[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 132: Tài cao chót vót
"Ta mặc kệ, ta đình công, mấy ngày nay lông cánh xinh đẹp đã rụng gần hết, nếu tiếp tục thế này, thân thể cường tráng này cũng sẽ sớm lão hóa!" Đại Hồng Điểu đã bay liên tục mấy ngày, kiệt sức rã rời, nó tuyên bố đình công.
"Ngươi vừa mới được ban một cây linh dược, vậy bây giờ ta hầm ngươi luôn nhé, như món gà con hầm nấm, đây là một món ăn dân dã vô cùng ngon miệng." Nhóc tỳ đe dọa.
"Hầm thì hầm đi, chết rồi đỡ phải chịu tội!" Đại Hồng Điểu ra vẻ heo chết không sợ nước sôi, nó đã nhận ra thằng nhóc hung tàn kia tạm thời sẽ không ăn thịt mình, ngược lại còn phải dựa vào nó để khỏi phải đi bộ.
"Ngươi thật sự không chịu đi?!" Nhóc tỳ nghiến răng, điên cuồng nhổ lông trên người nó, lông chim đỏ sẫm bay tán loạn như một trận mưa rào.
Đại Hồng Điểu kêu thảm, thế nhưng lần này nó quyết tâm kháng cự, đấu tranh giành lấy quyền lợi cho bản thân, thế nên nó cắn răng chịu đựng, trong miệng lẩm bẩm: "Sau này sẽ mọc lại, sau này sẽ mọc lại..."
"Hự!"
Nhóc tỳ lấy Cốt Tiễn Hoàng Kim ra, khiến nó hiện ra bản thể, một cái đầu rồng xuất hiện, há to miệng cắn một cái vào cổ Đại Hồng, máu tươi chảy ròng ròng.
"Không đi nữa thì ta sẽ ăn thịt ngươi."
"Ăn thịt người rồi, cứu mạng a, thằng nhóc hung tàn kia ăn thịt người rồi!" Đại Hồng Điểu kinh hoàng không thôi, nó không quay đầu lại nên còn tưởng nhóc tỳ đang cắn mình, vỗ cánh bay thẳng lên trời xanh.
"Đi phía trước, tiếp tục tìm kiếm." Nhóc tỳ ra lệnh.
Đại Hồng Điểu cúi đầu rũ rượi, không còn chút sức sống nào, mấy ngày nay chỉ mãi truy tìm tung tích Vũ tộc khiến nó cảm thấy vô cùng buồn tẻ, thế nhưng đám người kia giống như đã biến mất khỏi thế giới này, không thấy bóng dáng một ai.
Sau đó, tuy Đại Hồng Điểu vẫn đang hành động nhưng thái độ lại vô cùng tiêu cực, nhóc tỳ có chút chột dạ, còn phải tìm kiếm đến bao giờ nữa đây? Nó thoáng chốc cảm giác được Vũ tộc tựa như có bí mật trọng đại nào đó, thế nên bọn chúng mới không đuổi giết mình! Nó cảm thấy không thể bỏ lỡ cơ hội này.
"Đại Hồng, ta đã nói muốn giới thiệu cho ngươi một sư phụ, ngươi còn nhớ rõ không? Ngươi chỉ cần biểu hiện thật tốt thì sau này sẽ được một bước lên tiên." Bất đắc dĩ, nhóc tỳ giở chiêu dụ dỗ.
"A phi! Đừng nói tới con chim nhỏ bé kia nữa, lớn chưa bằng lòng bàn tay mà dám đòi ta đi hầu hạ!" Đại Hồng Điểu kiêu ngạo nói, nhắc tới con chim nhóc kia nó thật muốn đánh một trận.
"Đây cũng là ngươi nói đấy nhé, đến lúc đó đừng có mà cầu xin ta rồi nước mắt nước mũi tèm nhem." Nhóc tỳ nói.
"Đừng nằm mơ, ta còn lâu mới như vậy, chim con nhỏ bé còn không to bằng nắm tay mà dám dụ dỗ ta, ta không dễ mắc lừa đâu." Con mắt Đại Hồng Điểu trợn trắng lên nhìn nhóc tỳ, dáng vẻ như muốn nói: ngươi tưởng ta ngu ngốc sao.
