[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1276: Một hơi hóa vạn linh.
Chín loại bí thuật, chín môn thần thông, đủ sức hủy diệt kẻ địch mạnh nhất đương thời, bách chiến bách thắng!
Lam Tiên, một thiếu nữ tuyệt thế xưa nay, ở tuổi này đã tinh thông chín loại bảo thuật, quả thật siêu phàm nhập thánh, chiến lực vô song!
Nàng đứng đó, quanh thân hiện lên hào quang chín màu, tạo th��nh một quầng sáng rực rỡ, tựa như thần hoàn lấp lánh bao trùm lấy nàng, thuần khiết không vương chút bụi trần.
Ầm! Trời rung đất chuyển, chín đại thần thuật xé nát cả trời cao, cuồn cuộn lao tới thảo phạt Thạch Hạo, quyết diệt hắn bằng được.
Phải biết rằng, chỉ một loại thần thông như thế đã đủ chấn động thế gian, huống hồ ở cấp bậc của họ hiện tại, bảo thuật thi triển ra làm sao có thể tầm thường được? Nàng đến từ thế gia Trường Sinh, lại tu hành trong Tiên viện, tất nhiên không thiếu những thần thông ngạo thế.
Đám đông kinh hãi, bởi uy thế khủng khiếp ấy khiến họ cảm thấy mình vô cùng bé nhỏ, hư không nổ tung, dư âm chấn động đến tận linh hồn, không cách nào chống đỡ.
Phụt! Có kẻ thổ huyết, chỉ một chút gợn sóng lan tới, kẻ không kịp tránh né đã bị ăn mòn cả người, đứt gân gãy xương, suýt chút nữa bị xé tan thành từng mảnh.
"Sao có thể chứ, thần thông như thế này cần phải có sức mạnh đến nhường nào?!" Một cường giả Hư Đạo cảnh kinh ngạc đến ngây người, đồng thời cảm thấy sau lưng chợt lạnh toát, vẻ sợ hãi xâm chiếm.
Cùng ở Hư Đạo cảnh mà chênh lệch lại lớn đến thế ư? Nếu so sánh với những chí tôn trẻ tuổi, hắn quả thật chẳng đáng nhắc tới, chênh lệch quá lớn!
Kẻ ở cạnh hắn, vài vị Thiên Thần càng thê thảm hơn, họ chẳng hề tin tưởng nên không tránh né, kết quả là khi một chút hào quang lan tới liền đâm xuyên qua thân thể họ, máu tươi tung tóe, suýt chút nữa bỏ mạng.
Chỉ trong chớp mắt, hóa thành tro bụi!
Đúng lúc này, trong lòng những người ấy chợt nảy sinh một cảm giác, nếu một vị chí tôn trẻ tuổi cố ý muốn giết họ thì quá dễ dàng, chỉ cần thực lực mạnh hơn rất nhiều là có thể nghiền ép ngay lập tức!
Nhưng khi họ nhìn về tình cảnh phía trước thì lại chấn động không thôi, linh hồn run rẩy, nội tâm sợ hãi. Hoang đang xuất thủ, siêu phàm nhập thánh, không thể nào đoán được.
Một dải ngân hà mà hắn há miệng phun ra không chỉ chặn đứng được chín môn đại thần thông, hơn nữa những cốt văn ấy đang diễn hóa thành vạn linh, đầy trời đều là bóng dáng.
Khoảnh khắc này, không chỉ họ mà những người khác, kể cả những nhân vật lão làng già cỗi cũng kinh ngạc không thôi, tất cả mọi người đều như hóa đá, cảnh tượng ấy quá đỗi chấn động.
Vạn vạn sinh linh, che kín cả trời cao, khắp nơi đều có bóng dáng. Có voi ma mút vàng óng đứng trên mặt đất ngửa mặt lên trời thét gào; có sư tử bạch kim to lớn như núi, bờm tựa thác nước uy mãnh, há miệng gầm thét xé toạc hư không; có Thôn Thiên Tước tựa mây đen, rọi một mảng đen ngòm xuống mặt đất, đôi mắt như vầng huyết nguyệt đỏ sẫm; có Thao Thiết đứng giữa hư không dữ tợn, to lớn vô biên, như muốn nuốt chửng những ngôi sao ngoài vực ngoại; lại có chim Bằng đáng sợ, hai cánh tựa mây che trời, chúng lao vút lên tận trời cao, như muốn đánh hạ những ngôi sao trên trời!
