[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 148: Kiếm gãy chém bát phương
Tốc độ của Bạch Hổ rất nhanh, như một vệt sáng trắng vụt qua vụt lại, cuốn theo một luồng gió lớn, khiến đá tảng nặng trăm cân ngàn cân bay tán loạn trong bụi cát.
Bạch Hổ liên tục giao đấu với Nhóc Tỳ, vuốt hổ va nắm đấm, tiếng va chạm vang vọng đinh tai, phù văn bay lượn khắp nơi, đá xung quanh văng tung tóe, từng đợt sóng xung kích cực lớn lan tỏa tứ phía.
"Hống!"
Bạch Hổ há to miệng rống lớn, phun ra một dải ánh sáng mênh mông như ngân hà, sát khí ngập trời. Toàn thân Nhóc Tỳ phát sáng, cố gắng ngăn cản. Phía sau Nhóc Tỳ, những ngọn núi đá ầm ầm đổ sụp, vỡ nát thành phấn mịn.
"Bùm!"
Một vuốt trắng giáng xuống, Nhóc Tỳ kịp né sang một bên, nơi đó lập tức nổ tung, để lại một hố sâu thăm thẳm đen ngòm, vô cùng đáng sợ.
Bạch Hổ hùng mạnh, công kích hung mãnh, toàn thân đều là vũ khí. Ngay cả khi quay lưng về phía Nhóc Tỳ, chiếc đuôi trắng như tuyết của nó cũng là một vũ khí sắc bén, vung vẩy đánh nát tảng đá nặng hơn mười mấy vạn cân.
Sức mạnh cuồng bạo này khiến tất cả mọi người đều kinh hãi!
Phía sau, ngay cả Đại Hồng Điểu, Hỏa Nha hay những người như Cửu Đầu Sư Tử đều phải cau mày nghiêm nghị.
Nhóc Tỳ tung chưởng chống đỡ, từng luồng tia chớp vô tận bùng phát phóng về phía Bạch Hổ. Nó chiến đấu đến mức huyết dịch sôi trào.
"Gào..."
Bạch Hổ gầm thét dài, phun ra vô số phù văn trắng xóa lấp lánh ánh kim loại, đón lấy đòn sấm sét giữa hư không. Cả hai bùng phát ra từng luồng ánh sáng rực rỡ, đồng thời truyền đến những tiếng kim loại ma sát chói tai. Bạch Hổ dẫn toàn bộ tia chớp xuống đất.
Tương truyền, thời Thái Cổ, Bạch Hổ trấn giữ phương Tây, thuộc tính Kim, nắm giữ sự chém giết, vô cùng hung tàn và đáng sợ.
Giờ phút này, nó phóng ra khí kim loại như để nghiệm chứng điều đó, chấn động trời đất. Hóa giải những luồng sấm sét, nó bật mạnh lên và tiếp tục tấn công.
Nó không chỉ sở hữu thân thể cường tráng vô song mà còn có cảnh giới cực cao, ngang ngửa với Phong Ấn Giả. Do đó, nó cường thế tuyệt đối, dùng những chiêu thức chém giết cương mãnh và bá đạo nhất đánh về phía Nhóc Tỳ.
"Rầm!"
Nhóc Tỳ tung một quyền, hai thân ảnh cùng chấn động bần bật, phù văn lấp lánh như sao băng không ngừng lóe lên, tắt đi. Nơi đây như núi lửa phun trào, mặt đất rung chuyển dữ dội.
Nhóc Tỳ và Bạch Hổ cùng lùi về sau, sau đó lại tiếp tục triển khai bảo thuật tấn công đối phương.
"Hống..."
Bạch Hổ gào thét, sau lưng nó hiện ra hai mươi tám thanh chiến mâu trắng bạc bóng loáng. Chúng cùng chuyển động với phù văn, bùng phát sát khí ngập trời, hào quang rực rỡ.