"Ngươi chắc chứ, đến lúc đó thật sự không cầu xin ta?" Nhóc tỳ nhìn nó.
"Ta chắc chắn, đánh chết cũng không cầu ngươi!" Đại Hồng Điểu kiên quyết nói, cái đầu ngẩng cao, cái cổ kiêu hãnh chĩa về phía nhóc tỳ.
Nhóc tỳ im lặng, nó lấy từ trong người ra một cái hộp đá, loay hoay một hồi rồi mở nắp ra, như đang ngắm nhìn vật bên trong.
"Khí tức này…! Không đúng!" Đại Hồng Điểu đột nhiên quay đầu lại nhìn hộp đá trên tay nhóc tỳ, ánh mắt nhất thời đăm chiêu.
Trong hộp đá có xích hà tỏa ra, tản ra một loại hỏa quang đặc biệt, tuy không lớn lắm nhưng gợn sóng của nó lại khiến người ta kinh hãi. Đặc biệt, Đại Hồng Điểu cũng là loài chim, cảm nhận của nó lại càng thêm sâu sắc, nó không nhịn được sợ hãi mà run rẩy.
Nhóc tỳ thong thả lấy m���t cái lông chim từ trong hộp đá ra, hai ngón vân vê phe phẩy trước mặt nó.
"Đây là..." Đại Hồng Điểu nhìn không chớp mắt, nó triệt để ngẩn người, líu lưỡi không thốt nên lời.
Cái lông chim kia đỏ tươi như máu, khí tức tản ra khiến nó phải khiếp sợ, nó cảm thấy một vị Chí Tôn đang sừng sững trên ngọn thiên hỏa cao vạn trượng, cúi đầu nhìn xuống nó.
Đây là linh quang đặc biệt của loài chim, nó tuy rằng không nhìn thấy bản thể của Tiểu Hồng Điểu, nhưng từ sâu trong cái lông chim này dường như có thể thấy được loại thần uy cái thế.
Nó đáp xuống một đỉnh núi, rồi chờ nhóc tỳ nhảy xuống, liền xoay người giương cánh nhào tới bên nhóc tỳ: "Van xin ngươi, cầu xin ngài ấy thu ta làm đồ đệ!"
"Ồ, vừa nãy kẻ nào còn xem thường, nói đánh chết cũng không cầu xin ta cơ mà?" Nhóc tỳ ngồi trên một tảng đá, giả vờ kinh ngạc hỏi.
"Không phải còn chưa đánh chết sao, cho nên nhất định phải thu ta làm đồ đệ a!" Mặt Đại Hồng Điểu dày ngang ngửa cái khiên, nó nói mà không biết xấu hổ.
"Ta nhớ hình như có kẻ nói cái gì mà chim con nhỏ bé." Nhóc tỳ cười híp mắt.
"Ta sai rồi a, đó là sư phụ ta mà, sao có thể bất kính như thế được, ta thành tâm hối cải…" Đại Hồng Điểu nước mắt nước mũi tèm nhem, dáng vẻ vô cùng hối hận.
"Lúc trước ta đã nói nhất định ngươi sẽ dùng chiêu này, ngươi còn thề là chắc chắn sẽ không, kết quả giờ thì sao rồi hả, dám nói gì không?" Nhóc tỳ cười to ha ha.
Cả người Đại Hồng Điểu tỏa ra xích quang lấp lánh, mặt nó giờ lại càng đỏ hơn, thế nhưng vẫn mạnh miệng như trước, nói: "Biết sai mà sửa thì càng đáng quý, lãng tử quay đầu quý hơn vàng, huống hồ là loài chim như ta!"
"Thật là một con chim không tốt lành chút nào!" Nhóc tỳ kết luận một câu.
"Sao ngươi lại mắng ta." Đại Hồng Điểu căm tức.
"Ta đang nói ra một sự thực." Nhóc tỳ vỗ vỗ người nó, nói: "Ta nói Hồng Hồng à, ngươi nói xem bao giờ mới tìm được đám người kia?"
