[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1432: Tương lai khủng khiếp.
Cổ quáng Thái Sơ lại ẩn chứa bí mật kinh người đến vậy!
Mọi người chỉ có thể thở dài, trách không được nhiều năm trôi qua mà vẫn chẳng ai khám phá được ngọn nguồn, phàm kẻ nào bước vào đều phải bỏ mạng. Hóa ra, nơi ấy từng chôn vùi toàn bộ nhân mã của cả một Cấm khu, quả thực đáng sợ khôn cùng.
Lão giả nhìn chằm chằm Thạch Hạo, càng nhìn càng cảm thấy tên tiểu tử này tuyệt đối không phải người thường, chẳng thể nào để hắn tự do đi lại bên ngoài, cần phải đưa hắn vào Cấm khu trên Cửu Thiên.
Thế nhưng Thạch Hạo lại không thể đi cùng lão, bởi hắn còn quá nhiều điều phải bận tâm. Nếu như Cấm khu này có thể tham chiến, cùng Dị Vực giao đấu, hắn nhất định sẽ gia nhập ngay lập tức không chút do dự!
Chỉ là hắn hiểu rõ, điều đó bất khả thi. Cấm khu là nơi siêu nhiên, cho dù thế giới có bị hủy diệt thì bọn họ vẫn sẽ tồn tại như cũ, nhưng với một tiền đề rằng, không chủ động trêu chọc Dị Vực, và đôi bên kiêng dè lẫn nhau.
"Cái Lôi trì này, ngươi tuyệt đối không được làm càn!" Về sau, lão giả không ngừng dặn dò, bảo Thạch Hạo tuyệt đối đừng có đụng chạm hay phá hoại thứ này.
"Yên tâm đi, ta sẽ biết giữ chừng mực. Đương nhiên, nếu chư vị không yên lòng, có thể ban tặng ta đôi chút mỹ vị quý hiếm, ví như gan rồng tủy phượng chẳng hạn, ta đảm bảo sẽ lập tức bỏ ngay hứng thú với cái Lôi trì này, sẽ không luộc nó đâu." Thạch Hạo cười hì hì trêu chọc.
Lão giả cười ha hả. Đứng tại nơi này, e rằng chỉ có mỗi thiếu niên trẻ tuổi này mới dám nói ra những lời như vậy mà thôi.
Những người khác thì im phăng phắc. Hoang quả thật quá tùy tiện, chẳng hề để tâm đến điều gì, đối mặt với khách nhân đến từ Cấm khu mà cũng dám ăn nói ngang hàng, lại còn nửa đùa nửa cướp nữa chứ.
"Haizz, hoàn cảnh thiên địa đã thay đổi, ngày càng trở nên tồi tệ hơn." Lão giả liếc nhìn khối tiên nguyên này rồi nói: "Theo suy đoán của ta, sớm muộn gì thì thứ này cũng sẽ cạn kiệt, dù cho có tồn tại thì vật chất trường sinh cũng sẽ tiêu vong."
Dựa theo suy đoán của lão, đến đời sau này, các loại kỳ trân, thiên tài địa bảo trên thế gian sẽ kém xa so với thuở trước, căn bản không thể nào sánh bằng đời này được.
Như lời lão từng nói, về sau, khi năm tháng dài đằng đẵng trôi qua, sau khi kỷ nguyên này tiêu biến thì rất có thể cái gọi là tiên nguyên cũng sẽ trở thành vật phẩm như thần nguyên hiện tại.
Ngay cả thần nguyên, hơn phân nửa cũng sẽ trở thành vật phẩm cấp thấp hơn.
"Mệnh thạch của Cổ quáng Thái Sơ, hiện giờ những thứ cực phẩm nhất đã cạn kiệt, chẳng thể tìm thấy được nữa. Xem ra, sinh linh ở hậu thế khi bắt gặp một vài mảnh thừa thãi cũng sẽ coi đó là chí bảo." Lão thở dài một hơi.
