[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1352: Toàn thắng mười trận.
Vào lúc này, mái tóc bạc của Ngân Linh, vị vương tộc Bạch Ngân đến từ dãy núi Kỳ Long cổ xưa thuộc dị vực, chợt phấp phới, xiêm y tung bay, nàng từ từ lướt đến, chủ động phát động công kích.
Giữa chiến trường cổ tối tăm, nàng toát lên vẻ thoát tục, một luồng khí tức lan tỏa tựa như vũ điệu, quyến rũ động lòng người, phong thái vô cùng cuốn hút.
Thế nhưng khi nhìn kỹ, ánh mắt nàng lại không hề tĩnh lặng chút nào, mà ngập tràn sát cơ. Đôi mắt bạc lấp lánh cực kỳ đáng sợ, lúc này nàng giơ tay, vận dụng liên tiếp nhiều môn tổ thuật!
Để hạ sát Thạch Hạo, nàng phải dốc toàn lực ứng phó, không hề giữ lại chút nào.
Xoẹt!
Thiên địa bỗng hóa thành sắc bạc rực rỡ đến cực điểm, chất lỏng màu bạc cuồn cuộn trào dâng, mặt đất nóng chảy, hư không sụp đổ.
Đây chính là năng lực của Ngân Bạch tộc, có thể hóa tất cả vật chất thành bạch ngân, biến chúng thành vật của mình để vây giết đối thủ.
Thạch Hạo đương nhiên không để nàng thi triển thuận lợi. Thực tế, hắn cũng đã hành động, hoàn toàn tương tự đối phương, chủ động tấn công, tung một quyền về phía trước.
Ầm!
Ánh bạc nổ tung tựa thủy ngân trút xuống đầy trời, làn sóng trắng xóa lan khắp mọi nơi, vô số giọt bạc xuyên thủng trời cao và ăn mòn mặt đất xung quanh.
"Giết!"
Cô gái bạc cảm thấy e ngại, hét lớn một tiếng "Giết" rồi mở rộng bàn tay. Thần quang từ lòng bàn tay nàng sáng rực trời đất, xuyên phá mây xanh!
Ánh sáng ấy rực rỡ vô cùng, chiếu thẳng về phía Thạch Hạo. Đó chính là chữ "Giết" do Hạc Tử Minh khắc vào lòng bàn tay nàng, hào quang chói mắt, đủ sức phá nát thiên địa.
Đây chính là chân huyết cổ tổ, ẩn chứa tinh hoa có thể phá tan vạn vật. Giờ đây nó bị một loại nước thuốc đặc thù phong ấn lên tay Ngân Linh, không gây tổn hại đến nàng mà lại có thể hạ sát đối thủ.
Vèo!
Thạch Hạo tựa như bóng ma, động tác cực kỳ nhanh chóng. Hắn cũng chẳng hề va chạm bừa bãi, dù sao đó cũng là chân huyết cổ tổ, nên nhanh chóng né tránh đòn đánh này.
Thế nhưng, hắn liên tục cất bước, từ mặt đất lao thẳng về phía trước, triển khai bảo thuật của Lôi Đế, vận dụng hàng ngàn luồng sấm sét, khiến cả khu vực phía trước cháy đen và rực rỡ chói mắt.
Răng rắc!
Tia chớp liên miên, trắng bạc đan xen cùng ánh vàng tựa như những dòng thác nước đổ ập xuống, khiến vô số núi đá xung quanh nổ tung.
Cô gái bạc phản ứng rất nhanh, không dám đỡ đòn nên nhanh chóng lẩn tránh, sợ bị tia chớp đánh chết.
Uy lực của tia chớp này quá đỗi kinh người, tám phương bị tàn phá tan hoang.
Mặt đất hoàn toàn cháy đen, vùng núi xung quanh xuất hiện những hố lớn, mọi vật chất hữu hình đều bị tia điện đánh nát, ngay cả vòm trời cũng bị ánh điện ngàn trượng oanh kích.
Ầm!
Một ống tay áo của nàng nổ tung, chỉ bị một luồng ánh điện nhỏ xíu va trúng mà đã hóa thành tro bụi, để lộ đôi tay trắng mịn như tuyết. Lúc này, sắc mặt nàng chợt biến đổi.
Xoẹt!
Nàng cũng chẳng dám bất cẩn thêm, dù nắm giữ chân huyết cổ tổ, nàng cũng chưa chắc đã giành chiến thắng. Lúc này, nàng lần nữa mở rộng bàn tay, không ngừng oanh kích về phía trước, lấy chữ "Giết" để đối phó Thạch Hạo.