... Mọi người tựa như trở về thời Tiên Cổ mạt niên, vạn linh cùng nhau xuất hiện, tranh đấu cùng Thiên, đại chiến với tu sĩ dị vực khủng khiếp, tất cả đều bạo động.
Những sinh linh mạnh mẽ nhất thế gian, phàm là có thể tưởng tượng được, đều gần như xuất hiện, hoặc giương cánh xé rách càn khôn, hoặc đứng trên mặt đất gầm rú như muốn phá nát mặt trăng!
Bóng hình san sát, to lớn vô biên, bao trùm cả thiên địa, che kín trời sao vô ngần, tất cả đều là những sinh vật chí cường.
Tất cả những thứ này đều do dải ngân hà Thạch Hạo đánh ra hóa thành, một hơi hóa vạn linh, biểu hiện thủ đoạn chí cao!
Những mãnh thú, chim thần ấy, có tung vó chạy nhảy, có há miệng gầm thét dẫm nát mặt đất, hư không tan tành, vô cùng hùng vĩ, không gì có thể chống đỡ.
Chỉ trong chớp mắt này, chín môn thần thông của Lam Tiên liền trở nên lu mờ.
Ban đầu, Hoang phun ra dải ngân hà để ngăn cản và trấn áp chín môn đại thần thông, nhưng dù gì cũng là đang chém giết lẫn nhau nên lúc này chợt thay đổi, chín môn thần thông đang phá diệt, đang tan rã và hóa thành vô hình.
Chỉ trong chốc lát, Thạch Hạo biến chiêu thành công, đột phá cực hạn, muốn áp chế Lam Tiên.
Đương nhiên, mọi người cũng chẳng quan tâm đến vấn đề này, thắng bại không phải là điều quan trọng nhất.
Tất cả mọi người, bao gồm cả những vị lão giả, đều đang ngó chừng những sinh linh kia, tại sao lại xuất hiện nhiều như thế chứ, đó là môn bảo thuật gì, trong một ý nghĩ lại có thể gọi ra cả vạn linh?
Ầm! Giữa bầu trời tựa như sơn hải nổ tung, vô số mãnh thú hồng hoang lao nhanh tới, nghiền nát tất cả chướng ngại.
Chín môn thần thông tan rã, chúng không cách nào ngăn chặn được những sinh linh này, vạn cầm vạn thú cùng xông tới, ai mà không biến sắc chứ? Những nhân vật cấp bậc hóa thạch sống đều lộ ra tinh quang trong mắt, không ngừng suy tư.
"Đây là thiên đầu của Nguyên Thủy Chân Giải, là pháp môn được ghi chép trên Vạn Linh Đồ đã thất lạc kia!" Có người nhận ra đó là gì, liền thốt lên mấy câu như vậy.
Mọi người ngây ngẩn rồi giật nảy mình, lại là pháp môn này, tất cả mọi người đều hóa đá, đó không phải là cốt văn nguyên thủy nhất, có thể hóa mục nát thành kỳ diệu sao, tại sao còn có bí thuật như thế này nữa?
"Nghe đồn, khi lĩnh ngộ đến cảnh giới cao thâm, những pháp môn bình thường đều có thể phóng thích ra uy năng kinh thiên động địa, ta không biết Hoang dùng cách nào mà có thể hiển hiện ra vạn linh như thế này, quả thật quá bất phàm!" Một vị trưởng lão Tiên viện khẽ nói.
Lời này khiến mọi người chấn động, Hoang chẳng hề tầm thường chút nào, có thể lĩnh ngộ bộ Chân Giải này đến mức độ như thế, thế gian thật hiếm có, xưa nay chưa từng nghe qua có ai làm được như vậy.
Lam Tiên rơi vào thế bị động, bị vô số cổ thú bao vây, nguy hiểm cận kề, một vài ác đi��u thậm chí còn lao tới như muốn xé nát nàng.
Một góc ống tay áo của nàng bị xé nát, bị một con chim Loan vàng óng xé toạc, suýt chút nữa đã biến bàn tay tựa ngó sen của nàng thành bãi mưa máu, không phải thần thông của nàng không đủ mạnh, mà là thủ đoạn của đối phương quá kinh người.