"Chẳng lẽ truyền thừa của chúng ta sẽ vì lẽ đó mà đoạn tuyệt ư?" Có người hỏi.
Rất nhiều người lộ vẻ nghiêm trọng, bởi vì nếu hậu thế phát triển đến bước đó thì có lẽ sẽ trở thành thời đại mạt pháp, chẳng còn pháp môn nào tồn tại nữa!
"Đến lúc ấy, tuổi thọ của toàn bộ sinh linh sẽ giảm mạnh, ngay cả những lão quái vật sống trăm vạn năm kia cũng khó lòng xuất hiện được nữa, trừ phi dùng thủ đoạn đặc thù để tự phong ấn. Nói cách khác, cao thủ tuyệt đỉnh của nhân loại, một đời người cũng chỉ sống hơn một vạn năm!"
Nghe lời thuyết giảng như vậy của lão giả, tất cả mọi người đều hít vào ngụm khí lạnh. Dù cho sớm đã nghe qua những suy diễn của các vị tiền bối khác, thế nhưng giờ phút này vẫn không khỏi rung động, cảm thấy đáng sợ vô cùng.
Cần biết rằng, hiện giờ những cao thủ sống mấy chục vạn năm vẫn còn rất nhiều, đó chẳng phải là chuyện đáng ngạc nhiên.
Nhưng đến hậu thế, sống quá vạn năm lại trở nên gian nan như vậy ư?
"Tàn khốc đến vậy sao?" Có người thì thầm, không quá tin tưởng hoàn cảnh thiên địa sẽ trở nên khắc nghiệt đến mức đó.
"Phải, chỉ sợ rằng còn tàn nhẫn hơn cả tưởng tượng của ngươi. Có lẽ, thời đại đó chỉ có một số cá nhân kiệt xuất mới có thể sống hơn vạn năm. Khi người ấy thành đạo, đứng sừng sững trên đỉnh cao nhất của nhân đạo, dù cho những người khác có kinh diễm đến mấy, chỉ cần chậm một bước, khi đó sẽ kết thúc trong bi thương. Bởi lẽ, người ấy đã đoạt được tạo hóa nên tiêu hao quá nhiều, vả lại thế giới này luôn vô cùng cân bằng!" Lão giả nói.
"Nếu như hoàn cảnh thiên địa trở nên khắc nghiệt đến vậy, liệu lúc ấy có thể tu hành thuận lợi không, sẽ có ai đặt chân được tới đỉnh cao nhất hay không?" Có người nghi hoặc hỏi.
Rất nhiều người cảm thấy, nếu như hoàn cảnh tệ hại đến thế thì toàn bộ truyền thừa sẽ bị cắt đứt, chẳng còn tu sĩ nào tồn tại nữa.
"Tu sĩ là gì? Là tranh đấu với trời, là tranh đấu với đất, là vươn lên trong nghịch cảnh, sẽ không hoàn toàn đoạn tuyệt đâu." Lão giả lắc đầu.
"Hơn nữa, tuy rằng đó không phải là năm tháng hoàng kim, hoàn cảnh tu luyện thay đổi rất nhiều, thế nhưng đạo vẫn vĩnh tồn. Vẫn có thể cảm ngộ đại đạo, vẫn có thể tu luyện như trước, thậm chí, thiên kiếp đã biến mất ở hiện tại có khả năng sẽ vẫn tái hiện." Lão giả nói.
"Đồng thời, hoàn cảnh thiên địa này sẽ lặp đi lặp lại, tuy rằng đại thể sẽ đi theo chiều hướng xấu, càng ngày càng tệ hại, thế nhưng rồi cũng sẽ có lúc hồi quang phản chiếu. Ví dụ như, rất có thể ở một số thời đại đặc biệt nào đó, đất sẽ dâng lên cam tuyền, trời giáng xuống tinh khí, xuất hiện những thần nguyên có phẩm chất thấp. Đương nhiên, đây là suy đoán của chủ nhân ta, ta cũng không thể nào dự liệu được hậu thế sau này rốt cuộc sẽ ra sao." Lão giả thở dài.