Nàng biết, mỗi lần sử dụng chân huyết cổ tổ sẽ hao tổn một phần, tinh hoa bên trong giọt máu ấy sẽ từ từ biến mất, không thể nào duy trì uy thế cường thịnh mãi mãi được.
Chỉ là, nàng đã không còn lựa chọn nào khác. Một khi để Thạch Hạo áp sát quá gần, nàng chắc chắn sẽ chết. Chín đại cao thủ trước kia đều bị giết sạch, mà nàng cũng chẳng hề mạnh hơn họ.
Dưới con mắt nàng, Hoang là một Đại Ma vương, còn khủng khiếp hơn cả những vương giả cùng thế hệ của dị vực.
"Ầm!"
Hư không nổ nát, ánh sáng do chữ "Giết" kia tỏa ra quá đỗi mãnh liệt, quả thật không gì có thể chống đỡ nổi, như bẻ gãy cành khô, cuồn cuộn không dứt!
Có thể thấy được, trong khu chiến trường bao la này, dù là những ngọn núi khổng lồ ở rất xa, khi bị tia sáng này quét trúng cũng đều tan rã, không gì có thể ngăn cản được nó.
Cô gái bạc không thèm đếm xỉa gì đến những điều đó, nàng chỉ muốn nhanh chóng giết chết Thạch Hạo, không muốn trì hoãn thêm thời gian, sợ sẽ phát sinh biến cố.
Mọi người không khỏi kinh sợ, đó chỉ là nửa giọt chân huyết cổ tổ mà đã có lực phá hoại lớn đến vậy, quả thật rất đáng sợ, gặp núi núi lở, thấy biển biển khô, hoàn toàn không thể chạm trán.
Ánh sáng do chân huyết cổ tổ phát ra đã như thế, nếu nửa giọt chân huyết này đánh trúng thân thể thì sẽ có kết quả gì? Tất cả mọi người đều hít vào hơi lạnh khi nghĩ tới tình cảnh đáng sợ ấy.
Hoàn toàn chính xác, nửa giọt chân huyết cổ tổ đã có thể tiêu diệt một thiên tài Hư Đạo cảnh, có thể chém bay đạo hạnh toàn thân, hủy đi sinh cơ của kẻ đó.
"Hoang, ngươi sợ rồi à, tại sao cứ tránh né? Nếu có dũng khí của bậc anh hùng thì hãy chiến một trận cùng ta, đừng để ta xem thường ngươi chứ!" Ngân Linh quát lớn. Nàng lo lắng sẽ tiêu hao hết nửa giọt chân huyết này mà vẫn không thể bắn trúng đối phương.
Bởi vì, tốc độ của Thạch Hạo quá nhanh, hắn vận dụng tia chớp né tránh, vờn quanh nàng tấn công. Nàng mà hơi bất cẩn một chút thôi cũng sẽ lập tức rơi vào hiểm cảnh.
Bên phía Cửu Thiên Thập Địa, vẻ mặt rất nhiều người lạnh lẽo. Cô gái này quá vô liêm sỉ, bản thân đạt được nửa giọt chân huyết cổ tổ, ỷ vào bản lĩnh không phải của mình, vậy mà lại chẳng hề ngại khi nói người khác không dám liều mạng với mình?
"Hoang, đồ nhát như chuột, có dám đánh một trận không?" Cô gái bạc được đà không buông tha, một bên tấn công một bên khích tướng.
"Ồn ào!" Thạch Hạo hừ lạnh một tiếng. Hắn đang quan sát và nghiên cứu uy lực của chân huyết cổ tổ trên tay sinh linh trẻ tuổi của dị vực này. Trong tương lai chắc chắn sẽ không thiếu những cảnh đối đầu tương tự, hiện giờ vừa khéo để phỏng đoán.
Hắn không khỏi cảm thán, cái gọi là chân huyết này quả thực rất đáng sợ. Nếu đích thân Hạc Vô Song đến, uy lực sẽ kinh người đến mức nào?
Có thể tưởng tượng, với khí thế vô địch của Hạc Vô Song, chỉ cần đứng yên nơi này, trong nháy mắt bắn ra hàng trăm giọt chân huyết thì có thể giết chết toàn bộ sinh linh!
Loại cảnh tượng ấy khiến người khác không rét mà run, vô cùng lo sợ.