Chín môn đại thần thông của Lam Tiên vô cùng khủng khiếp, đã đánh giết vô số chim thần, tiêu diệt cả trăm cả ngàn con cổ thú đáng sợ, đây tuyệt đối là cấp độ chấn thế.
Thế nhưng những sinh linh ấy quá nhiều, mỗi một con đều là chiến thú, là chủng tộc hiếu chiến, là những sinh vật mạnh mẽ, có thể đánh giết một ít cũng đã là đáng gờm lắm rồi.
Huống chi nàng đã giết chết nhiều như thế!
Nhưng không ngăn được thì vẫn là không ngăn được, cả vạn sinh linh cùng lao tới, giương cánh kích thiên, khiến nơi đây nhanh chóng biến thành vùng đất hoang tàn, bất cứ thứ gì cũng không thể tồn tại.
Lúc này, không cần nói đến những người khác, ngay cả Thạch Hạo cũng như ngốc dại.
Chiêu thức này không ngờ lại khủng khiếp đến thế, hắn cũng chỉ phun ra tinh khí bản nguyên tự thân, khống chế Nguyên Thủy Chân Giải đã từng được tìm hiểu thấu đáo trong mấy lần bế quan vừa qua, không ngờ lại có uy lực như thế này, thanh thế lại hùng vĩ như vậy.
Thạch Hạo cũng chưa từng ngờ tới, những cốt văn bình thường bên trong Nguyên Thủy Chân Giải sau khi được triển khai toàn bộ, sau khi được hắn thăng hoa đến cực điểm thì có thể như vậy!
Thế nhưng diễn biến lần này lại tiêu hao thần lực khó mà tưởng tượng nổi, vạn linh đều hiện, mỗi một con đều to lớn như núi, có những con như Chân Hống tử kim muốn nuốt chửng nhật nguyệt, những con như chim Bằng lại lao vút tới thẳng vực ngoại, chặn đánh những ngôi sao trên trời, như vậy ngang tàng đến mức nào chứ? Thế nhưng lại tiêu hao cực kỳ lớn!
Mạnh như Thạch Hạo, vào khoảnh khắc này cũng cảm thấy đôi chút suy yếu, theo dải ngân hà này lao ra và hóa thành vạn linh, tựa như có một hố đen không ngừng nuốt chửng tinh khí thần trong cơ thể hắn.
"Một hơi hóa vạn linh, thật mạnh, thế nhưng lại rất nguy hiểm!" Thạch Hạo lẩm bẩm.
Nếu đổi l��i là người khác, e rằng lúc này sớm đã bị hút khô, không cách nào có thể cung cấp đủ cho sự tiêu hao của vạn linh này.
Ầm! Cuối cùng, hắn há miệng hút vào một hơi, toàn bộ sinh linh hóa thành từng điểm sáng, ngưng tụ lại một chỗ tựa như dải ngân hà, rồi lao vào bên trong cơ thể hắn.
Mọi người chỉ biết trợn tròn mắt, ai nấy cũng sợ hãi không thôi.
"Úm, Ma, Bá, Hồng..." Đúng lúc này, tiếng kinh văn hùng vĩ vang lên, tựa như có thể trấn áp cả cửu Thiên thập Địa, nó vừa mới xuất hiện đã quấy phá một loại cân bằng nào đó của càn khôn.
Âm thanh kinh văn này khiến mọi người hoàn hồn trở lại, rồi ngơ ngác quay đầu nhìn về phía Đại Tu Đà, hắn ngồi xếp bằng trong hư không, miệng tụng chân kinh.
Khoảnh khắc này mọi người mới tỉnh táo lại, Thạch Hạo không chỉ đang chiến đấu với một người, mà là đồng thời giương kích về phía ba đại cao thủ, vừa nãy cũng chỉ là sự đặc sắc khi đánh chém với Lam Tiên mà thôi, nên mọi người mới quên đi hai trận còn lại.
Một trong những tâm kinh mạnh nhất Tiên Cổ, đó chính là do vị tăng kia khai sáng, thành tựu có thể giúp lòng viên mãn, giác ngộ chân tính, vấn tâm vấn đạo, đó chính là pháp môn của họ.