Nghe được hai chữ Hồng Hồng, cả người Đại Hồng Điểu khẽ run rẩy, cảm giác thật ngứa răng, thế nhưng lại ưỡn ngực thật thẳng, khí phách hiên ngang nói: "Cái lũ ngốc kia chạy không được xa đâu, xem ta đây!"
Sau đó, nó chui vào một vùng rừng núi, kêu gào ầm ĩ, lôi ra một đám hung cầm mãnh thú, sau đó mỏ lớn khạc lửa, la lối ầm ĩ hỏi bọn chúng có biết tung tích Vũ tộc hay không?
Từ sau khi nhìn thấy lông thần màu đỏ sẫm kia, Đại Hồng Điểu giống như được đánh máu gà, ra sức vô cùng, trong nửa ngày này nó bay qua vô số núi cao rừng rậm, hành hạ vô số hung linh, đe dọa bọn chúng để hỏi tung tích Vũ tộc.
Cứ như vậy chỉ sau một ngày mà nó đã tìm được tin tức chính xác, hiệu suất không chỉ tăng gấp mấy lần, mà còn là mười lần, trăm lần.
Đại Hồng Điểu hưng phấn nói: "Đám người kia đã vào sa mạc rồi, có vẻ như đang tìm một loại chí bảo, chúng ta mau chóng đi cướp sạch, phải cướp được trước bọn chúng!"
Đây là một vùng sa mạc màu vàng kim rộng lớn, khô cằn, nóng bức, hạt cát hơi phản quang khiến mắt người đau nhức.
Phương xa có nhiều hồ nước, sông dài uốn lượn quanh núi, vậy mà nơi đây hoàn toàn ngược lại, thật khiến người ta không thích ứng kịp, sa mạc vàng kim này thật quá khô cằn.
Nửa ngày sau khi tiến vào sa mạc, bọn họ tuy không có năng lực cảm ứng nước đặc biệt như Vũ tộc, thế nhưng cũng cảm nhận loáng thoáng được một cỗ sóng chấn động thần bí.
"Bảo bối a, tuyệt đối là chí bảo, nơi này xuất hiện sa mạc hơn nửa là do món thần vật kia tạo ra." Đại Hồng Điểu còn hưng phấn hơn cả nhóc tỳ.
Sau khi tiến vào sa mạc, nhóc tỳ muốn cả hai tách ra để tìm kiếm tung tích đám Vũ tộc cho mau chóng, kết quả là con chim ngốc kia như giòi bám xương, bảo thế nào cũng không chịu đi.
Điều này khiến nhóc tỳ không biết nên nói gì, lúc trước phải uy hiếp con chim kia mới khuất phục, nhưng cũng rất miễn cưỡng chở nó đi, hiện tại trái ngược, giờ có đạp nó cũng không chịu đi.
"Ngươi phải chịu trách nhiệm với ta!" Đại Hồng Điểu ưỡn ngực tuyên bố.
"Té sang một bên!" Nhóc tỳ đạp cho nó một cái, kết quả là tuy nó lộn một vòng văng ra nhưng rồi lại lăn về.
"Ồ, có mùi thơm của bảo dược!" Cái mũi của Đại Hồng Điểu rất nhạy cảm, dù cách rất xa n�� vẫn ngửi thấy mùi của bảo dược.
"Không sai, là bảo dược!" Nhóc tỳ gật đầu. Sau đó nhanh chóng chạy về phía trước.
Phía trước là một mảnh màu xanh lục, ở đó mọc đầy xương rồng, gai xương tua tủa, đúng là một trong số ít những thực vật có thể tồn tại được trong sa mạc.
Một điểm sáng bạc lóe lên, ở trên một cây xương rồng giữa sa mạc vậy mà có một đóa hoa trắng bạc đung đưa, hương thơm nức mũi, hào quang lấp lánh, ánh bạc rơi vãi như mưa ánh sáng.
"A… Là Sa Mạc Ngân trong truyền thuyết đó, là một loại bảo dược vượt xa những linh dược bình thường!" Con mắt Đại Hồng Điểu đã đỏ ngầu.
