Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1595: Tổ tông gây họa.

Dù sao hắn cũng từng là một trong mười cao thủ trẻ tuổi của Vương tộc năm xưa. Trải qua mấy trăm năm, đạo hạnh của hắn tiến triển mạnh mẽ, hiện đã đạt đến cảnh giới Độn Nhất hậu kỳ, con đường Chí tôn dường như đã trong tầm tay!

Thế nhưng, hắn lại bị Thạch Hạo chém giết, khiến mọi sinh linh nơi đây hoàn toàn chấn động.

Phải biết rằng, chàng trai áo lam này có thần dũng vô song, mạnh hơn không biết bao nhiêu lần so với nhóm người Võ Thiên vương đã từng bỏ mạng trước kia. Vậy mà, một anh kiệt đáng sợ như vậy vẫn bị giết chết.

Các tu sĩ nơi đây đều biến sắc, bởi vì chàng trai áo lam này mất mạng quá nhanh chóng, e rằng còn nhanh hơn cả lúc Thạch Hạo chém giết nhóm Võ Thiên vương ngay trước Đế quan.

Điều này chỉ có thể nói rõ, đạo hạnh của Thạch Hạo đã tinh tiến quá mức, đạt đến cảnh giới khủng khiếp!

Trong một thời gian ngắn, sức chiến đấu của hắn đã tăng vọt đến mức, dù mười cao thủ Vương tộc của nhiều năm trước xuất hiện cũng khó lòng đối mặt với hắn!

Một nhân vật tuyệt thế!

Trong lòng rất nhiều sinh linh đều hiện lên mấy chữ như vậy. Dù cho lòng đầy căm hận Hoang, bọn họ vẫn phải thừa nhận rằng, cường giả trẻ tuổi này quá đỗi siêu phàm, thiên tư ngút trời.

Nếu cho hắn thêm thời gian và cứ tiếp tục trưởng thành như thế này, e rằng sẽ vô địch thiên hạ!

Pháp thể của Thạch Hạo thu nhỏ lại, khôi phục chiều cao bình thường. Sau khi một cước đạp chết tên nhân nô kia, hắn đã lên tới đỉnh núi và nhìn về phía trước.

"Chuyện này... đúng là một tên tổ tông mà!" Ông lão áo xám vẫn đi theo sau hắn lẩm bẩm, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Hắn cảm thấy Hoang đúng là kẻ chuyên gây rắc rối.

Mới qua được bao lâu chứ? Vừa tới Ngộ Đạo sơn, hắn đã đạp nát một Phò mã của dòng dõi Xích vương. Giờ đây, hắn lại xé xác một trong mười cao thủ trẻ tuổi năm xưa. Quả thật quá độc ác và tàn nhẫn.

Hoàn toàn chính xác, đây chắc chắn sẽ gây nên sóng lớn mênh mông!

Hắn vội vàng truyền tin báo cáo lên trên, tốt nhất là để Bất Hủ giả biết được, nếu không, hắn sợ Hoang sẽ gây ra phiền toái lớn hơn nữa.

Người áo xám này rất rõ sức lực của bản thân. Hắn biết mình không phải đối thủ của Hoang nên không có cách nào ngăn cản được.

"Chẳng lẽ là muốn phá quán tử phá suất* ư?" Hắn suy đoán như vậy. Lẽ nào Hoang cảm thấy mạng mình không còn giữ được lâu nên cố ý tới đây để đại khai sát giới? (*): Bình sứt mẻ chẳng cần giữ gìn làm gì.

"Ha ha, thú vị. Một tên tù binh từ Đế quan qua đây mà cũng dám gây gổ, quả là không biết trời cao đất rộng!" Trên đỉnh núi có người lạnh lùng cất tiếng.

Thạch Hạo nhíu mày. Hắn cảm nhận được sinh linh này vô cùng mạnh mẽ, hẳn là một tên nửa bước Chí tôn.

