[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1508: Lai lịch của ao cổ.
Đây cũng chính là sự lo lắng chung của mọi người. Ai nấy đều cho rằng nên xử lý Thạch Hạo càng sớm càng tốt, hoặc giết, hoặc bắt sống.
"Đem hắn tới đây!" Một người trẻ tuổi kêu lên, hắn liếm đôi môi, để lộ hàm răng trắng bóng, sát ý nồng đậm.
"Phải đó, sao có thể để hắn chết nhẹ nhàng như vậy được chứ. Tinh anh của giới ta không thể chết vô ích, phải bắt hắn quỳ trước mộ phần cầu xin tha thứ!" Có người đề nghị.
Một đám người trẻ tuổi hô hào cổ vũ, vừa hưng phấn tột độ vừa mang theo sát khí tràn đầy sự độc ác.
"Đem hắn lên đây!" Một ông lão cũng gật đầu đồng tình, hắn cảm thấy bắt giữ Thạch Hạo còn tốt hơn là giết hắn, có thể khai thác được nhiều bí mật từ trên người hắn.
Trong ao nước, móng vuốt của Vô Úy sư tử giáng xuống, ánh vàng rực rỡ chói mắt làm chấn động cả ao nước.
Nó đang trong quá trình lột xác, hành động bị ảnh hưởng rất lớn, thế nhưng nó vẫn mạnh hơn rất nhiều so với những người khác, vẫn có thể ra tay như thường.
Mà bên dưới mặt nước, toàn thân Thạch Hạo gần như nứt toác, cái ao này tựa như một cối xay đáng sợ có thể tiêu diệt thần ma, không ngừng nghiền ép, xoắn cắt hắn thành thịt vụn.
Thất khiếu hắn rỉ máu, thế nhưng thân thể vẫn phát sáng tựa sao băng va chạm xuống đất, muốn giáng cho con sư tử kia một đòn trí mạng.
"Ầm!" Đáng tiếc, hắn bị thương quá nặng nề, tinh khí thần toàn thân đều đã hao tổn nghiêm trọng. Hơn nữa, bị áp chế bởi ao nước này, hắn không thể phát huy sức mạnh như lúc toàn thịnh.
Kết quả vô cùng rõ ràng, lúc móng vuốt ấy hạ xuống, hắn đã gặp phải thương thế nghiêm trọng.
Vô Úy sư tử vô cùng khổng lồ, móng vuốt tựa như một móc câu hoàng kim, một móng trong số đó quẹt vào thân thể Thạch Hạo, cuốn đi một mảng huyết nhục sâu tới tận xương, thiếu chút nữa đã cào nát bụng hắn.
"Khá lắm thay, vậy mà còn có thể ra tay trong ao nước này, sức mạnh cũng không bị ao nước hóa giải hoàn toàn." Vô Úy sư tử nói.
Sinh linh trên bờ nghe vậy thì đều biến sắc, bởi vì họ từng thử ra tay, bất kỳ sức mạnh nào cũng đều bị hóa giải.
Dựa theo lời Hoàng Kim sư tử từng nói, cơn đau đớn phải chịu đựng ở nơi này hoàn toàn vượt quá cực hạn cảnh giới của bản thân.
Phụt! Đúng lúc này thì bả vai Thạch Hạo đột nhiên bắn lên một luồng máu tươi, bả vai bị xé rách toác, toàn bộ cánh tay gần như đứt lìa khỏi thân thể.
Tiếp đó, hắn lại rên lên một tiếng, chân phải run rẩy, máu thịt be bét, xương đùi đã bị đánh gãy thành vài khúc, gần như bị nghiền ép vỡ nát.
Tình huống càng lúc càng gay go, cơ bản không cần Vô Úy sư tử động thủ thì bản thân Thạch Hạo cũng muốn tan rã rồi, tình hình nguy cấp tới cực điểm.
Phụt! Tiếp đó, nơi ngực Thạch Hạo xuất hiện một lỗ máu, xương ngực bị bẻ gãy, nước trong ao gần như chảy hết vào bên trong thân thể h��n, có thể thấy trái tim đã nứt thành bốn miếng.
"Ha ha... Cuối cùng cũng đến nông nỗi này, xem ra ta chỉ cần giơ tay là có thể dễ dàng cắt lấy đầu ngươi rồi, chỉ đến thế mà thôi." Hoàng Kim sư tử cười nói.
Trên bờ, rất nhiều thiếu niên trẻ tuổi mừng rỡ ra mặt, cuối cùng thì Hoang cũng đã chết dưới tay Vô Úy sư tử, đây là chiến công mà biết bao người ước ao, Hoang với uy danh hiển hách sắp bỏ mạng rồi.
Ngay cả các nhân vật thế hệ trước cũng lộ vẻ khác thường, bởi vì, công lao lần này của Hoàng Kim sư tử quá to lớn, cuối cùng thì chiếc rương gỗ mục cũng coi như do nó đoạt lại được.
Hoang vừa chết, Vô Úy sư tử lại lấy được chiếc rương gỗ mục, vậy là đại công cáo thành rồi.