Nhóc tỳ càng kinh hãi, bởi vì bên cạnh đã sớm có một thiếu niên mặc áo bào màu bạc, đang ngồi xổm hái, khoảng cách xa như vậy, hai người muốn cản cũng không kịp.
Ngoài ra, trên đất còn có vài con bò cạp khổng lồ, ánh bạc lấp lánh, chúng đều to bằng cái cối xay, dữ tợn và kinh khủng, tỏa ra khí tức hung sát ác liệt.
Hiển nhiên mấy con bò cạp bạc này đang canh giữ cây bảo dược kia, chỉ cần nở hoa ra là bị chúng gặm ngay tức khắc, quanh năm sinh sống ở nơi này.
Bất quá, mấy con bò cạp to đã bị chết, bị người chém chết.
"Là hắn!" Mặt nhóc tỳ lộ vẻ kỳ quái, nó không xa lạ gì thiếu niên áo bạc kia, từng bị nó đánh lén một côn, hơn nữa còn gõ lén vài búa, người này chính là đệ nhất thiên tài của Bổ Thiên Các khóa này: Tiêu Thiên.
"Ai da, hắn ăn rồi!" ��ại Hồng Điểu giậm chân oán hận không thôi, thế nhưng khoảng cách quá xa rồi, hoàn toàn không thể ngăn cản. Nhưng ngay sau đó, nó hung hăng kêu lên: "Hắn ăn bảo dược, ta ăn hắn, như vậy là tương đương rồi, dược hiệu sẽ không lãng phí."
Giờ khắc này nhóc tỳ cũng có một luồng xúc động, muốn vòng ra đằng sau gõ hắn một búa cho té xỉu. Thế nhưng suy nghĩ một lát, nó nhịn được cơn xúc động này.
Thiếu niên áo bạc đến từ Tiêu tộc, lần này được tộc nhân hộ tống đưa tới đây, không thông qua Bổ Thiên Các nên không đi cùng đám nhóc tỳ.
Thực tế không chỉ có hắn, tỷ như còn có những nhân vật có lai lịch lớn như Thạch Nghị, công chúa Hỏa Quốc đều được tộc của mình đưa tới, có người theo hộ tống.
Tiêu Thiên ngồi xếp bằng luyện hóa bảo dược, cả người phát ra ánh sáng, hiển nhiên là có dấu hiệu đột phá.
"Thật mạnh, kẻ này tuổi tác không lớn thế mà đã mở Động Thiên thứ tám, ở trong Nhân tộc cũng coi như là kỳ tài tuyệt đỉnh, vô cùng hiếm thấy!" Đại Hồng Điểu kinh ngạc.
Ở thời đại này, người có thể mở ra Động Thiên thứ bảy tuyệt đối là kẻ nổi bật trong Nhân tộc, là thiên tài có thể ngạo thị một phương.
Mà mở ra Động Thiên thứ tám thì quá gian nan rồi, hiếm thấy dị thường, hiếm có như phượng mao lân giác. Đúng là như Đại Hồng Điểu đã nói, không phải kỳ tài ngút trời trong Nhân tộc thì không thể làm được.
Về phần người mở ra Động Thiên thứ chín thì chẳng qua là truyền thuyết, được ghi chép trong sách cổ mà thôi, thế gian khó có thể nhìn thấy.
Nhóc tỳ ngưng thần tỉ mỉ quan sát phát hiện bên người Tiêu Thiên có bảy luồng hào quang, mà luồng hào quang thứ tám quả nhiên đang thành hình, sắp được mở ra.
Động Thiên mỗi người mở ra đều không giống nhau, hơn nữa còn có thể có biến hóa ở hậu kỳ.
Bỗng nhiên, ánh bạc lấp lánh, hai con bò cạp to chui ra từ trong mặt cát, gọng kìm lạnh lẽo, cái đuôi đáng sợ, chúng đang từ từ tiếp cận nơi thiếu niên áo bạc đang ngồi, chuẩn bị phát động lôi đình nhất kích.
"Chúng ta qua đi!"
"Tốt, ngao cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi, chúng ta lại kiếm chác vậy." Đại Hồng Điểu hưng phấn.
"Chúng ta đi giúp thiếu niên áo bạc kia một tay." Nhóc tỳ sửa lại.
