Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1305: Cuộc chiến tuyệt đỉnh.

Thế núi hùng vĩ, đỉnh núi chót vót, trên một vài ngọn núi là những tảng đá chọc thẳng trời cao, vô số đỉnh núi khác ẩn mình sâu trong mây trắng!

Toàn bộ dãy núi nhuộm một màu vàng nhạt, đó là do vầng sáng từ tấm da thú kia tỏa ra bao trùm, nơi đây ôn hòa rực rỡ, âm thanh kinh văn vang vọng không ngừng bên tai.

Thế nhưng, bầu không khí bên ngoài dãy núi lại vô cùng căng thẳng. Thạch Hạo đứng đối diện Hạc Vô Song – người đến từ thế giới bờ bên kia, giữa hai vị đại cao thủ chợt hình thành một trường vực vô hình cuồn cuộn gió lốc.

Ầm!

Giữa hai người, vài tảng đá nặng đến mấy chục vạn cân, thậm chí cả ngàn vạn cân, cùng với mấy ngọn núi thấp bé đều bị trường vực xoắn nát!

Cần phải biết rằng, đây là chiến trường của những chí cường giả, nơi có địa thế vô cùng vững chắc.

Thế nhưng hiện tại, trường vực do hai người tạo nên xoắn ép càn khôn, hình thành lực phá hoại vô cùng kinh người, đã vượt qua mọi cực hạn của nơi này!

Nhìn về phía trước, một mảnh mơ hồ, thiên địa biến hình, không gian rạn nứt, trường vực khuếch tán xé nát vạn vật.

Dù chưa hề ra tay, nhưng loại áp lực này không ngừng khuếch tán, hình thành trường vực gió lốc đầy đáng sợ, muốn phá hủy cả vùng tiểu thế giới này.

Răng rắc!

Một luồng ánh điện kinh người xẹt qua, nổ tung trong hư không!

Chỉ trong nháy mắt, thời không nơi đây t���a như bị đứt đoạn, sinh cơ bị phá hủy, vạn linh bị chém giết, thân thể lẫn tinh thần của chúng sinh đều bị xoắn nát.

Đây chính là dị biến bên trong trường vực, là những đợt sóng lớn khi hai bên dùng Tinh Khí Thần tranh đấu.

"Ngươi vẫn còn non nớt lắm, chỉ là khí tức tự nhiên tỏa ra bên ngoài của chủ nhân ta mà đã như vậy rồi. E rằng dù có là chí tôn trẻ tuổi bậc nhất giới này như ngươi toàn lực chống đỡ, cũng không thể cùng một cấp độ, ai dám so tài chứ!" Huyết Hoàng Sư đứng một bên la hét, bờm sư tử đỏ tươi như máu, toàn thân nó đẫm máu tươi vì bị Kiến nhỏ đánh trọng thương, giờ mới có thể thở phào một hơi.

"A..."

Kiến nhỏ bay trở lại, thân mình đẫm máu, tinh lực toàn thân tăng vọt tựa như mây mù ngút trời, nó tiến vào cảnh giới điên cuồng.

Lúc này, nó đã mất đi sự tỉnh táo, bước vào một lĩnh vực không nên đặt chân vào, giống như khi nó ở bên trong Tiên phủ dưới lòng đất của Thư Viện Thiên Thần.

Giờ đây, nó vô cùng đáng sợ, đã cuồng hóa hoàn toàn, chỉ còn lại bản năng chiến đấu, muốn chém giết tất cả những kẻ ngăn cản.

Xoẹt!

Nó lần nữa phóng về phía Hạc Vô Song, tuy thần trí mơ hồ nhưng tựa như có một loại thù hận nào đó đang kiểm soát nó, muốn báo thù, muốn giết chết kẻ kia.

"Quả thật Thiên Giác Nghĩ bất phàm, lúc giết anh và chị ngươi, ta cũng đã thấy được sự lợi hại của chúng. Ngươi vẫn còn chưa trưởng thành, tốt nhất đừng múa rìu qua mắt thợ. Cái gọi là thần lực cái thế đều vô dụng với ta. Ta sẽ không đả thương ngươi đâu, thay vào đó sẽ nuôi dưỡng ngươi bên cạnh, xem như một chiến nô." Hạc Vô Song bình tĩnh nói.

Hắn hơi nghiêng đầu nhìn Kiến nhỏ màu vàng, tiếp đó vung ống tay áo, một cơn gió xoáy màu đen ngập trời cắt rời hư không, cuốn bay Kiến nhỏ về nơi xa.

Không thể không nói, đây chính là sự thể hiện trực tiếp nhất của sự ngang ngược!