Những thanh chiến mâu này đều do răng nanh hóa thành, trông vô cùng bắt mắt. Chiến mâu đứng sừng sững trên mặt đất như những cây cột chống trời, thô to lạnh lẽo, khiến người khác sinh ra cảm giác mạnh mẽ và sợ hãi tột độ.
Những thanh chiến mâu này vô cùng to lớn, chính là bảo cụ của Bạch Hổ. Sau khi được tế ra, chúng đè ép cả vùng trời đất này, hơn nữa còn có dị tượng nổi lên, đầu mỗi thanh chiến mâu đều nhuốm đầy máu, trông vô cùng ghê rợn.
"Giết cho ta!"
Bạch Hổ rít gào, tung người về phía trước. Hai mươi tám thanh chiến mâu nhất tề chỉ về phía trước, xoay quanh bốn phía thân nó rồi nhanh chóng đâm thẳng về phía Nhóc Tỳ.
Cảnh tượng công phạt này khiến người khác run sợ. Lực lượng của Bạch Hổ có thể sánh ngang với Phong Ấn Giả, lại còn điều khiển những bảo cụ mạnh mẽ như thế. Trong tiểu thế giới Thượng Cổ này, ai có thể chống đỡ?
Bạch Hổ oai phong lẫm liệt, bên cạnh còn có hai mươi tám thanh chiến mâu. Nó như từ trong Huyết Ngục xông thẳng ra, mang theo những trường hạo kiếp và tia sáng kinh khủng tỏa ra xung quanh.
Sắc mặt Nhóc Tỳ biến đổi, lấy ra bảo kính Toan Nghê, rồi lại xuất ra Long Giao Tiễn. Hào quang rực rỡ tỏa ra vạn đạo tia sáng lành, cùng đối kháng với những thanh chiến mâu kia. Đồng thời, bản thân nó cũng được tia chớp bao phủ, vận dụng lực lượng mạnh mẽ nhất của mình để nghênh chiến sinh tử với Bạch Hổ.
"Ầm!"
Phù văn lấp lánh, ánh sáng rực rỡ như sao chổi xé toang màn đêm, bao trùm khắp nơi. Khắp nơi xuất hiện thần quang, những gợn sóng làm tan núi nát đá, khiến mọi người kinh hãi run rẩy.
Tiếng "Coong coong" không ngừng vang vọng bên tai, thỉnh thoảng bảo kính Toan Nghê và cốt tiễn màu vàng lóe lên thần quang, từng tia sấm sét đan xen va chạm với những thanh chiến mâu kia.
Bảo cụ răng nanh của Thái Cổ Di Chủng đều kiên cố bất hủ, lấp lánh bay lượn trên trời, mang theo sát khí kinh thiên ập tới. Thế nhưng Nhóc Tỳ đứng giữa đó vẫn không hề xây xước, nó vẫn đang cố gắng đối kháng, vận dụng bảo thuật để tiến đánh.
"Đi chết đi!"
Bạch Hổ rít gào, tròng mắt lạnh lẽo, nó há miệng phun ra một luồng ánh sáng bạc. Đồng thời hai mươi tám thanh chiến mâu càng trở nên rực rỡ, xuyên thủng mây mù nhắm thẳng vào thân thể Nhóc Tỳ.
Hai bên đại chiến vô cùng quyết liệt. Nhóc Tỳ cau mày nghiêm nghị, những thanh chiến mâu này quá mạnh, không chỉ một thanh mà là hai mươi tám thanh, khiến người khác khó lòng ứng phó.
"Đùng!"
Lưỡi mâu khổng lồ đâm thẳng xuống bên cạnh Nhóc Tỳ, uy thế mạnh mẽ, chọc thủng một lỗ lớn trên mặt đất.
Mỗi thanh chiến mâu to lớn dọa người như một cây trụ khổng lồ. Đây không còn là đâm nữa mà là như một ngọn núi đè ép xuống. Một khi bị trúng, không chỉ bị xuyên thủng mà còn bị đập nát thành bánh thịt.
Ầm!
