[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1633: Toà thành trong truyền thuyết kia.
Những đường nét thô sơ, giản dị, khắc vạch trên nền bùn đất khô cằn lại chính là một truyền tống trận!
Nếu lời này truyền ra, ắt hẳn sẽ khiến người ta cho là hoang đường. Một tế đàn được vẽ vội bằng vài nét đơn giản, không dùng thần thạch gia cố, chẳng phải trận pháp từ vật liệu quý hiếm, thì làm sao có thể truyền tống được? Bất kỳ ai nhìn thấy cũng sẽ nghĩ rằng đây chỉ là nét vẽ nguệch ngoạc của lũ trẻ con mà thôi!
Thế nhưng, giờ phút này nó lại rực sáng đầy vẻ thần thánh. Khi ba người đồng loạt truyền pháp lực vào, nền bùn đất khô cứng liền phát ra sức mạnh, hé mở một cánh cửa!
Cũng trong lúc đó, bọn họ nhìn thấy điều dị thường ẩn sâu trong lòng đất kia, tựa như một lồng hấp khổng lồ đang bốc lên từng làn sương máu, xen kẽ những chùm sáng đen u ám.
Răng rắc!
Từ xa, vực sâu lôi điện nổ vang, không rõ có bao nhiêu luồng điện chói lòa đang lao tới, giáng xuống khu vực này.
"Chỗ này..." Thần Minh càng thấy bất an hơn, rốt cuộc cũng đã tìm được nguồn gốc của loại nguy cơ kia.
Một luồng khí tức khủng khiếp, mang theo điềm gở phủ kín trời xanh, bắt đầu cuồn cuộn lan xa.
Vực sâu lôi điện cũng sục sôi theo, lôi điện cuồn cuộn hóa thành sóng biển dữ dội, nhấn chìm cả vùng cát vàng lẫn nơi đây.
"Sự tồn tại của vực sâu lôi điện, chẳng lẽ là để trấn áp khu vực này?" Tam Tạng trầm giọng nói.
Bọn họ chợt bừng tỉnh, sự tồn tại của vực sâu lôi điện, vùng bùn đất, và con đê tựa hồ ẩn chứa mối nhân quả nào đó, không hề tồn tại độc lập.
Lúc này, da đầu bọn họ tê dại, cảm giác một điều chẳng lành sắp ập đến, như đại họa sắp giáng xuống đầu. Sự bí ẩn của vùng cát này vượt xa mọi tưởng tượng.
"Đi!"
Cánh cửa đã mở, bọn họ không dám chần chừ, vội vàng quay người lao vào trong, rồi biến mất hút.
Ầm!
Cánh cửa ánh sáng vừa khép lại, cũng là lúc một tiếng va chạm kinh thiên động địa vang lên, cánh cửa kia đã bị phá nát!
Thế nhưng, bọn họ đã đi xa, đến một nơi hoàn toàn xa lạ!
Chậm một bước thôi thì đã có đại họa giáng xuống rồi.
"Thứ kia rốt cuộc là thứ gì?" Thần Minh nghi hoặc.
Liệu có phải một sinh vật nào đó đang thức tỉnh, hay là một trận pháp, một sức mạnh kỳ dị nào đó vừa được kích hoạt?
"Đừng nói là sinh linh từ bên trong con đê kia bò qua chớ?"
"Hay là những Chân Tiên, Bất hủ chưa hề chết đi đang ngủ say ở khu vực này?"
Bọn họ rời đi với lòng đầy nghi hoặc.
Con đường phía trước mịt mờ nên bọn họ không dám lơ là, ai nấy đều thấp thỏm lo âu, bởi vì dù liên tục mở truyền tống trận, nhưng mỗi lần đều không thể tìm được đường về.
"Có thể quay về." Thạch Hạo lên tiếng, hắn tin tưởng con đường mà Liễu Thần đã chỉ dẫn, chắc chắn không phải là tuyệt địa gì.
Phía trước mờ mờ sáng lên.
Tựa như ánh bình minh le lói, lại như ánh nến chập chờn, dù ít ỏi nhưng vẫn là nguồn sáng.
Ngoài ra còn có một loại uy thế dội tới khiến người ta khó thở, xen lẫn sự trang nghiêm, thiết huyết và cả sát cơ đang tỏa ra.
Dần dần đã thấy rõ, một tòa thành vô cùng to lớn, đang sừng sững ở phía trước.
Bọn họ từ trong thông đạo bước ra, cuối cùng đã đến nơi cần đến.
Một tòa thành!
Đây là nơi nào?
Nơi đây rất hoang vu, không một bóng sinh cơ, không hơi thở con người, chỉ còn lại sự tĩnh mịch và nỗi bi thương chất chồng qua vạn cổ thời gian.
Một tòa thành lạnh tanh, sừng sững đầy cô độc nơi ấy. Dù đứng từ rất xa, vẫn có thể cảm nhận được những vết tích loang lổ sau khi ngọn lửa chiến tranh đã càn quét.
Sau khi đáp xuống mặt đất, Thần Minh chợt run rẩy, không kìm được!