Thế nhưng, trong lòng hắn lại dấy lên sự phấn khích, không hề e ngại. Hắn rất muốn va chạm thử xem sao, muốn xem liệu mình có thể đối đầu hay không!

Lần này, hắn đã lột xác bên trong lò Âm Dương của Cô tộc, đạt được lợi ích cực kỳ lớn. Cả người hắn tràn đầy sức mạnh, đang rất muốn tìm một cường giả để quyết đấu.

Trên đỉnh ngọn núi, cỏ xanh mướt trải như tấm đệm, cao tầm ba tấc, tựa như những viên đá Lục Bảo óng ánh rực rỡ, vô cùng mềm mại. Tinh khí đất trời nồng đậm tràn ngập khắp nơi.

Rất nhiều sinh linh đang ung dung ngồi trên mặt đất. Phàm là những sinh linh có thể ngồi ở chỗ này thì đều có thân phận hiển hách, có kẻ đến từ các Vương tộc lớn, lại có cả người từ Đế tộc!

Bởi vì, muốn có thể ngồi ở vị trí cao nhất trên Ngộ Đạo sơn đều cần phải trải qua tranh đoạt, chỉ có cường giả mới có thể đạt được một chỗ ngồi nơi đây.

Người vừa lên tiếng không hề xuất hiện và cũng chưa hề đến ngăn chặn Thạch Hạo. Sau khi nói ra lời lẽ vô tình đó, hắn liền im bặt.

Trên đỉnh núi này khá trống trải, bãi cỏ xanh tỏa ánh sáng dìu dịu. Các đại Vương tộc phân tán ngồi xếp bằng trên mặt đất, giữa họ đều có những khoảng cách nhất định nên không đến nỗi sẽ sinh ra xung đột.

Thạch Hạo không tiếp tục quan sát những người này, cũng không tìm kiếm chủ nhân của giọng nói vừa nãy. Hắn hướng thẳng về phía trung tâm nhất trên đỉnh núi.

Hương thơm ngát đều xuất phát từ đây, ánh sáng cũng tỏa ra từ nơi ấy.

Nơi đó có người bảo vệ, đều là những tu sĩ mạnh mẽ cầm trong tay bí bảo, phòng ngừa xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Khi Thạch Hạo mở thiên nhãn, xuyên thủng màn ánh sáng kia, hắn đã nhìn thấy một gốc tiên dược!

Một gốc cổ thụ đang sinh trưởng nơi ấy, thân cây sần sùi to lớn, lớp vỏ già nứt tách tựa như vảy rồng đang hé mở. Gốc cây này vô cùng cổ xưa, không biết đã sống bao nhiêu năm rồi.

Đương nhiên, điều kỳ lạ nhất không nằm ở tán cây mà ở từng chiếc lá. Mỗi chiếc lá đều tỏa ra ánh sáng rất rực rỡ, tựa như ngân hà buông xõa quấn quanh trên cành cây.

Đây chính là lá trà quý giá nhất của gốc Ngộ Đạo trà này, có giá trị vô lượng!

Dùng nó để pha trà và từ từ nhấm nháp, người ta có thể giác ngộ, thể ngộ ra sự ảo diệu của đại đạo thiên địa.

Mỗi khi lá trà đến mùa thu hoạch, chắc chắn sẽ có một cuộc tụ hội được mở ra!

Thạch Hạo kinh ngạc, lộ vẻ khác thường. Những chiếc lá của Ngộ Đạo trà thụ này rất kỳ lạ, hoàn toàn khác biệt với nhau. Hình dáng khác nhau, màu sắc sặc sỡ cũng không giống nhau.

Hương thơm ngát xuất phát từ lá trà này, chỉ cần ngửi qua một chút đã có thể giúp thân thể trở nên nhẹ nhàng, nguyên thần thả lỏng, như muốn ngộ đạo ngay tức khắc.