Hai mươi tám thanh chiến mâu đồng thời đè xuống, Nhóc Tỳ lâm vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc. Thế nhưng mặt đất dưới chân nó đột nhiên lún sụp, hai mươi tám cái hố rộng lớn xuất hiện. Những mảnh đá vụn bắn đầy người, sát khí bao phủ khắp nơi xâm nhập vào cơ thể khiến khóe miệng nó rỉ máu.
Từ xưa đến nay, Nhóc Tỳ giao chiến với thiên tài các tộc đều như bẻ cành khô, quét ngang mọi địch thủ, hiếm khi bị thương. Nó nhổ ra một ngụm máu bầm, con ngươi càng thêm sáng ngời, chiến ý dâng cao.
Cảnh giới đối phương cao hơn nó là một thực tế không thể bàn cãi, thế nhưng sức chiến đấu của nó cũng không phải dạng vừa nên không có gì đáng ngại. Tiếng "Vù vù" vang lên, Cốt Tiễn màu vàng cắt ngang về phía trước, thẳng hướng Bạch Hổ.
Cùng lúc đó, bảo kính Toan Nghê cũng xuất hiện, chiếu ra mấy chục tia sấm sét đồng thời bao phủ Bạch Hổ.
"Vù!" Ánh bạc lấp lánh, trên người Bạch Hổ xuất hiện một lớp chiến y, vô cùng chói mắt. Sau đó phù văn đầy trời ngăn cản bước tiến của cốt tiễn và bảo kính.
"Bảo Y Bạch Hổ!" Có người thốt lên, đây chính là một bộ chiến y được chế tạo từ lớp da của tiền bối Thái Cổ Di Chủng, sức phòng ngự cực kỳ kinh người, trong tình huống bình thường khó lòng công phá được.
Thảo nào Bạch Hổ không hề sợ hãi, nó nắm trong tay một bảo cụ đáng sợ như vậy. Cho dù đến đâu hay giao chiến với những sinh linh cùng thế hệ, nó cũng luôn đứng ở thế bất bại.
"Keng!"
Long Giao Tiễn phát sáng, đánh mạnh về phía trước, cuối cùng cũng có hiệu quả. Nó phá tan tầng ánh sáng bạc, tạo thành một khe nhỏ trên chiến y của Bạch Hổ, nơi đó rỉ ra những giọt máu tươi.
"Bảo tiễn thật mạnh!" Mọi người biến sắc, vậy mà có thể phá vỡ chiến y Bạch Hổ. Chắc chắn lai lịch của cốt tiễn vô cùng kinh người.
Con chim khổng lồ màu vàng đứng xa quan chiến lập tức kinh ngạc, nhìn chằm chằm kiện bảo cụ này.
"Hống..." Bạch Hổ nổi giận, khí tức tăng mạnh. Hai mươi tám thanh chiến mâu đồng loạt phát sáng, sát khí ngập trời đâm thẳng về phía Nhóc Tỳ.
"Không tốt!" Nhóc Tỳ kinh hãi, những thanh chiến mâu này lại không đâm thẳng về phía trước mà bay nghiêng nghiêng trên mặt đất, bùng phát ra vô tận phù văn, hình thành một sát trận vây giết nó.
Ánh sáng trắng khắp nơi như đại dương dâng trào, trong tích tắc nhấn chìm cả vùng này. Nhóc Tỳ nhổ ra một ngụm máu bầm. Nó bị mấy chục cơn sóng biển quét trúng, những cơn sóng này đều hình thành từ phù văn, tràn ngập áo nghĩa và sức mạnh quy tắc.
"Đến đây!" Nhóc Tỳ hét lớn, vung tay lên. Bảo kính Toan Nghê giữa hư không lập tức lao xuống, nằm gọn trong tay nó. Trong chớp mắt sấm sét gào thét.
Cùng lúc đó, Cốt Tiễn màu vàng trên không trung mạnh mẽ cắt xé bộ chiến y Bạch Hổ thành từng mảnh. Bạch Hổ lại bị thương, máu tươi tiếp tục chảy xuống.