Những vị cổ tăng này, mỗi người đều có sức mạnh tinh thần kinh người, không gì sánh được!
Họ có thể dựa vào kinh văn, ngồi yên tụng kinh là có thể siêu độ đối thủ, trấn áp quần hùng, kỳ lạ và mạnh mẽ vô cùng.
Vào thời Tiên Cổ, vị chí tôn trẻ tuổi tự xưng là Phật khi còn trẻ từng tạo nên những hành động vĩ đại, tiếng tụng kinh vang vọng bốn phương, kết quả là độ hóa toàn bộ cừu địch, khiến họ đi theo bên cạnh mình, trở thành thuộc hạ của bản thân, quả là thần uy cái thế!
Đại Tu Đà nhận được truyền thừa này, hiện giờ đang vận dụng sức mạnh tinh thần mạnh mẽ, khống chế Phật Đà tâm kinh.
Kinh văn không dứt, chúng hình thành từng ký hiệu to lớn như núi cao trong hư không, ánh kim loại lấp lánh chiếu rọi, toàn bộ trấn áp về phía Thạch Hạo.
Lúc này, Hoang hơi lảo đảo một cái, thân hình không ổn định.
Lần này dẫn tới những âm thanh kinh ngạc của mọi người, ai nấy đều li��c mắt nhìn về nơi đó.
Chủ yếu là, vừa nãy Thạch Hạo tùy tiện vận dụng áo nghĩa vạn linh, vận dụng Nguyên Thủy Chân Giải đến mức cao nhất nên tinh khí thần tiêu hao quá nhiều, có thể nói là tiêu giảm một lượng lớn.
Cho nên, lúc này hắn mới suy yếu trong giây lát như vậy.
Ầm! Thần diễm ngập trời bạo nổ, Thạch Hạo lần nữa trở nên lấp lánh, hắn ổn định lại thân hình, những khe hở của những 'cánh cửa' trong cơ thể tựa như mở rộng hơn đôi chút, cung cấp tiềm lực cuồn cuộn không dứt cho hắn.
"Cháy!" Thạch Hạo quát lớn một tiếng, nguyên thần tí hon đang ngồi xếp bằng trước mi tâm chợt trở nên chói mắt, đồng thời cũng không ngừng tụng kinh văn.
Là sự áp chế của tinh thần, là sự đối kháng của thần niệm, về sau, nguyên thần tí hon đó hóa thành một thanh kiếm thai vô cùng sắc bén, vèo, nó lao vút chém thẳng về Đại Tu Đà.
Khoảnh khắc này, Vương Hi đang đứng trong đám người bên dưới chợt ngạc nhiên không thôi, đây không phải là bí mật bất truyền của Vương gia sao?
Bình Loạn Quyết! Là một trong ba đại kiếm quyết mạnh nhất từ cổ chí kim, có thể giúp nguyên thần vững chắc bất hủ, hóa thành binh khí, chặt đứt toàn bộ ràng buộc của bản thân, chém rơi hết thảy ngăn cản trong thế gian!
Những người khác cũng khiếp sợ không thôi, cảm thấy không thể tin vào mắt mình được.
Hoang sao có thể học được chứ? Chuyện này tuyệt đối không thể! Vương Hi thầm hét lớn trong lòng, không có tâm pháp chân chính thì dù thế nào cũng không thể diễn dịch ra được.
Vốn dĩ Đại Tu Đà rất bình tĩnh nhưng lúc này khóe mắt chợt nheo lại, cuối cùng cũng không cách nào bình tĩnh được nữa, hắn không còn xếp bằng và hai tay không ngừng kết ấn.
"Xoẹt!" Ngay lúc đó, Tử Nhật Thiên Quân cũng xuất thủ, không đợi Hồng Mông Tử Khí chủng ngưng tụ hoàn toàn mà đã nhào giết tới.
Bởi vì, hạt giống hoàn mỹ muốn hiển hiện thì cần rất nhiều thời gian, dù sao hắn cũng chỉ mới dung hợp nên không thể muốn làm gì thì làm, hiện giờ lại có thời cơ nên hắn không muốn bỏ lỡ.