Gió nhẹ lay động, ánh sáng lan tỏa khắp cây, âm thanh vang vọng. Tất cả các lá trà đang rung lắc, biểu thị chúng đã đến mùa thu hoạch, có thể h��i được!

Vào lúc này, ánh mắt của những người khác không hề nhìn về phía gốc tiên thụ, mà lại ngó chừng Hoang đang đứng đó.

Thấy hắn bình tĩnh như vậy, sau khi lên tới đỉnh núi này thì không hề cất tiếng nào, vẫn đứng yên tại chỗ quan sát Ngộ Đạo trà thụ, một vài cường giả đều hừ lạnh.

Đặc biệt có vài luồng ánh điện lạnh lẽo đầy đáng sợ, tựa như những tia chớp xẹt qua hư không khiến không gian uốn éo, bắn thẳng về phía Thạch Hạo!

Đó chính là ánh mắt của một vài cường giả, vô cùng mạnh mẽ. Tu sĩ bình thường chắc chắn sẽ bị nát bấy dưới ánh mắt này!

Ầm!

Những ánh mắt ấy nhìn lại, xuyên thẳng qua hư không, cũng xem như đang công kích về phía Thạch Hạo.

Tất cả mọi người đều kinh hãi khiếp vía. Ánh mắt có thể xuyên nứt hư không, đây tuyệt đối là cao thủ trong các cao thủ, là nhân vật phi phàm!

Thế nhưng, khi đến gần thân thể Thạch Hạo, những luồng ánh mắt này chẳng thể gây nên bất kỳ tác dụng nào. Hắn vẫn bình tĩnh đứng đó, thân thể kiên cố vô song, không gì có thể gây thương tổn.

Cơ thể h���n tỏa sáng lấp lánh, vững chãi tại nơi này. Những loại sức mạnh khác không cách nào tiến vào thân thể hắn được.

Ánh mắt Thạch Hạo sâu lắng nhìn về phía những sinh linh đang ngồi xếp bằng trên thảm cỏ xanh kia.

Sắc mặt hắn lạnh lùng. Những người vừa mới phóng ánh mắt tới đều không hề đơn giản, e rằng đều tương tự như tu sĩ áo lam, là những nhân vật lừng lẫy từ nhiều năm trước.

Thế nhưng, hắn không hề sợ hãi!

Đây quả nhiên là một cuộc thịnh hội. Ở đây có thể bắt gặp rất nhiều Vương tộc, mỗi người đều mang theo tinh lực bàng bạc, vừa nhìn đã biết không phải cao thủ tầm thường.

Quan trọng nhất chính là, những người này đều rất trẻ. Dù là mấy chục hay mấy trăm tuổi, họ đều nằm trong hàng tiểu bối, mang tiềm lực mạnh mẽ. Tương lai có thể trưởng thành đến mức độ đáng sợ như thế nào thì rất khó đoán trước.

Điều khiến Thạch Hạo kinh ngạc nhất chính là, có một vài người còn mạnh mẽ hơn cả tu sĩ áo lam mà hắn từng giết chết, hơn nữa tuổi lại còn trẻ hơn!

Rất nhanh, hắn đã hiểu. Bởi vì các t���c đều có những tinh anh trẻ tuổi, thế nhưng rất nhiều người vẫn đang bế quan, mãi cho đến tận gần đây mới rời khỏi cổ địa của gia tộc mình.

Ngoài ra còn có một nhóm người rất an phận, không bao giờ tranh giành hư danh!

Trong đó có vài sinh linh rất trẻ, hẳn là có lai lịch phi thường! Bởi vì, sức chiến đấu của bọn họ rất kinh người, theo tính toán của Thạch Hạo thì gần như sắp đuổi kịp Hạc Tử Minh. Phải biết rằng, Hạc Tử Minh là đệ nhất cao thủ trẻ tuổi của Vương tộc, không hề thua kém Đế tộc!

Nói tóm lại, nơi này chỉ có một vài ông lão xanh xao, còn lại đều là tu sĩ trẻ tuổi.