"Ngân Linh, ta truyền cho ngươi một câu thần chú, có thể giết chết được hắn." Nhưng vào lúc này, Hạc Tử Minh đứng bên ngoài chiến trường cất tiếng. Mái tóc dài xõa tận đầu gối, toàn thân lưu chuyển hào quang, trên mặt nở nụ cười hòa nhã vô cùng tươi tắn.
Hắn đọc thầm thần chú rồi truyền cho cô gái bạc.
"Cảm ơn đại nhân!" Ngân Linh mừng rỡ. Thần chú của Hạc gia há chẳng phải là bí thuật cỡ nào sao, tất nhiên uy lực vô cùng mạnh mẽ.
Hơn nữa, nàng nhanh chóng phỏng đoán được, quy tắc của câu thần chú này được sáng tạo để phối hợp với nửa giọt chân huyết trên lòng bàn tay nàng, có thể vận dụng sức mạnh chân huyết ở mức độ lớn nhất.
Cùng theo một lời ngâm xướng, một gợn sóng kỳ lạ cuồn cuộn trào dâng.
Tiếp đó, lòng bàn tay nàng phát ra ánh sáng chói mắt, tựa như một đám lửa đang bốc cháy, chữ "Giết" kia lao ra chiếu rọi cả trời cao rồi giết thẳng về phía Thạch Hạo.
Lần này, dù Thạch Hạo tránh né thế nào thì nó vẫn như hình với bóng, không ngừng xung kích, không hề cho hắn bất kỳ cơ hội tránh né nào.
"Hoang, ngươi nạp mạng đi!" Cô gái bạc quát lớn, trên mặt nở nụ cười đầy sướng khoái, rốt cuộc cũng nhìn thấy được hy vọng thắng lợi.
Sắc mặt mọi người đều biến đổi, bởi vì lòng bàn tay nàng phát sáng, hình thành một chữ "Giết" không ngừng truy kích Thạch Hạo, đánh sụp hư không, gần như muốn tiêu diệt Thạch Hạo.
Tốc độ của chữ "Giết" kia quá nhanh, truy kích theo Thạch Hạo đang vận dụng tia chớp, chớp mắt đã tới sát bên cạnh.
"Ha ha, thủ đoạn của đại nhân Hạc tộc quả nhiên ghê gớm, không hề đích thân xuất thủ mà chỉ mượn tay kẻ khác đã có thể giết chết Hoang, hạ gục một tên được gọi là kỳ tài."
Đối diện có vương giả trẻ tuổi cười lớn, bày tỏ thái độ thán phục với thủ đoạn của Hạc Tử Minh, không ngừng khen ngợi.
Cô gái bạc thì càng mừng rỡ hơn, bởi vì nàng đang chiếm thế chủ động, không cần phải phòng bị Thạch Hạo nữa. Chỉ cần âm thầm đọc thần chú, nửa giọt chân huyết kia đã có thể tự chủ vây giết địch.
"Hoang, ngươi chạy đâu cho thoát, hôm nay tất diệt ngươi!" Ngân Linh hét lớn, thân thể xinh đẹp lơ lửng tiến tới, khí thế căng tràn.
"Chỉ là một chiếc bình hoa mà cũng dám khoác lác, không biết ngượng sao?" Thạch Hạo lạnh lùng nói. Hắn đang quan sát chân huyết cổ tổ và gần như đã hiểu được nó mạnh tới mức nào.
"Ngươi... dám sỉ nhục ta!" Cô gái bạc tức giận không thôi.
Nàng nén lại cơn giận, lòng bàn tay hướng về phía Thạch Hạo, miệng đọc thần chú tựa sấm vang, phối hợp với nửa giọt chân huyết rực rỡ kia hòng giết chết đối thủ.
Lần này, khi chữ "Giết" lao tới gần, Thạch Hạo không còn tránh né nữa. Keng, một thanh kiếm thai được rút ra và chém mạnh về phía trước.
Tiên kiếm Đại La, gặp yếu thì yếu, gặp mạnh thì mạnh, nó vô cùng thần bí, từng va chạm với bình Luyện Tiên ở Bất Diệt Phong!
Vì lẽ đó, từ đầu tới cuối Thạch Hạo chẳng hề lo lắng gì. Dù đối phương có mang tổ khí vô thượng tới thì hắn cũng chắc chắn đón đỡ được, chứ đừng nói là nửa giọt tổ huyết này.