Dựa theo sự suy diễn của nhân vật chí cao trong Cấm khu, dù cho hoàn cảnh có tệ hại hơn đi nữa thì tu sĩ vẫn sẽ tồn tại như trước.
Lão giả bổ sung: "Chỉ là, đến lúc ấy sẽ không có người thành Tiên nữa. Chí cường giả cũng chỉ sống tới hơn vạn năm, nếu lợi hại lắm thì sống qua đời thứ hai, thế đã là tốt lắm rồi."
Tất cả mọi người đều biến sắc, sau này sẽ không một ai có thể thành Tiên, hoàn toàn chặn đứng mọi hi vọng ư?
Chuyện này không một ai có thể chấp nhận được!
Xem ra, kỷ nguyên này tuy rằng chưa có người thành Tiên, thế nhưng vẫn còn thấy hi vọng. Tất cả mọi người đều cảm thấy rằng, khi Dị Vực và giới này giao hòa lại với nhau thì hoàn cảnh chắc chắn sẽ biến đổi lớn lao! Vào lúc ấy, sẽ có người đoạt được thiên cơ, cướp được tạo hóa, nhân cơ hội này mà thành Tiên!
Hậu thế, nếu như thiên địa cạn kiệt, vật chất trường sinh tiêu tan sạch, như vậy sẽ hoàn toàn triệt tiêu con đường thành Tiên!
"Theo như suy đoán của chủ nhân ta, nếu như diễn biến tới hoàn cảnh thiên địa như vậy thì trên con đường tu đạo, mỗi một bước của sinh linh sẽ càng trở nên hoàn mỹ, không hề có chút tỳ vết nào. Có thể sẽ có người cá biệt nào đó chạm tới lĩnh vực Tiên đạo, thế nhưng, đây cũng chỉ là một tia hi vọng mà thôi! Vả lại, trong một kỷ nguyên có một người đạt được thì đã là tốt lắm rồi!"
Lão giả khá là cảm khái nói ra.
Bởi vì, lão cũng chưa thành Tiên, tuổi thọ rồi cũng sẽ đi đến điểm cuối, cho nên mới sinh ra cảm khái, tiếc thay cho sinh linh trong tương lai.
"Hoàn cảnh của thiên địa này tại sao lại biến đổi lớn đến vậy ạ?" Có người hỏi, đây là căn nguyên nhất nên muốn biết rõ.
"Chuyện như thế này thì cũng không phải ta ngươi có khả năng hiểu rõ được, chỉ có người ở trên cao nhất mới tường tận mà thôi." Lão giả thần bí chỉ lên vòm trời.
"A, tiền bối ơi, vì sao người của Cấm khu lại không xuất hiện vậy? Lại trơ mắt nhìn Cửu Thiên Thập Địa rơi vào tay Dị Vực, bị bọn họ đồ sát, nhẫn tâm nhìn như vậy ư?" Rốt cuộc cũng có người trẻ tuổi hỏi thẳng vấn đề sắc bén này.
Hắn rất bất mãn với Cấm khu, cùng sinh sống trong vùng thế giới này, vì sao Cấm khu lại khoanh tay đứng nhìn ác ma đánh tới nhưng không hề để tâm, căn bản chẳng có chút nghĩa vụ bảo vệ sơn hà này?
Nghe đến vấn đề này, lão giả cười khẩy, lần đầu tiên âm trầm đến vậy, nói: "Người trẻ tuổi, ngươi đã suy nghĩ quá nhiều rồi. Ngươi vĩnh viễn sẽ không thể hiểu được đâu, lai lịch của một vài Cấm khu, ngươi vĩnh viễn không thể nào đoán ra được."