Rất nhanh, Thạch Hạo đã liếc thấy được nhóm Đế tộc như Dư Vũ, Khánh Khôn, Ổ Côn, bọn họ cũng đã tới!

Đương nhiên, điều làm hắn cảm thấy bất ngờ nhất chính là, Xích Mông Hoằng cũng ở đây, đang im lặng ngồi xếp bằng trên bãi cỏ. Sau lưng hắn có vài tên chiến phó với khí tức đầy khủng khiếp.

Việc này khiến Thạch Hạo rất ngạc nhiên. Xích Mông Hoằng lại ở đây, không hề lên tiếng và cũng không hề tỏ thái độ, hoàn toàn không bình thường chút nào.

Phải biết rằng, hắn đã giết tên Phò mã kia, mà đó lại chính là em rể của Xích Mông Hoằng!

Thạch Hạo vẫn cho rằng Xích Mông Hoằng vẫn chưa tới, hoặc là hôm nay có chuyện nên chưa tới. Nhưng không ngờ rằng, hắn đã sớm có mặt và ngồi xếp bằng trên đỉnh núi này.

Vì sao hắn không đến cứu em rể mình, mà lại ẩn nhẫn đến tận bây giờ chứ?

"Ta vẫn luôn muốn giết ngươi, thế nhưng luôn bị người khác khuyên ngăn, bị các vị Chí tôn Đế tộc ngăn cản. Hiện giờ xem ra ta đã có đủ lý do rồi, hôm nay tất diệt ngươi!"

Xích Mông Hoằng cất tiếng, lời nói lạnh lẽo đến thấu xương.

Địch ý của người này hoàn toàn không hề che giấu. Thạch Hạo vừa mới gặp qua hắn đã cảm giác được đối phương rất muốn giết mình.

Giờ đây, khi đối mặt với nhau, Xích Mông Hoằng vẫn luôn muốn giao đấu một trận với hắn?

"Ngươi giữ bình tĩnh giỏi thật, trơ mắt nhìn em rể mình bỏ mạng nhưng vẫn không hề ra tay cứu giúp. Quả thật tàn nhẫn." Thạch Hạo cười lạnh.

"Nếu không sống quá mười chiêu trong tay ngươi, thì với bản lĩnh của hắn, cũng mơ tưởng được ở rể dòng dõi Xích vương ta ư? Cơ bản là không xứng!" Xích Mông Hoằng âm trầm nói.

Tất cả mọi người đều ngó về nơi đây, linh cảm được rằng sẽ có Đế tộc thực sự chạm trán với Hoang.

Trong mắt một vài cường giả, Xích Mông Hoằng chắc chắn sẽ ra tay. Thế nhưng, hắn cũng chưa chắc đã dám làm trái pháp chỉ của Bất Hủ giả. Do đó, có lẽ ch�� có thể diễn ra một cuộc chiến đầy dữ dội mà thôi.

Dòng dõi Xích vương là dòng tộc lạnh lùng tàn khốc nhất, ra tay vô tình, khí tàn ác rất nặng. Có thể là do sát ý của bọn họ đã ẩn chứa quá nhiều trong xương cốt.

Năm đó, Xích vương từng tàn sát qua vô số cường giả, thậm chí còn từng dùng bếp lò luyện một vị Tiên vương thành thịt nát, được mệnh danh là Vương Bất Hủ hung hăng nhất!

Đời sau của hắn thì ắt phải có phong cách của hắn!

"Đế tộc, thật đáng tiếc. Ngươi tên là Xích Mông Hoằng đúng không? Lát nữa nhớ giữ mạng nhỏ của mình đấy." Thạch Hạo lên tiếng. Đối phương đã thể hiện sự thù địch sâu sắc như vậy, hắn cũng không cần thiết phải giấu giếm làm gì.

Mọi tinh hoa trong từng câu chữ của chương truyện này đều thuộc về truyen.free, nơi độc quyền truyền tải.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free