Keeng!
Một tiếng vang nhỏ truyền khắp. Chữ "Giết" óng ánh kia liền bị kiếm thai Đại La cắt lìa, rồi tán loạn giữa không trung.
"Là gì thế?" Cô gái bạc thất thanh la lên, rồi nhanh chóng lùi lại.
Thế nhưng đã chậm. Khí sát phạt của Thạch Hạo đã lan tỏa thì chắc chắn sẽ không hề cho kẻ địch bất kỳ cơ hội nào. Hắn cầm kiếm thai trong tay rồi chém lìa trời cao, phân nơi đây làm hai nửa.
"A..." Cô gái bạc hét thảm. Nàng cảm thấy một luồng lạnh lẽo sượt qua, sau đó bàn tay đau nhức không thôi. Khi nhìn kỹ lại, nó đã hoàn toàn biến mất, bị chém rơi xuống mặt đất.
"Không!" Ngân Linh sợ hãi, đồng thời nhanh chóng rút lui.
Ánh kiếm huy hoàng biến mất, kiếm khí âm trầm lạnh lẽo đè ép trời đất được thu lại, khiến nơi đây khôi phục vẻ thanh tĩnh. Bởi vì Thạch Hạo đã thu kiếm lại, giờ đứng nhìn nàng, nói: "Mất đi nửa giọt chân huyết, ngươi còn thủ đoạn gì nữa không?"
"Không được lại đây!" Ngân Linh biến sắc. Vẻ tự phụ và cay nghiệt trước kia đều hoàn toàn biến mất, lúc này chỉ còn lại thấp thỏm lo âu.
"Tiễn ngươi lên đường!" Thạch Hạo chập ngón tay thành kiếm, ép sát về phía trước rồi xuất thủ.
Ánh kiếm từ ngón tay hắn bắn ra, một tiếng vù nhẹ nhàng vang lên, chém lìa từng tầng thần quang hộ thể của cô gái bạc, phá tan phòng ngự của nàng.
"Đại nhân, cứu ta!" Ngân Linh hô lớn về phía Hạc Tử Minh.
Hạc Tử Minh nhíu mày. Tuy đã giơ tay lên, thế nhưng hắn lại cảm thấy kiêng kỵ mảnh Mai rùa tiên kia nên không dám quấy nhiễu trận chiến này, bởi vì có rất nhiều truyền thuyết kỳ dị liên quan tới mảnh vỡ đó.
Phụt!
Một chiêu kiếm của Thạch Hạo chém về phía đầu lâu Ngân Linh, xuyên thủng mi tâm của nàng, đánh nát nguyên thần bên trong, khiến nàng chết ngay tại chỗ.
Trên thực tế, từ khi bàn tay nàng bị chém lìa và mất đi nửa giọt chân huyết kia, đồng thời cô gái bạc rơi vào hoảng loạn, thì trận chiến này sớm đã mất đi ý nghĩa, kết cục đã được định đoạt.
Đám người dị vực chứng kiến trận chiến này đều trầm mặc. Thập đại cao thủ toàn diệt, không một sinh linh nào sống sót.
Hơn nữa, tất cả đều bị một người giết chết!
Loại bại trận như vậy khiến người khác không biết nói lời nào. Đây là sự thể hiện về thực lực chân chính của đối phương. Người thanh niên trẻ tuổi đứng đối diện kia tựa như một Đại Ma vương, ánh mắt quét nhìn xuống bọn họ.
Không ít người cảm thấy thất bại nặng nề. Đã bao nhiêu năm rồi, dị vực vẫn chưa từng gặp qua cảnh đại bại như thế này.
Đây tựa như một cú bạt tai giáng thẳng lên mặt họ vậy.
Hạc Tử Minh nhìn kỹ Thạch Hạo, bên trong con ngươi màu vàng chợt hiện lên vết tích hình chữ Thập!
"Sao nào, sau khi đã đưa nửa giọt chân huyết, hiện tại còn muốn dâng tặng cả bình tổ huyết nữa không? Nếu muốn thì ta cũng chẳng ngại đâu." Thạch Hạo dứt lời, lấy ra một chiếc đỉnh nhỏ bằng ngọc trắng, thu bàn tay đứt lìa trên mặt đất kia lại rồi phong ấn, nói: "Giữ lại để cho heo ăn!"
Chỉ riêng truyen.free sở hữu bản dịch chất lượng cao này, kính mong độc giả tôn trọng bản quyền.