựng nổi. Hắn cứ thế bước vào trong, ánh mắt quét qua như muốn bắt lấy lão, bởi vì nơi này có quá nhiều nghi vấn.

Ầm!

Kiếm Thai Đại La chém tới, đánh thẳng lên thiên linh cái của ông lão.

Lão hét lên một tiếng. Lúc này, bản thể lộ ra, rơi xuống mặt đất. Lão hóa thành một khối thịt hư thối và bên trong còn có một tàn cốt.

Đây chính là chân thân của lão? Thạch Hạo ngây người.

"Ông có lai lịch ra sao, thân phận là gì?" Thạch Hạo quát hỏi.

"Đừng! Ngươi không nên làm xằng bậy ở nơi này, trong ngôi mộ này không cho làm càn. N��u không, ngươi ta đều sẽ hình thần câu diệt."

"Ta đang hỏi ông đó!" Thạch Hạo quát hỏi.

"Ta... chỉ là một tảng thịt thối và một tàn cốt, cũng không biết bị vị cường giả thuộc niên đại nào làm rơi rớt lại ở đây." Ông lão run giọng nói.

Lão già này chẳng hề kiên cường chút nào, cứ thế nói sạch sành sanh.

Thế nhưng, Thạch Hạo cũng vô cùng chấn kinh. Theo như ông lão này từng nói, lão không thuộc về kỷ nguyên này. Xưa kia có một sinh linh tới đây dò xét và bị một vệt ánh sáng bên trong ngôi mộ chém trúng, một đoạn xương ngón tay bị chém lìa, và đây chính là tiền thân của lão.

Năm tháng dài đằng đẵng qua đi, khúc xương ngón tay này thông linh, có ý thức tự chủ và rồi trở thành lão.

Cường giả như thế nào mà chỉ một tảng thịt thối rữa và tàn cốt rơi rớt ở nơi này lại có thể hóa thành một ông lão mạnh mẽ như thế?

Bởi vì, ông lão này chẳng hề yếu chút nào, vô cùng mạnh mẽ!

Mấu chốt nhất chính là, đoạn xương ngón tay kia lại ở vùng đất nguyền rủa này, cũng chỉ thối rữa chứ chưa hề hủy diệt, hơn nữa còn thông linh nữa chứ!

"Đây là nơi nào?" Thạch Hạo quát hỏi.

"Những gì ta vừa nói đều là sự thật, xác thực là nơi ngủ say của cường giả. Bởi vì, năm tháng dài đằng đẵng trước kia, Chủ Cấm Khu từng tới đây thăm viếng, người kia từng tự mình nói qua."

Thạch Hạo nghe vậy thì ngớ người.

"Còn có gì nữa?" Thạch Hạo hỏi.

"Nơi này tuyệt đối không thể phá hủy. Ta từng nghe qua, tương lai sẽ có một cuộc náo động tối tăm nhất trong lịch sử bùng phát, sẽ tiến hành mọi thanh toán, mà sinh linh muốn tham gia kia có khả năng sẽ xuất thế ở nơi này!" Giọng nói của ông lão run run.

"Cái gì?" Thạch Hạo giật mình.

"Nơi này sẽ là một nơi hỗn loạn máu chảy. Trong thiên địa tương lai, sẽ có một nhân vật muốn quay trở về nơi này. Đây là cánh cửa của một con đường." Ông lão mang theo hoảng sợ nói.

Thỉnh chư vị đạo hữu an tâm thưởng thức, bởi ấn bản dịch này đã được truyen.free bảo toàn bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free