Ngay cả Thạch Hạo cũng biến đổi sắc mặt, người này quá mạnh mẽ, chỉ tiện tay vung ra đã có thể quất bay Thiên Giác Nghĩ đang ở trạng thái này, chỉ có thể dùng từ "sâu không lường được" để hình dung mà thôi.

Trực giác của hắn vô cùng chính x��c. Người này có thiên phú cái thế, tu vi kinh người, không hổ là nhân vật thủ lĩnh của Dị Vực, ngày sau chắc chắn là một trong những Bất Hủ đáng sợ nhất!

Huyết Hoàng Sư đứng bên cạnh chế nhạo, nói: "Con Kiến nhỏ kia, tốt nhất nên tự lượng sức mình thì hơn, ngươi căn bản không phải đối thủ của chủ nhân ta. Ngay cả bằng hữu của ngươi cũng chỉ có thể nằm rạp, quỳ dưới chân chủ nhân mà thôi. Kẻ cùng thế hệ trong thế giới của các ngươi không phải là đối thủ của chủ nhân ta. Cái gọi là 'thiên hạ vô song' cũng chẳng phải lời nói suông, bọn ngươi cũng chỉ có thể ngước nhìn, vĩnh viễn không cách nào đối mặt được!"

Ầm!

Thạch Hạo xuất thủ. Sau khi tích tụ tới mức tận cùng, hắn lập tức xuất kích, một quyền đánh nát hư không, giết thẳng tới.

Trời long đất lở, quỷ thần kinh sợ!

Lúc hai người đứng đối diện, trường vực lan tỏa quét sạch bốn phương, thế nhưng khi ấy thân thể cả hai đều bất động. Hiện tại, rốt cuộc họ cũng đã bạo phát!

Ầm!

Thạch Hạo quá nhanh, xuyên thủng trời cao, tựa như tia chớp trong nháy mắt đã tới gần. Quyền phải oanh kích tựa như mặt trời nổ tung về phía mi tâm kẻ địch, mục đích là muốn xuyên thủng mi tâm hắn.

Sự tập trung tinh thần của Thạch Hạo như thế này trước nay chưa hề có, tâm chí kiên định, muốn giết chết đối thủ, không hề bảo lưu gì cả.

Hạc Vô Song, mái tóc vàng óng tựa thác nước xõa dài tới tận bắp chân, tung bay trong gió mạnh. Chỉ trong nháy mắt khi bị thổi ngược ra sau, ánh kim quang chói mắt bùng phát.

Bộ áo quần toàn thân bay phần phật như muốn bị phá nát.

Đến giờ phút này mà hắn vẫn bình tĩnh như trước, hai chân chưa hề dịch chuyển, tựa như một cây tùng xanh cắm rễ trên vách núi, không cách nào lay động.

Vù!

Ống tay áo phần phật, gió lớn gào thét, hắn xuất kích. Cánh tay phải tung ra, nắm thành quyền ấn đập về phía Thạch Hạo.

Boong!

Âm thanh kinh thế vang vọng. Nếu như có người đang quan chiến, chắc chắn sẽ phải bịt kín hai tai, tựa như kim khí Tiên Quân cứng rắn nhất va chạm, ánh sáng chói mắt, âm thanh nát trời!

Đòn đánh này quá mãnh liệt, hai người dùng cứng đối cứng.

Một tia chớp nổ tung. Quyền phải của Thạch Hạo đẩy mạnh về trước, nhìn thì nhẹ nhàng nhưng trong nháy mắt đã không biết chấn động bao nhiêu lần!

Tựa như sóng biển dập dờn, nắm đấm của hắn phóng ra hào quang, từng làn sóng thần lực lan tỏa như muốn tươi sống giết chết đối thủ.

Lúc này, Thạch Hạo luân phiên sử dụng hỗn hợp các Bảo thuật, nắm đấm tựa như có trăm nghìn luồng ánh điện nổ tung, oanh tạc về phía trước.

Hạc Vô Song vô cùng bình tĩnh trước đòn đánh này, tay phải hóa thành chưởng chặn lại cú đấm ấy. Đồng thời, lòng bàn tay hắn cũng phun ra vô số ánh sáng nhỏ và sắc.

Thứ này tựa như từng cây kim thép, nhằm về phía nắm đấm của Thạch Hạo.

Mũi nhọn đấu với dao sắc!

Hai vị đại cao thủ không ngừng đánh chém, không một ai lùi lại dù chỉ nửa bước, vận dụng sức mạnh thân thể cực hạn để giao thủ, đồng thời cũng kèm theo các loại đại thần thông!

Ầm!