"Ngươi đã chọc giận ta!" Ban đầu Bạch Hổ muốn dựa vào thực lực bản thân để mạnh mẽ trấn áp đối thủ, đánh tan chiến ý của đối phương, khiến tự tin của chính mình tăng lên. Nhưng trong trận đại chiến này, cảnh giới của nó cao hơn lại không thể áp chế đối phương mà còn bị thương rất nặng.
Nó há miệng gầm dài một tiếng, phun ra một chùm ánh sáng mông lung, tỏa ra vạn đạo khí lành.
Đây là một chiếc túi da thú, là bảo cụ mạnh mẽ nhất của Bạch Hổ. Nó muốn đoạt binh khí của Nhóc Tỳ nhét vào trong túi rồi cứ thế nghiền nát giết chết Nhóc Tỳ.
Mở sợi dây buộc ở miệng túi, lập tức có ngàn vạn hào quang, vạn đạo khí lành tỏa ra như muốn hút lấy tất cả vạn vật vào trong túi.
"Không hay!"
Nhóc Tỳ biến sắc, nó từng tận mắt nhìn thấy túi Càn Khôn này đáng sợ đến nhường nào. E rằng cả bảo tiễn màu vàng cũng bị hút vào trong nên vội vàng thu hồi, cốt tiễn hóa thành một vệt ánh sáng bay về bên người nó.
Trên người Bạch Hổ mặc Bảo Y nên có thể lơ lửng giữa không trung. Lúc này n�� đang đứng trên một ngọn núi, lạnh lùng nói: "Ngươi có biết mình ti tiện đến mức nào không? Ta muốn giết ngươi chỉ cần trong nháy mắt là xong, vừa nãy là ta ban cho ngươi cơ hội nhưng ngươi lại không biết tận dụng, hiện tại đành phải lấy mạng ngươi, không phí thời gian vô ích làm gì nữa!"
Âm thanh lạnh lẽo phát ra, nó nhìn xuống phía dưới, lại mở ra túi Càn Khôn, nó muốn triển khai một đòn tuyệt sát!
Quả đúng như vậy, một luồng chấn động khủng bố khuếch tán xung quanh. Miệng túi mở rộng hết mức có thể để hút lấy vạn vật, những tảng đá phía dưới bị hút mạnh tới. Nhóc Tỳ cũng bị liên lụy, nó dường như không đứng vững được, như muốn bị hút vào trong túi.
"Mèo lớn, ngươi đúng là đang tìm đường chết!" Nhóc Tỳ quát lạnh, rút mạnh đoạn kiếm gãy sau lưng ra, chỉ thẳng lên trời. Cánh tay rung mạnh, lập tức xuất hiện một luồng kiếm khí ngập trời vọt lên.
"Ầm!"
Những luồng khí lành phát ra từ túi Càn Khôn bị chặn lại, không thể tỏa ra xung quanh được nữa, do đó không thể hút lấy Nhóc Tỳ.
"Là thanh kiếm gãy đó sao?" Bạch Hổ giật mình, nó từng tận mắt chứng kiến thanh kiếm này được khai quật thế nào. Thanh kiếm gãy này bị sát khí đen của chiến trường Thượng Cổ bao phủ, gần như phá hủy, vậy tại sao lại có uy thế mạnh như thế này?
Nhóc Tỳ không muốn vận dụng vì nếu bại lộ sớm sẽ khiến con chim khổng lồ màu vàng kia để ý mà đề phòng. Nhưng hiện tại Bạch Hổ lại sử dụng túi Càn Khôn, nó không còn lựa chọn nào khác.
"Keng" "Keng"...
Chiến mâu kêu leng keng, hai mươi tám thanh chiến mâu làm từ răng nanh bạc đồng thời chấn động, như muốn xuyên thủng Nhóc Tỳ. Cùng lúc đó túi Càn Khôn lại tiếp tục phát sáng, Bạch Hổ vận dụng lực lượng đến cực điểm để chém chết tên thiếu niên Nhân tộc đáng sợ này.