Nhưng Hoang đang tập trung về phía Đại Tu Đà thì chợt cười khẩy, đột nhiên xoay người, tay kết pháp ấn chém mạnh về phía hắn.
Ầm! Hoang và Tử Nhật Thiên Quân va chạm, bạo phát ra cuộc chiến đấu đáng sợ vô cùng, từng cú đấm thấu thịt, chưởng đối chưởng, máu tươi tung tóe, là đánh chém trực diện, là liều mạng.
"Hả?" Từ xa, Đại Tu Đà kinh ngạc không thôi, hắn lại bị lừa!
Thanh kiếm thai nguyên thần đang xông lại chỉ là một vệt bóng mờ, là giả chứ không phải chân thân, lại nhìn thấy Thạch Hạo đang hùng hổ chém giết với Tử Nhật Thiên Quân thì trong nháy mắt hắn liền hiểu rõ, nguyên thần của hắn sớm đã trở về rồi.
Ầm! Chém giết kịch liệt, va chạm mạnh mẽ, Thạch Hạo chiến với Tử Nhật Thiên Quân đến mức gây cấn tột độ, Tử Nhật Thiên Quân gào thét, vốn là hắn muốn cướp đi thể xác của Thạch Hạo nhưng không nghĩ lại rơi vào tình cảnh này.
Ngược lại, hắn không hề sợ hãi mà đi đoạt lấy thân thể của Thạch Hạo, chỉ là muốn trước tiên tóm vào tay mình để chế nhạo, để chà đạp Thạch Hạo, dù sao vừa mới bị thiệt thòi lớn như vậy nên rất không phục.
Nhưng giờ nhìn lại, hắn đã tính sai, nãy giờ đối phương vẫn chưa để bản thân rơi vào nguy hiểm nào cả.
Rầm! Trời rung đất chuyển, quỷ khóc thần gào, Thạch Hạo liên tiếp xuất thủ những đòn đánh nặng nề, Lôi Đế Ấn liên tiếp oanh kích, chấn cho Tử Nhật Thiên Quân ói ra đầy máu tươi, khí tím cùng với tia chớp đan xen, thân thể hắn run rẩy không thôi.
Xoẹt! Đại Tu Đà xuất thủ, hắn cảm thấy bản thân bị người trêu đùa, không còn vận dụng chân kinh nữa mà là vung lên bàn tay lớn vàng óng, chụp về phía trước.
"Đầu trọc, cơ thể của ngươi vẫn còn yếu lắm!" Thạch Hạo quát lớn, ầm, một chưởng đánh bay Tử Nhật Thiên Quân, khiến khóe miệng hắn chảy đầy máu tươi, tiếp đó tay phải nắm chặt nắm đấm, đánh về phía Đại Tu Đà.
Ầm! Trượng Lục Kim Thân của Đại Tu Đà phát sáng, trong lúc liều mạng với Thạch Hạo thì lắc lư kịch liệt.
Tiếp đó, Thạch Hạo há miệng hét lên một tiếng, ánh sáng trong veo lan tràn khắp nơi, như muốn giam cầm lấy Đại Tu Đà.
Lam Tiên vọt tới, bàn tay nhỏ nhắn phát sáng, nàng vận dụng một môn thiên công cổ, gợn sóng xanh lam sôi trào bao phủ nơi đây.
Boong! Thạch Hạo rất đơn giản và mạnh bạo, khi đối mặt với vị Trích Tiên Tử này thì hắn dùng một quyền đẩy lùi Đại Tu Đà, tiếp đó xoay người hai tay nắm thành quyền ấn, đánh mạnh tới.
Gào! Tử Nhật Thiên Quân truy kích tới, lần nữa gia nhập chiến trường.
Thân thể Đại Tu Đà chợt sáng rực, Phật quang chiếu rọi, cũng gia nhập theo.
Thạch Hạo lần lượt chinh chiến với mỗi người, nhưng lại tập trung toàn lực để đánh chém Lam Tiên.
Phụt! Cuối cùng, ống tay áo phấp phới của Lam Tiên bị đánh nát, lộ ra cánh tay trắng mịn, có thể thấy năm vết máu bên trên cánh tay phải của nàng, đó chính là quyền ấn do Thạch Hạo tạo nên, suýt chút nữa thì đã đánh gãy cánh tay này!