Từ bên tai trái Thạch Hạo, một đòn như cầu vồng đánh tới. Lông vàng đầy trời lao nhanh, chúng tựa như những mũi tên thần phá nát hư không!

Đây là s�� kết hợp giữa tia chớp cùng lông Côn Bằng, ngưng tụ thành binh khí, là sự đan xen chồng chất của hai môn Bảo thuật, toàn bộ giết thẳng về các vị trí của đối thủ.

Hạc Vô Song tay trái vung vẩy với quỹ tích đầy hoa mỹ, tựa như chim thần đang giương cánh hạ xuống. Lúc này, hư không cộng hưởng rồi rạn nứt, ầm, khí Hỗn Độn bị hắn kéo ra ngoài.

Hắn dùng tay trái chém lìa càn khôn, khiến Hỗn Độn lộ ra!

Đồng thời, người này vô cùng khủng khiếp, điều khiển vạn vật, dùng Hỗn Độn đúc thành binh khí, hóa thành một tấm khiên chặn lại toàn bộ những mũi tên đang tấn công tới kia.

Tiếp đó, tấm khiên Hỗn Độn ấy hóa lớn như núi cao, mạnh bạo không gì sánh được, rồi ép thẳng xuống Thạch Hạo bên dưới.

Ầm!

Thạch Hạo thu lại hai tay, nắm quyền ấn rồi "rầm" một tiếng, xuyên thủng tấm khiên này, khiến nơi ấy xuất hiện một vụ nổ lớn.

Xoẹt!

Hai bên tựa như những tia chớp, không ngừng xuất thủ quyết đấu bên trong Hỗn Độn. Nắm đấm va chạm bàn tay, cánh tay vung vẩy, thân thể như long xà truy kích.

Tốc độ quá đỗi kinh ng��ời, chẳng ai hay biết được nhịp đấu của họ. Hai vị đại cao thủ chém giết trong hư không, kèm theo là Hỗn Độn, là Bảo thuật tuyệt thế, vận dụng tới sức mạnh thông thiên.

Vù!

Thạch Hạo bật nhảy, lao xuống phía trước, tựa như muốn chém lìa các ngọn núi, tinh vực. Hắn nhằm thẳng về phía Thiên Linh Cái của đối thủ.

Hạc Vô Song lướt sang ngang, chập ngón tay thành kiếm, "xoẹt", ánh kiếm cuồn cuộn bao phủ cả đất trời, đáng sợ vô biên, không gì không phá, không gì không xuyên thủng.

Thạch Hạo biến sắc: "Đây là môn kiếm thuật gì? Không hề kém Bình Loạn Quyết!"

Trong số những Bảo thuật công kích hắn từng tiếp xúc, Bình Loạn Quyết chính là pháp môn sắc bén tuyệt thế, được mệnh danh là một trong ba loại kiếm quyết mạnh mẽ nhất từ Cổ Chí Kim!

Người này thật đáng sợ, tùy ý ra tay đã thi triển ra một Bảo thuật vô địch rồi!

Thạch Hạo đầu dưới chân trên, lao nhanh xuống. Hắn cũng chẳng hề tránh né, hai tay xuất hiện hàng loạt ký hiệu đan xen vào nhau tựa mấy vạn con nòng nọc đang bơi lội, rất đỗi thần dị.

Đây chính l�� Nguyên Thủy Chân Giải. Giờ đây hắn đã thông hiểu vô cùng, hóa mục nát thành kỳ hiếm. Lúc này, hắn diễn biến toàn bộ cốt văn, triệu hồi các loại sinh vật trên Vạn Linh Đồ hiện ra và khắc hết lên hai tay mình.

Rầm!

Thạch Hạo xuất kích, dùng hai nắm đấm đè ép ánh kiếm, cứng đối cứng cùng địch thủ!

Boong!

Đầu tiên là âm thanh chói tai vang vọng, tiếp đó là tiếng n��� tung ầm ���m.

Thiên địa nứt thành bốn phần, hai bóng người mơ hồ va chạm, chém giết lẫn nhau, tranh đấu trong khoảng cách cực gần, không một ai chịu lùi bước.

Đây mới là cuộc tranh đấu thật sự, là lần đại chiến đầu tiên của thanh niên cao thủ tuyệt đỉnh thuộc hai thế giới, ai cũng muốn dùng khí thế để áp chế đối phương và chiếm hết tiên cơ.

Là cuộc chiến về vận mệnh!

Vù!

Thiên phong gào thét, tàn phá mặt đất.