Tam Tạng cũng chấn động trong lòng, da đầu tê dại, cảm nhận được hơi thở uy nghiêm lẫn sự tiêu điều thê lương. Thân thể hắn khẽ rung lên không kiểm soát, tâm trạng bỗng trở nên vô cùng hồi hộp.
Là Táng sĩ hoàng kim, hai người cảm nhận được sự đặc biệt của vùng đất này. Đây là chiến trường của vô số hài cốt, không biết bao nhiêu sinh linh đã chinh chiến và ngã xuống nơi đây!
Bùn đất bên dưới không phải đất đá thông thường, mà là hài cốt nghiền nát tạo thành. Sắc đỏ sậm là vết máu khô, sắc trắng ngà là xương cốt vỡ vụn!
Đồng thời, những sinh linh tử trận đều vô cùng mạnh mẽ. Nơi này tuyệt đối đã chôn vùi không ít đại nhân vật vô thượng.
Thạch Hạo cũng đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà là dòng máu trong cơ thể đang sôi sục cộng hưởng, cuồn cuộn mãnh liệt, không thể tự chủ, khiến hắn muốn gào thét một tiếng thật dài!
Ở nơi đây, mi tâm của hắn phát sáng, hiện lên một hoa văn vô cùng cổ xưa. Ánh sáng nhấp nháy, tựa hồ có thể xua tan mây trời!
Tội huyết sôi trào, tan mây phá trời.
Ở đây, máu huyết thuộc Thạch tộc đang sôi sục, đang thiêu đốt. Xương trán hắn hiện lên hoa văn của tộc này, tựa như những ký tự cổ xưa rực rỡ.
Mi tâm của Thạch Hạo tựa như một vầng thái dương nhỏ, khi hắn ngẩng đầu, chùm sáng bắn ra có thể xé toạc trời xanh.
Thần Minh và Tam Tạng đều ngây ngốc nhìn Thạch Hạo.
Bọn họ run sợ trước sự khủng khiếp của vùng đất này, nơi đã chôn vùi vô số sinh linh tuyệt thế, còn Thạch Hạo lại có phản ứng kỳ lạ như vậy, khiến họ không khỏi giật mình.
Đây là đâu? Chính là nghi vấn của cả ba người.
Tòa thành kia tuy còn cách xa, nhưng dù bị khu chiến trường này ngăn cách, nó vẫn khiến da thịt người ta căng cứng, cảm nhận được áp lực cực lớn, như một bá chủ Tiên đạo đang say ngủ.
Ba người cố gắng kìm nén cảm xúc, mãi đến tận rất lâu sau thì mới dần bình tĩnh lại.
Nhưng mà, hoa văn nơi mi tâm của Thạch Hạo vẫn chưa hề biến mất, vẫn phát sáng như trước, tựa một chùm lửa thần đang thiêu đốt cả thế gian!
Bọn họ đánh giá xung quanh, đây là một khối lục địa rộng lớn bao la, nhưng không phải vô tận. Vẫn cảm nhận được biên giới của nó, và tòa thành kia nằm ngay trung tâm lục địa.
Bọn họ không tiếp cận tòa thành khổng lồ kia mà tiến thẳng về phía biên giới.
Trên mặt đất là rất nhiều di hài, có bộ chỉ còn khung xương, có bộ vẫn còn nguyên da thịt. Dù đã trải qua vô số vạn năm, vẫn không hề thối rữa, vẫn giữ được sự co giãn.
Quả nhiên, lục địa này có giới hạn. Ở vị trí biên giới có một màn ánh sáng bao phủ lấy cả nơi này, không thể xuyên thủng hay phá tan!
"Hả?"
Tam Tạng kinh ngạc, nhìn thấy được một vài dị thường.
Bởi vì, màn ánh sáng ấy trong suốt một nửa, nên có thể nhìn thấy cảnh vật bên ngoài. Họ đang lơ lửng giữa trời cao!
Phía dưới là sa mạc vô ngần, hạt cát vàng óng ánh phản chiếu ánh sáng chói lòa. Trên mặt đất cũng có những bộ xương khô.
Ngoài ra, từ xa cuối đường chân trời, một tòa hùng quan sừng sững chọc trời, to lớn vô biên, chắn ngang Biên Hoang của một giới, trấn thủ nơi đó.
"Đế quan?" Thạch Hạo biến đổi sắc mặt, vô cùng kinh ngạc. Hắn nhìn thấy được Đế quan, vậy đây là nơi nào?
Hiện giờ, bọn họ đang ở đâu? Liệu họ đang lơ lửng giữa không trung, bên ngoài Đế quan?
Rất nhanh thì Thạch Hạo nghĩ tới một chuyện, lập tức hô hấp trở nên dồn dập, huyết dịch nổ vang, rồi đột ngột xoay người, ngẩng đầu nhìn về phía tòa thành cổ xưa thần bí và quạnh hiu kia.
"Chẳng lẽ là... tòa thành trong truyền thuyết kia?" Thần Minh hoảng sợ hét toáng lên.