Sắc mặt Lam Tiên đỏ bừng đầy quyến rũ, ngay cả quần áo cũng bị người đánh nát, hoàn toàn mất đi hình tượng của một vị Trích Tiên Tử.
"Úm!" Đại Tu Đà hét lớn, dùng thần chú phối hợp với thủ thế của bản thân đánh ra một đòn kinh thiên động địa về phía Thạch Hạo.
Đối mặt với loại thảo phạt này, Thạch Hạo liền xuất khiếu nguyên thần, hóa thành một thanh kiếm thai chém về phía đầu lâu của Đại Tu Đà, thế nhưng hắn lại không hề rơi vào bẫy mà công thẳng về phía Thạch Hạo, chỉ hơi chút ngăn chặn lại thanh kiếm thai kia mà thôi.
Ầm, hai bên va chạm kịch liệt với nhau, Thạch Hạo dùng một quyền mạnh mẽ ngông cuồng chặn đánh một đòn toàn lực của Đại Tu Đà, lần nữa khiến đòn này trở thành công cốc.
Mà cũng trong lúc đó, lông tóc của Đại Tu Đà đều dựng thẳng, bởi vì kiếm thai nguyên thần kia đã chém thẳng tới, nó đã phá tan những thứ ngăn cản và lao sát bên cạnh, đây không phải là bóng mờ như trước kia.
Hắn nhanh chóng xuất thủ, dùng mọi khả năng để ngăn chặn.
Khoảnh khắc sống còn, kiếm thai hóa thành một người tí hon cao bằng nắm đấm xoay tròn trên đỉnh đầu của Đại Tu Đà, nó không cách nào đột phá được thần quang hộ thể của hắn thế nhưng lại làm ra một động tác.
Rầm! Người tí hon này tát mạnh lên đầu hắn một cái, tiếng vang lanh lảnh, mặc dù đánh lên kim quang hộ thể ấy thế nhưng lại vang dội tựa như đánh lên thân thể vậy.
Mọi người trợn tròn mắt, ngay cả Đại Tu Đà cũng ngẩn ngơ không kém.
Là đùa giỡn trêu chọc mà!
Tất cả mọi người không biết nói gì, Hoang là cố ý, dù cho đòn đánh này không gây thương tích cho người bên dưới thế nhưng lại dọa cho hắn nhảy dựng lên.
Đại Tu Đà giơ tay chụp lên, dùng đại thần thông hòng giam cầm hư không, bắt cho bằng được nguyên thần tí hon này.
Trong chớp mắt, người tí hon hóa thành mưa ánh sáng tản ra bên ngoài, đó chỉ là một phần nguyên thần lực nên lúc này trở lại trong mi tâm của Thạch Hạo.
Ầm! Thân thể Thạch Hạo phát sáng, vẫn ra sức tranh đấu với Tử Nhật Thiên Quân, tay phải hắn lấp lánh đi kèm là từng sợi xích thần trật tự, Liễu Thần Pháp xuất kích, suýt chút nữa thì đã khóa chặt chiếc cổ của Tử Nhật Thiên Quân lại.
Phụt! Tử Nhật Thiên Quân rên lên một tiếng, đi kèm là huyết dịch tung tóe cùng vài lọn tóc rơi xuống, một sợi xích thần màu vàng quẹt vào cổ hắn, cắt đứt đi một đoạn ngắn.
Tất cả mọi người như ngây dại, kích động không thôi.
Đây là cuộc đại chiến cao cấp nhất, trước nay chưa từng di���n ra, là cuộc tranh đấu giữa những cấp bậc cao nhất trong thế hệ trẻ tuổi!
Đặc biệt là những đệ tử Thần Viện Thiên Thần, mỗi một người đều run rẩy kích động, hô vang tên hắn.
Những người khác cũng không kích động như vậy, thế nhưng nỗi lòng lại phập phồng theo bóng người đang ở giữa chiến trường.
Thạch Hạo, một người độc chiến ba đại chí tôn, ngang dọc trong thiên địa, thần dũng vô song, hắn giương kích về phía ba người nhưng chẳng hề rơi vào hạ phong, thể hiện tư thái bễ nghễ thiên hạ, không thể địch lại. Bản dịch này, với mọi tinh hoa của ngôn từ, độc quyền thuộc về truyen.free.