"Hả?" Tuy rằng Thạch Hạo rơi vào tuyệt cảnh, cận kề cái chết, thế nhưng hắn bỗng nhiên có cảm ứng kỳ dị. Bởi vì tuy rằng bản thân bị hao tổn nhưng cũng không phải là không thể chống lại được, trong cơ thể chợt có một chùm sáng bé tí phóng thích ra sinh cơ kỳ dị.
Vả lại, chính bởi vì sự đề kháng này tồn tại nên hắn mới có thể vận chuyển một phần pháp lực của mình, hành động cũng nhanh hơn đôi chút.
Hắn vận dụng pháp môn Liễu Thần để chữa trị thương thế, hi vọng những vị trí như cánh tay, bắp đùi, ngực... sẽ phục hồi như cũ.
Đáng tiếc, luồng sinh cơ này rất yếu ớt nên việc chữa trị rất khó, không thể chữa trị xong ngay lập tức được. Hơn nữa hắn đang ở trong ao nước nên phải chịu đựng tổn thương lại càng lớn hơn, tổng thể lại đều đang chuyển biến theo chiều hướng xấu.
"Ồ?" Hoàng Kim sư tử như cảm nhận được điều gì đó, trong lòng nó nhảy dựng lên, rồi nhanh chóng ra tay. Nó cũng có chút lo lắng.
Theo cái nhìn của nó, Hoang rất khó đoán trước được, vạn nhất hắn có thể chịu đựng được, trở thành vị Tiên Tăng vương thứ hai, như vậy đây sẽ là một tai họa đối với nó.
Dù cho nó đã đắp nặn kim thân thành công, và dưới tình huống vị Tiên Tăng vương thứ hai được sinh ra thì nó cũng sẽ lờ mờ tối tăm mà thôi.
Ầm! Móng vuốt to lớn của Vô Úy sư tử lao tới, đồng thời nó cũng bắt đầu cướp lấy chiếc rương gỗ mục kia.
Thạch Hạo cũng không chống đỡ trực diện, hắn cảm nhận được sự biến hóa kia, sự kiên trì của bản thân, sự mạnh mẽ của thể chất đã mạnh hơn đôi chút, có lẽ đang từ từ chuyển biến tốt đẹp, hay có thể nói hắn có thể dựa vào thứ này để rèn luyện nên chiến thể càng mạnh mẽ hơn.
Vì vậy, việc ưu tiên hàng đầu của hắn chính là giữ lấy bản thân, phải sống sót, không thể chết đi được.
Hắn lướt người sang ngang, quả nhiên ao nước tựa như đầm lầy lúc này không còn khóa chặt hoàn toàn hắn được nữa, động tác của hắn đã nhanh hơn trước rất nhiều.
Nhưng mà, Hoàng Kim sư tử vẫn hoàn toàn chiếm ưu thế, sự ràng buộc của ao nước này cũng có giới hạn đối với nó, cho nên một móc câu hoàng kim từ bên trong móng vuốt lớn ấy xẹt qua, thiếu chút nữa đã đâm thủng mi tâm Thạch Hạo, phù văn quy tắc lấp lánh, khủng khiếp vô cùng.
"Giết hắn!" Một vài ông lão cũng biến sắc nên quyết đoán bảo Hoàng Kim sư tử hạ sát thủ, không cần bắt tù binh làm gì.
Nó hơi dịch chuyển, ép tới đằng trước, bởi vì kim thân của nó sắp đắp nặn xong xuôi nên không cần lo lắng quá nhiều, bộ da lông tân sinh óng ánh như tơ lụa vàng chói, vô cùng rực rỡ.
Thần lực nơi đây trở nên mãnh liệt, tinh khí cuộn trào, xích thần trật tự nằm dày đặc.
Thạch Hạo thở dài, hôm nay quả đã rơi vào tử địa, trên bờ thì có một đám người mở to mắt quan sát, rất nhiều đều là đại tu sĩ nên hắn không thể bước lên được.
Nhưng bên trong ao nước này thì lại kỳ lạ như vậy, thân thể của hắn gần như bị ép tới vỡ nát, vả lại còn có một con Vô Úy sư tử đầy hung mãnh đang ra tay nữa.
Cuối cùng, Thạch Hạo cắn răng ôm chặt chiếc rương gỗ mục, hắn hít sâu một hơi rồi lặn xuống đáy ao, mặc kệ sinh tử, tuyệt đối không thể rơi vào tay của đám người này được.
"Chạy đi đâu!" Hoàng Kim sư tử biến sắc, nó cũng lặn xuống theo.
Thế nhưng Thạch Hạo rất quyết đoán, cũng đẩy tốc độ nhanh nhất, không hề để ý tới nguy cơ tan rã của thân thể, dù có chết thì cũng phải do chính mình chọn lựa, không thể bị người khác chém giết được.
Trong lúc này, cánh tay, phủ tạng... của hắn đều bị ép gãy rồi vỡ nát, cuối cùng toàn bộ thân thể đều uốn lượn biến hình, ngay cả xương sọ cũng nứt ra.