Thạch Hạo không nhìn Đế quan nữa mà nhìn về phía tòa thành cổ thần bí đang lơ lửng trên không trung, phía trên khối đại lục tàn tạ. Trong mắt hắn ánh lên vẻ hừng hực, cảm xúc trào dâng đến mức chẳng thể kìm nén.
"Bảy Vương Biên Hoang... trấn thủ chính là tòa thành cổ này!" Hắn lẩm bẩm.
Chiến huyết trong người hắn thức tỉnh, cuối cùng cũng biết được vì sao khi đến nơi đây, cơ thể hắn lại có phản ứng lạ lùng như vậy.
Nơi này có tộc nhân của hắn, tổ tiên hắn từng chiến đấu đẫm máu nơi đây, trấn thủ Biên Hoang, máu nhuộm trời xanh!
Năm đó, lúc Thạch Hạo tham gia cuộc đại chiến thiên tài Ba ngàn châu, trong di địa Tiên cổ, hắn từng leo lên một chiếc thuyền cổ đen kịt nhuốm máu, nơi ẩn chứa những điều không rõ, kỳ lạ và cả thi thể của một vị Vương.
Khi bước lên chiếc thuyền cổ đó, qua một tòa tế đàn, hắn đã hiểu rõ sự thê thảm của Biên Hoang và biết được bảy vị cường giả mạnh mẽ nhất đã dẫn theo tộc nhân trấn thủ nơi đây.
Hắn từng thấy, tộc nhân của bảy Vương này không ngừng chinh chiến. Người trước ngã xuống, người sau tiếp bước, càng chiến đấu, số lượng càng suy giảm. Cuối cùng, ngay cả những ông lão già yếu, hay những đứa trẻ chưa trưởng thành, cũng phải leo lên đầu tường thành để trấn thủ, để chống lại đại quân dị vực, nối gót cha anh.
Đến cuối cùng, trong bảy vị Vương ấy, có người đã ngã xuống, có người chết trận. Tộc nhân của họ, kể cả phụ nữ và trẻ em, cũng không biết còn sót lại được bao nhiêu!
Thạch Hạo từng nghĩ rằng tòa thành mà bảy vị Vương Biên Hoang liều mạng trấn thủ, chắc chắn là Đế quan.
Thế nhưng, mãi đến khi tự mình đặt chân vào Đế quan, hắn mới hiểu rõ, căn bản không phải, mà còn một tòa thành khác, nằm phía trước cả Đế quan.
Chỉ là, nhiều năm trôi qua, tòa thành ấy vẫn bặt vô âm tín, ẩn mình trong thiên địa.
Rất nhiều người đều cho rằng, nó đã bị hủy diệt.
Hiện giờ, hắn đã được tận mắt nhìn thấy và cũng đã tới nơi đây!
Thạch Hạo từng bước tiến về phía trước, muốn tới trước tòa thành đó, muốn vào bên trong tòa thành ấy!
Nói chính xác hơn, đây là một hòn đảo treo lơ lửng giữa không trung, không phải một đại lục vô tận, nhưng sự rộng lớn của nó vẫn đủ bao la để trở thành một chiến trường, nơi có thể dựng lên một tòa thành khổng lồ.
Chỉ là, dù sao thì quy mô của tòa thành cổ thần bí này nhỏ hơn nhiều so với Đế quan. Dù hùng vĩ, khiến lòng người khiếp sợ, nhưng quy mô chỉ ở mức trung bình, không phải được xây từ các hành tinh, mà là từ những tảng đá cổ xưa.
Không biết vì sao khi Thạch Hạo nhìn tòa thành này, hắn cảm thấy nó còn hùng hồn, tang thương, kiên cố và mạnh mẽ hơn cả Đế quan nhiều lần!
Không phải ở quy mô hay sự to lớn, mà là tòa thành này tựa như có linh hồn, khắc ghi bi thương và tang thương của vạn cổ, trải qua khói lửa chiến tranh, nhuốm máu Bất hủ, trở thành một tấm bia khổng lồ! Nó trường tồn qua bao trận chiến mà không sụp đổ, sừng sững đến ngày nay, ngăn cản kỵ binh dị vực.
"Là tòa thành trong truyền thuyết kia... nó mới là Đế quan thật sự!" Vào lúc này, Thần Minh lên tiếng và nói ra những lời này.
"Đế thành chân chính, không ngờ rằng vẫn chưa hề sụp đổ, vẫn sừng sững nơi này!" Tam Tạng khẽ nói.
Tiếp đó, bọn họ nhìn về phía mi tâm của Thạch Hạo, nhìn chằm chằm hoa văn kia và lộ ra vẻ khác thường.
"Bộ tộc này sở hữu công lao cái thế, trong máu chảy xuôi sự huy hoàng, là vết tích bất diệt." Thần Minh đánh giá, ý chỉ hoa văn nơi mi tâm Thạch Hạo.
Thạch Hạo chấn động toàn thân. Thứ mà người ta gọi là tội huyết, là vết tích sỉ nhục trên xương trán, không ngờ lại ẩn chứa chân tướng này? Chẳng lẽ, Táng sĩ biết rõ chuyện này?
Mọi nỗ lực biên tập và chuyển ngữ cho đoạn truyện này đều thuộc về truyen.free.