Đôi mắt Nhóc Tỳ lạnh lẽo, cầm thanh kiếm gãy trong tay quét ngang về phía trước. Một luồng kiếm khí đáng sợ tràn ngập nơi đây như biển gầm gió thét, những tiếng vù vù không ngừng truyền đến bên tai. Toàn bộ hai mươi tám thanh chiến mâu bị chém đứt đôi.
"Ôi trời, đau lòng quá!"
Trong khi mọi người đang chấn động, một câu nói như thế vang lên, dường như vô cùng đau khổ. Nhưng đây không phải lời Bạch Hổ nói, khiến người khác giật mình. Nhóc Tỳ tức giận giậm chân thật mạnh, nó không ngờ uy lực của thanh kiếm rỉ sét này lại kinh khủng đến vậy, hủy diệt toàn bộ chiến mâu. Ban đầu nó còn muốn chiếm những thanh chiến mâu này làm của riêng.
Bạch Hổ suýt nữa phun ra một ngụm máu tươi. Đó chính là bảo cụ nó luôn cất giữ bên người, không nỡ lấy ra sử dụng. Mình còn chưa kịp thể hiện sự tiếc nuối đau lòng vậy mà tên thiếu niên Nhân tộc kia lại nói thế, đúng là tức điên lên được mà.
Nhóc Tỳ thật sự rất đau lòng. Dưới cái nhìn của nó, những thanh chiến mâu này đã hoàn toàn thuộc về mình, không ngờ lại bị thanh kiếm rỉ sét chặt đứt hết.
Cần biết, nó vẫn chưa chính thức điều khiển thanh kiếm gãy này. Pháp khí của Thượng Cổ Chư Thánh quả nhiên phi thường!
"Túi Càn Khôn là của ta!" Nhóc Tỳ nhỏ giọng lẩm bẩm, hai mắt lộ vẻ thèm thuồng, nhìn chằm chằm về phía bảo cụ tốt nhất kia. Lần này nó quyết định phải đoạt cho bằng được, không thể để xảy ra chuyện gì nữa.
Chân đạp bảo kính Toan Nghê phát ra những luồng tia điện, bay thẳng về phía ngọn núi kia.
"Giết!"
Bạch Hổ gào thét, nó tức điên lên. Bảo cụ đều bị hủy toàn bộ, tên thiếu niên Nhân tộc này lại khiêu khích nó đến mức này, không thể tha thứ được. Thường ngày có ai dám làm vậy với nó? Kẻ nào dám mạo phạm lập tức bị tru diệt, đập nát thành một bãi máu đặc dính.
"Là ta giết ngươi!" Nhóc Tỳ cường thế vô cùng, nắm chặt thanh kiếm gãy chém thẳng về phía trước, nhưng lại tránh đụng đến túi Càn Khôn, chỉ nhằm vào chân thân Bạch Hổ.
"Ngươi muốn chết!" Đôi mắt Bạch Hổ âm trầm, lại dám xem thường nó như thế, đánh chủ ý lên bảo cụ của nó, đây chính là tự tìm đường chết. Thân thể nó bùng phát ra hào quang óng ánh, há miệng phun ra một bảo ấn, nện mạnh về phía trước.
Mọi người khiếp sợ, lai lịch tên Bạch Hổ này chắc chắn rất lớn, nếu không thì làm sao lại có nhiều bảo cụ đến vậy. Phải biết rằng những thiên tài khác muốn có một kiện thôi cũng đã phi thường khó khăn.
"Cheng!"
Nhóc Tỳ chém thẳng thanh kiếm gãy trong tay, khối bảo ấn này nổ tung, biến thành một chùm ánh sáng đáng sợ.
"Lại nữa, đau đến chết mất, ngươi xuất ra bảo cụ sao lại không nói sớm một tiếng?!" Nhóc Tỳ giận dữ, trong lòng đau không tả xiết, lại mất đi một chiến lợi phẩm nữa.