Nơi đây, cát bay đá chạy, trời sụp đất nứt, mọi thứ đã không thể nhìn thấy rõ. Thi thoảng, chỉ có thể thoáng thấy hai bóng người mơ hồ đang chém giết quấn chặt lấy nhau.

Mãi tới cuối cùng, khi một tiếng vang thật lớn truyền đến, bọn họ mới tách nhau ra. Khí Hỗn Độn tan sạch, nơi đây khôi phục lại sự yên tĩnh.

Thạch Hạo đứng đối mặt với Hạc Vô Song, khoảng cách giữa đôi bên tầm trăm trượng.

Không có vết máu, chỉ là những dấu tích tả tơi của cuộc chiến đấu.

Trong lòng Thạch Hạo thở dài, Dị Vực đáng sợ đến vậy ư? Cường giả trẻ tuổi tuyệt đỉnh lần đầu tiên tiếp xúc này lại mạnh mẽ ��ến mức không gì sánh được, không ngờ việc chinh chiến lại khó khăn đến thế.

Lần quyết đấu vừa rồi, hơn nửa thời gian là bọn họ giao chiến trên phương diện thân thể. Với tình huống hiện giờ của Thạch Hạo mà nói, thân thể hắn đã trải qua muôn vàn thử thách, đã lột xác tới một cảnh giới đáng sợ không biết chừng nào, thế nhưng lại không cách nào áp chế được đối phương, chỉ là ngang sức ngang tài!

"Khá lắm, ta dùng một trong những kiếm quyết mạnh mẽ nhất của giới các ngươi để chém giết, vậy mà vẫn chưa hề thành công." Hạc Vô Song nói.

Làn da của hắn tựa ngọc thạch, gương mặt như đao tạc, có góc có cạnh, vô cùng anh tuấn. Mái tóc vàng óng tung múa, ánh mắt ôn hòa ẩn chứa vẻ kinh ngạc nhìn Thạch Hạo.

Thạch Hạo chấn động trong lòng, quả nhiên giống với suy đoán của hắn. Đối phương nắm giữ kiếm thuật vô địch, có thể đặt ngang hàng với Bình Loạn Quyết, xem ra lực công kích không gì sánh được.

"Đáng tiếc là, kiếm quyết ấy chỉ có ba thức, chứ không phải bản hoàn chỉnh." Hạc Vô Song lắc đầu.

Khuôn mặt Thạch Hạo lạnh tanh, nói: "Xuất thủ đi, hãy thể hiện ra cái gọi là thần thông Dị Vực của các ngươi đi!"

"Ngươi hoàn toàn không phải đối thủ của chủ nhân ta đâu. Thế gian này, ở độ tuổi này, không một ai có thể địch lại hắn. Toàn bộ đối thủ chỉ có thể thần phục mà thôi." Huyết Hoàng Sư đứng đó om sòm, nói: "Cái gọi là tinh anh, hạt giống cao thủ, Tiên khí ngưng tụ thành ba Bông Hoa Đại Đạo của các ngươi thì như thế nào chứ? Đều sẽ bị chủ nhân ta xóa bỏ mà thôi!"

"Nói nó câm miệng lại, nếu không, giết!" Thạch Hạo nói, rồi ra hiệu cho tiểu Thiên Giác Nghĩ đang trong trạng thái điên cuồng kia ra tay giết Huyết Hoàng Sư.

Bởi vì, trong lòng Thạch Hạo dâng lên ngọn lửa nóng. Một nhóm người trẻ tuổi vẫn còn chưa trưởng thành vào những năm cuối Tiên Cổ đều bị Dị Vực đánh giết, thật sự khiến người khác phải tiếc nuối.

Mà hắn đã từng mộng về Tiên Cổ và đã gặp được vài người trong số đó!

Hạc Vô Song mở miệng nói: "Ngươi tới là vì Bất Diệt Kinh, ta cũng thế. Không chỉ là tranh đấu vì kinh văn mà còn là tranh đ���u Đạo vận giữa hai giới. Ta sẽ không nhượng bộ để nó rơi vào tay các ngươi đâu, kinh văn này, ta cần!"

"Vậy thì cứ chém giết thôi, người thắng đạt được kinh văn, kẻ bại thì phải chết! Đây chính là cuộc quyết đấu kéo dài từ Tiên Cổ!" Thạch Hạo hét lớn.

Không hề giữ lại chút gì, toàn lực ứng phó. Hắn chưa lần nào nghiêm túc đến thế, muốn dùng toàn bộ sức lực để giết chết đối thủ này!

Những trang văn này, với từng lời lẽ được dụng tâm trau chuốt, chính là tâm huyết gửi trao từ truyen.free, mong độc giả tận hưởng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free