Hả?
Mọi người bất ngờ, đây là lần đầu tiên thấy lão tỏa ra sát khí đằng đằng như vậy.
"Xin tiền bối hãy nói rõ hơn!"
"Cấm khu, cũng không phải toàn bộ đều thuộc về Cửu Thiên Thập Địa. Có một vài nơi sở hữu lai lịch vô cùng đáng sợ, hơn nữa xuất thân cũng không tài nào tưởng tượng được." Lão giả lên tiếng.
Tiếp đó, lão cười khẩy, nói: "Hơn nữa, có những sinh linh trong một vài Cấm khu, năm xưa cũng không phải là không bảo vệ giới này. Kết quả là, hà hà!"
Lão cũng không hề nói thêm nữa, thế nhưng lại khiến người khác phải suy nghĩ rất nhiều.
Thạch Hạo liền nghĩ tới chuyện ở biên cương Đại Xích Thiên. Lúc đó khi truy đuổi và tiến vào trong hỗn độn, hắn đã phát hiện được một thế giới nhỏ đầy thần bí, hoàn toàn tách biệt với thế gian.
Nơi đó có một con Chân Hoàng còn nhỏ, một bộ xương trắng như tuyết và chiếc quan tài chứa một cô gái nằm bên trong. Người trong quan tài từng mở miệng nói rằng, sẽ ngăn cách với ngoại giới, tự hóa thành Cấm khu.
Mà năm xưa nàng từng bảo vệ Cửu Thiên, thế nhưng hiện giờ thì lại rút lui, không còn can dự vào nữa.
Chuyện này khiến người khác phải suy nghĩ thật nhiều.
"Dù thế nào đi nữa thì cũng không thể nào trơ mắt nhìn sinh linh của vùng thế giới này bị giết chết, đi tới kết cục cuối cùng được." Có người không cam lòng nói vậy.
"Đương nhiên rồi, còn có một nguyên nhân quan trọng nữa." Lão giả nói, cũng không ngại để lộ thêm một ít bí mật.
"Chủ nhân của ta từng thôi diễn ra một vài thiên cơ đầy đáng sợ, cho nên mới không muốn nhiễm phải nhân quả hồng trần. Ta nghĩ rằng những Cấm khu khác cũng là như vậy, sẽ không xuất thủ."
"Thiên cơ gì vậy ạ?" Mọi người kinh dị hỏi.
"Chủ nhân của ta không gì là không làm được. Sau khi hiểu rõ một ít bí mật, người đã ngồi bất động trong vài năm, mái tóc dần bạc đi, là đang lo lắng, là đang suy tư." Lão giả nói.
Việc này càng khơi dậy sự tò mò của mọi người, khiến cho chủ nhân Cấm khu chí cao vô thượng cũng phải làm như vậy, đó rốt cuộc là chuyện đáng sợ đến cỡ nào?!
"Rốt cuộc là thế nào?" Thác Cổ Ngự Long không nhịn được hỏi.
"Trong những năm tháng sau này, nếu như ai ra tay, nhiễm phải nhân quả thì đều phải chết, không một ai còn sống sót cả!" Vẻ mặt của lão giả đầy nghiêm túc nói.
Tất cả mọi người đều choáng váng, sau lưng càng thêm lạnh lẽo. Ngay cả chủ Cấm khu cũng sẽ chết, nếu ra tay tất sẽ bị diệt vong ư?
"Chỉ cần nhiễm phải nhân quả, đều phải chết!" Lão giả cường điệu nhắc lại.
Thời khắc này, mỗi một người đều cảm thấy lạnh từ đầu tới chân, cảm thấy bất an sâu sắc. Tương lai sẽ như thế nào? Ngay cả nhân vật cấp bậc vô thượng, đã tồn tại từ hơn kỷ nguyên trước cũng đưa ra kết luận như vậy, quả thật đáng sợ.