Đối phương một thân một mình đi vào sa mạc, hơn nửa là có mục đích, bởi vì vùng tiểu thế giới này rộng lớn vô ngần, địa phương có linh vật rất nhiều, căn bản không đáng để đến vùng hoang vu này, có lẽ chỉ có đối phương mới biết nơi đây có gì đặc biệt.
"Rắc rắc"
Cốt Tiễn Hoàng Kim bay ra, nhanh chóng cắt ngang hai con bò cạp to ngã xuống nền cát, kinh động Tiêu Thiên, lúc này hắn cũng đồng thời đột phá, mở ra được Động Thiên thứ tám.
Hắn chớp mắt liền hiểu ra mọi chuyện, tuy rằng cảm thấy hai con bò cạp to không thể làm gì được mình, thế nhưng vẫn rất biết ơn nhóc tỳ đã trượng nghĩa ra tay, thế nên thi lễ rất đàng hoàng.
"Huynh đài thật là tư chất ngút trời, vậy mà mở ra được Động Thiên thứ tám." Nhóc tỳ thở dài, nó cũng không lo lắng bị bại lộ vì cả người đều dính đầy vết máu, khuôn mặt thì dơ bẩn, vả lại vừa nãy còn cố ý thay đổi dung mạo một ít.
Hơn nữa hai người cũng chưa từng thực sự gặp nhau, chỉ có nó nện một búa vào sau lưng đối phương khiến hắn hôn mê, thế nên không thể nhận ra nhau.
"Nhìn ngươi trán cao đầy đặn, mặt mày sáng sủa, liếc một cái đúng là hạng người tài cao chót vót, tất nhiên ngày sau một bước lên tiên." Đại Hồng Điểu ăn theo phối hợp, tán thưởng nhiệt tình.
Thế nhưng thiếu niên áo bạc nghe được bốn chữ "tài cao chót vót" thì thân hình nhất thời cứng đờ, hắn vô cùng hận bốn chữ này. Năm đó một nhóm người nghị luận cục u to như cái sừng trên trán hắn rồi tán thưởng, ký ức bây giờ vẫn còn nguyên vẹn, nghe thấy là muốn phát điên.
Nhóc tỳ nhìn vẻ mặt hắn liền hiểu ngay, khóe miệng giật giật, nhịn cười, răn dạy Đại Hồng Điểu: "Nói cái gì đó, làm gì có cái gọi là thiếu niên trời sinh đã tài cao chót vót, tất cả phải dựa vào sự nỗ lực của chính bản thân mới có thể xuất chúng hơn người, ta ghét nhất là bốn chữ 'tài cao chót vót' này."
Trong phút chốc, thiếu niên áo bạc thiếu chút nữa thì nước mắt đầm đìa, đây là tri kỷ a, rốt cuộc gặp được một người tâm đầu ý hợp, hắn thực sự hận bốn chữ này đến chết.
"Huynh đệ đúng là vừa gặp mặt mà như quen đã lâu, ngươi nói mấy câu thật khiến ta vô cùng xúc động, thật là hợp với ta." Tâm tình Tiêu Thiên dao động kịch liệt, tuy rằng mới "gặp gỡ lần đầu" nhóc tỳ nhưng hảo cảm lại tăng vọt như diều gặp gió.
Nhóc tỳ đi lên tán gẫu với hắn, nào là chuyện thiên nam địa bắc, đại hoang hung thú, phong thổ… một hồi. Thiếu niên áo bạc gật gù không ngớt, cảm thấy thiếu niên này thật là hợp cạ với mình, có cảm giác giống như tri kỷ.
Cuối cùng, Tiêu Thiên lên tiếng: "Vừa nãy ngươi trượng nghĩa ra tay cứu giúp, lòng ta vô cùng cảm kích, vậy thì, ngươi cùng ta đồng hành thì có thể đạt được một cơ duyên thật lớn."
"Cơ duyên gì?" Nhóc tỳ hiếu kỳ.
"Thái Nhất Chân Thủy!" Thiếu niên áo bạc làm vẻ mặt nghiêm trọng, nói ra bốn chữ kia.