"Phụt…"
Bạch Hổ cuối cùng không thể kìm nén cơn tức giận liền phun ra một ngụm máu tươi. Còn có ai đau lòng hơn nó? Trái tim như nổ tung, dạ dày như đứt đoạn. Những bảo cụ này đều dùng tinh huyết của chính mình để ôn dưỡng và tế luyện nhiều năm vậy mà cứ thế nổ tung.
Kết cục của trận chiến này đã được định đoạt. Nhóc Tỳ tránh né túi Càn Khôn, phá tan thụy quang, nắm chặt thanh kiếm gãy chém mạnh về phía trước.
"Phốc!"
Bạch Hổ rống to, máu tươi dâng trào, một chân sau bị chém đứt rời.
"Đại Hồng, tiếp lấy, đừng lãng phí!" Nhóc Tỳ truyền âm, đây chính là máu thịt Bạch Hổ trong truyền thuyết, là vật đại bổ.
Nó cẩn thận khống chế thanh kiếm gãy chém mạnh về phía Bạch Hổ.
Mặc dù ra sức chống cự nhưng nhìn chung Bạch Hổ không thể địch lại được. Tiếng "Phốc" một tiếng, nửa thân thể đứt lìa rơi xuống bên dưới, máu tuôn xối xả.
Cùng lúc đó, Nhóc Tỳ đã thành công đoạt được túi Càn Khôn. Mất đi thần lực khống chế của Bạch Hổ, phù văn nơi túi Càn Khôn dần dần lu mờ rồi ẩn vào bên trong, bị Nhóc Tỳ thu vào trong tay.
"Bảo bối tốt!" Nhóc Tỳ yêu thích không rời, đôi mắt to híp lại, miệng lộ răng nanh, vô cùng hài lòng.
"Có túi Càn Khôn, ta bắt hết tất cả Thái Cổ Di Chủng trong Bách Đoạn Sơn rồi cho vào bên trong thì cũng chẳng có vấn đề gì cả." Đôi mắt xuất hiện những ngôi sao nhỏ bay lượn, rồi nhanh chóng nuốt một ngụm nước miếng.
Đại Hồng Điểu, Cửu Đầu Sư Tử, Tử Điêu, Hỏa Nha vốn đang tận hưởng niềm vui sướng, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt lúc này của nó thì nhanh chóng im bặt.
"Hống..." Bạch Hổ đến đường cùng, nó không ngờ mình sẽ có kết cục như thế này.
"Vù" một tiếng, một vệt kim quang phóng thẳng lên trời cao. Trời đất đang u ám bỗng nhiên từng luồng thần quang chiếu rọi sáng rực cả vùng này. Một luồng khí thế đáng sợ che kín bầu trời từ từ hạ xuống, khiến cả đại địa đều run rẩy.
Chim khổng lồ màu vàng rốt cuộc cũng chuyển động, giương cánh thẳng tới mây xanh. Nó xuất hiện giữa không trung như một vị thần linh màu vàng óng đang nhìn xuống mọi người bên dưới.
"Các ngươi đi giết hắn!" Nó ra lệnh cho mười mấy tên Thái Cổ Di Chủng đi giết Nhóc Tỳ.
"Hắn... có thanh kiếm gãy, bảo cụ của chúng ta không thể địch lại." Những tên Thái Cổ Di Chủng này thực sự rất sợ hãi, thanh kiếm gãy đó quá bá đạo.
"Không sao, nếu hắn sử dụng ta sẽ cướp lấy thanh kiếm gãy đó, các ngươi cứ yên tâm!" Chim khổng lồ màu vàng lạnh lẽo lên tiếng. Thân thể nó như được đúc từ vàng ròng, tỏa ra hào quang vạn trượng, vô cùng kinh khủng, như một vị Thần Vương đang nhìn xuống muôn dân.
Mỗi chương truyện, một chặng đường khám phá thế giới tiên hiệp do truyen.free mang đến.