"Vì sao lại như thế chứ?" Có người hỏi.
"Kỷ nguyên này sẽ kết thúc, và sẽ mở ra những năm tháng đầy tăm tối nhất. Mà những năm tháng ấy nhất định sẽ không tồn tại trong cổ sử, sẽ bị hậu thế lãng quên, máu và loạn lạc sẽ trở thành nội dung chính. Ở thời đại ấy, cuộc đại chiến đáng sợ nhất từ trước tới nay sắp sửa bùng nổ. Nhân vật dính vào, không chỉ là những kẻ được sinh ra trong kỷ nguyên đó, khi ấy sẽ bị thanh toán toàn bộ!"
Lão giả hô hấp khó khăn, lúc nói tới những chuyện này ngay cả lão cũng không kìm nén được cơn kích động, ngoài ra còn cả chấn động tận sâu trong đáy lòng.
"Chuyện gì sẽ xảy ra, rốt cuộc là thế nào, là tại sao?" Những người trẻ tuổi nơi đây lộ rõ nghi vấn, dù cho Thạch Hạo cũng cảm thấy sợ hãi.
"Ta nhớ được, chủ nhân vì những hình ảnh đầy đáng sợ đó đã sầu lo không thôi, mái tóc cũng vì vậy mà bạc trắng một nửa. Có nhân vật vô thượng hỏi người thì người cũng chỉ giữ trầm mặc, mãi tới cuối cùng mới nói ra một câu."
"Câu gì vậy ạ?"
"Nó... muốn trở lại rồi!"
Mọi người ngạc nhiên, câu nói này truyền đạt tin tức gì đây?
Tất cả mọi người đều dựng đứng lông tơ, da đầu bốc khí lạnh, chỉ đơn giản một câu thế nhưng lại tựa như ẩn chứa sự khủng khiếp vô thượng!
"Tồn tại vô thượng trong Cấm khu, người đó không nói rõ hơn ư?" Có người nhỏ giọng hỏi.
"Không có, chủ nhân ta có thể đánh với địch thủ muôn đời, có thể quét sạch càn khôn, có thể dẹp yên cả thiên hạ, tất cả đều chẳng hề sợ hãi. Nhưng lần đó, sau khi người hiểu rõ một phần chân tướng thì tóc hóa trắng. Theo các ngươi, phải có chuyện khủng khiếp đến cỡ nào mới khiến người lại không hề đề cập tới sự kiện đó?"
Theo như lời lão giả từng nói, cuộc chiến kỷ nguyên Tiên cổ sẽ bị thiếu sót, cùng với một đoạn trong tương lai nhất định sẽ biến mất. Những năm tháng ấy chắc chắn sẽ không được ghi lại trong lịch sử, sẽ chẳng còn lại gì cả.
"Đó là năm tháng náo loạn nhất, đáng sợ nhất, tối tăm nhất, giết chóc đến mức người trong thiên địa không một ai dám xưng tôn, giết chóc đến mức một vài Đạo gia trong truyền thuyết đồng thời phát triển, giết chóc đến mức không còn Tiên, những sinh linh của mấy kỷ nguyên đều xuất hiện và bị thanh toán dứt điểm. Mà những việc này, cũng chỉ là biểu tượng!" Lão giả lẩm bẩm, ngay cả lão cũng trở nên thất thần.
Lông tóc của mọi người đều dựng đứng, ai nấy cũng không cam tâm, muốn biết rõ ràng nên nhìn chằm chằm lão giả, hi vọng sẽ nghe được nhiều chuyện hơn.
"Sẽ không có chút gợi ý nào ư?" Có người nóng ruột hỏi.
"Rất nhiều năm sau đó, khi tâm tình của chủ nhân dịu lại thì nói ra bốn chữ, Độc Đoán Vạn Cổ." Lão giả yếu ớt nói.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, kính mong quý độc giả đón đọc tại trang chủ.