Nên biết, cơ thể hắn mạnh mẽ biết chừng nào, thế nhưng lúc này lại tựa như đồ sứ rạn nứt vậy.
Ao nước này thật là đáng sợ!
Hoàng Kim sư tử đuổi được một đoạn thì nó hoàn toàn biến sắc, không cách nào lặn xuống được nữa, bởi vì nó vẫn đang đắp nặn kim thân, nếu cứ đuổi tiếp như vậy thì sẽ phá hư đạo quả của chính mình.
Không thể lột xác hoàn toàn thì cái gọi là kim thân này cũng sẽ bị đánh vỡ!
Mắt nó lộ vẻ lạnh lẽo nhìn về bóng người đang dần xa bên dưới kia, đồng thời nó cũng nhìn thấy Thạch Hạo đang chia năm xẻ bảy, tới lúc này nó mới thở phào nhẹ nhõm.
Không ai hiểu rõ hơn nó, đáy ao kia là một nơi như thế nào, nơi ấy còn đáng sợ hơn bên trên rất nhiều!
Bọt nước cuồn cuộn, Hoàng Kim sư tử lại xuất hiện trên mặt hồ, sắc mặt biến đổi không ngừng.
Trên bờ, đông đảo tu sĩ dị vực giật mình, chiếc rương gỗ kia không đoạt được ư?
"Hoang đâu rồi, hắn đã chết chưa, còn chiếc rương đâu?" Một ông lão vội vàng hỏi.
Rương gỗ kia là một vấn đề cực lớn, tuyệt đối không thể xảy ra sai sót gì!
"Yên tâm, hắn đã chết rồi, không thể nào sống được đâu. Chờ ta đắp nặn xong kim thân thì sẽ thử lẻn xuống đáy ao lấy chiếc rương gỗ kia lên." Vô Úy sư tử đáp.
Câu trả lời này khiến mọi người thất kinh, nó nói là thử lẻn xuống đáy ao, đủ để chứng minh độ khó khăn như thế nào, đáy ao rất đáng sợ ư?
"Chiếc ao này hết sức kinh người, nó còn siêu phàm hơn cả tưởng tượng của các vị nữa đó!" Hoàng Kim sư tử nói, nó nhìn ra được sự nghi hoặc của bọn họ.
"Nó được hình thành như thế nào, đáy hồ có gì?" Một đại tu sĩ hỏi.
"Là các vị Phật đà xây dựng nên, ẩn chứa trật tự thiên địa kỳ dị, muốn thực hiện việc luân hồi. Các vị nhìn xem, chất lỏng này rất khủng khiếp đúng không, kỳ thực là loại thuốc vô thượng, là thần dịch." Hoàng Kim sư tử dùng móng vuốt lớn của mình quơ quơ mặt nước rồi nói như vậy.
"Thần dịch?" Sinh linh trên bờ không hiểu lắm, chất lỏng này t���ng ăn mòn và khiến họ không cách nào tiếp cận được, vậy mà còn nói thần thánh gì chứ.
"Có một truyền thuyết, từng đời cao tăng sau khi tạo hóa thì thể xác sẽ được đưa vào và hòa tan trong ao nước này. Từng đời cổ Phật sau khi chết đi thì xương cốt được chôn vào trong Ao Luân Hồi, trở thành thần dịch." Hoàng Kim sư tử nói.
Việc này khiến người khác sởn tóc gáy, chất lỏng bên trong ao này đều là do các đời tiên hiền của một mạch Cổ tăng sau khi chết hóa thành sao?
Ngâm mình trong một ao nước như vậy, chỉ cần nghĩ tới thôi thì đã khiến đám người trên bờ nổi hết cả da gà!
"Các vị suy nghĩ nhiều rồi, trở thành Tiên tăng thì thân thể làm gì còn dơ bẩn nữa, toàn thân là khí tức thần thánh, huyết nhục sớm đã được tịnh hóa. Đây là những vị tăng lữ không thể trường sinh, trước khi tiến vào ao nước này thì sớm đã tịnh hóa bản thân, nếu nói là nơi chôn xương không bằng nói là nơi hội tụ thần lực cuối cùng của bọn họ." Vô Úy sư tử nói.
"Hoang xuống dưới đó, lỡ may không chết, ngược lại còn đạt được chỗ tốt thì sao?" Có người vội vàng hỏi.
"Không thể nào, đáy ao càng hung hiểm hơn nữa, chỉ cần bước vào thì thân thể sẽ nổ tung, nguyên thần sẽ trở thành mưa ánh sáng, tiêu tán toàn bộ!" Vô Úy sư tử nói.
"Lý do?"
"Đáy ao không hề tầm thường đâu. Nghe nói, có một vài Cổ tăng quá mạnh mẽ nên đã không hòa tan toàn bộ bản thân mình, lúc ấy thân thể được lưu lại và chìm xuống đáy ao. Nếu như Hoang xuống dưới đó thì làm sao có thể chịu đựng được loại áp chế ấy, nhất định hình thần đều diệt!" Hoàng Kim sư tử nói.
Nét chữ này được truyen.free tâm huyết chuyển ngữ.