Nhóc tỳ kinh ngạc, nó tất nhiên nghe qua thứ này, đây chính là Thánh vật, ngay cả chư thần thời Thượng Cổ tế luyện binh khí cũng sẽ dùng đến, giá trị liên thành, chỉ cần một giọt xuất hiện cũng sẽ khiến người ta đánh vỡ đầu nhau để tranh đoạt.
"Mấy trăm năm trước, một vị tổ tiên của ta phát hiện một ít manh mối nên có để lại chỉ dẫn, vì vậy lần này Bách Đoạn Sơn mở ra, ta liền trực tiếp đến ngay nơi này." Tiêu Thiên thẳng thắn, chuyến này cũng không chắc thành công bởi vì Thái Nhất Chân Thủy kia dường như có sinh mệnh, biết cách ẩn trốn, thậm chí có thể hóa sinh ra Phù Văn.
Hai mắt nhóc tỳ phát sáng, nói: "Dù thế nào cũng phải nỗ lực, loại vật này nếu bỏ qua nhất định sẽ bị trời tru đất diệt."
Thiếu niên áo bạc nghe vậy ha ha cười to, cảm thấy rất có ý tứ.
"Dọc con đường này cũng không yên bình đâu, ta phát hiện có một nhóm người đã tiến vào trước, đến thời khắc quan trọng chắc chắn sẽ tạo ra sóng gió lớn." Tiêu Thiên tiếp tục nói, hắn chuẩn bị đầy đủ, thậm chí gia tộc còn vì lần này mà tìm phương pháp phá giải ảo cảnh đưa cho hắn.
"Thật ra chúng ta không cần tự mình ra tay, chẳng phải có một nhóm người đã đi trước sao, chúng ta ở phía sau chờ tới thời cơ thích hợp lại ra tay." Nhóc tỳ nói.
Thiếu niên áo bạc gật gù, hắn cũng có ý nghĩ như vậy.
Trên đường đi, hai người đàm tiếu không ngừng khiến Tiêu Thiên cảm thấy thiếu niên này thật hợp với bản thân, mỗi một câu nói cũng làm hắn thấy thoải mái.
Nhóc tỳ ăn nói hùng hồn, làm ra vẻ nghĩa khí ngất trời, nói là chuyện của Tiêu Thiên cũng là chuyện của mình, gặp khó thì tất cả sẽ cùng xông lên.
Thiếu niên áo bạc có chút cảm động, nói: "Thực không giấu giếm, ta có một tên đại địch, tuy rằng chưa từng gặp gỡ nhưng tên nhóc đó thật quá mạnh mẽ, tương lai không biết có nguy hại gì đến ta hay không."
"Ai vậy?" Nhóc tỳ chớp đôi mắt to tròn, ra vẻ rất tò mò, hỏi dò.
"Một kẻ đầu gấu vạn ác, ta thật muốn hắn xuất hiện ngay trước mặt ta, sau đó ta xách búa nện hắn một trận tơi bời." Thiếu niên áo bạc cắn răng nghiến lợi.
"Tốt, kẻ địch của ngươi cũng là kẻ địch của ta, tương lai chúng ta cùng đánh kẻ đầu gấu vạn ác kia!" Nhóc tỳ tỏ ra hào khí vạn trượng.
Tiêu Thiên cảm động, tri âm khó gặp thay, thực không uổng công chuyến này!
Hai người càng nói giao tình càng sâu, cuối cùng lại càng khoác vai bá cổ, dắt díu nhau đi giữa sa mạc mênh mông, hai bóng hình gần như sắp hợp thành một.
Đại Hồng Điểu ngúng nguẩy lon ton phía sau, ân cần săn sóc tỉ mỉ, thỉnh thoảng còn xen vào một câu phụ họa theo nhóc tỳ, bởi vì nó còn hy vọng tên nhóc kia giới thiệu sư phụ.
Bọn họ không nhờ Đại Hồng Điểu bay lên cao, bởi vì cũng đã gần đến nơi, sợ bị người khác phát hiện, thế nên chỉ đi lặng lẽ trong sa mạc mà thôi.
Phiên bản dịch này được truyen.free giữ bản quyền độc quyền.