Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1274: Vương giả trở về.

Giữa ao bùn nhão, một thân ảnh đơn độc sừng sững, ngạo nghễ trước quần hùng, trường bào phần phật bay trong gió!

Bốn đại chí tôn đứng trân trân, ngơ ngác không thôi. Chuyện gì thế này? Hoang, rõ ràng không có cổ chủng chí cường, vậy mà sao lại mạnh đến mức này? Đối đầu chí tôn, sức mạnh tuyệt thế!

Bọn họ không tin vào mắt mình, đây thật sự là Hoang sao? Hoàn toàn trái với lẽ thường, khác hẳn mọi nhận định của họ về sức chiến đấu của Hoang, quả thực chẳng có chút đạo lý nào!

Bên ngoài chiến trường, tiếng ồn ào lập tức lan khắp, tất cả mọi người đều bị thủ đoạn của Thạch Hạo làm cho chấn kinh đến ngây dại.

Chẳng riêng gì Thư Đồng, Ngô Thái... Ngay cả những người căm thù hay có thiện cảm với Thạch Hạo cũng khó lòng tin nổi cảnh tượng trước mắt.

"Ôi trời đất ơi, đây có thật là Hoang không vậy? Tên khốn này sao đột nhiên lại khủng khiếp đến thế, vừa nãy hắn công kích cùng lúc ba đại chí tôn ư?" Thái Âm Ngọc Thỏ dụi dụi đôi mắt hồng ngọc của mình, trông như gặp phải ma quỷ.

Quả thật rất khó tin. Trước kia, bọn họ từng buồn rầu, linh cảm thấy Thạch Hạo sẽ chịu thiệt thòi lớn nhưng chẳng hề có chút biện pháp nào. Thế mà không ngờ, chỉ trong nháy mắt, hắn đã nghịch chuyển tình thế, hoàn toàn ngoài dự liệu!

Đương nhiên những người này vô cùng cao hứng, ai nấy đều hoan hô ầm ĩ. Ngay cả Tào Vũ Sinh cũng vỗ ngực hô hào với những người xung quanh, tự hào tuyên bố đó chính là huynh đệ kết nghĩa của mình.

Hắn còn ôm chầm lấy bả vai một nhân vật quan trọng của Tiên Viện rồi lải nhải: "Thấy gì chưa? Đó chính là huynh đệ kết bái của ta đấy, một mình hắn quyết chiến với cả đám chí tôn của Tiên Viện cũng chẳng hề hấn gì."

Kỳ tài Tiên Viện này lại là anh họ của Tử Nhật Thiên Quân, đến từ một gia tộc Trường Sinh. Lúc này, sắc mặt hắn vô cùng khó coi, chỉ hận không thể một tát đập chết tên khốn kia.

"Tên ác ôn này luôn có thể biến điều không thể thành có thể. Khi mọi người cho rằng hắn đã tuyệt đường, ấy vậy mà vẫn có thể quật khởi lần nữa." Ánh mắt ma nữ lưu chuyển, gương mặt mang theo nụ cười khuynh quốc khuynh thành, thân thể thướt tha uyển chuyển dõi nhìn Thạch Hạo ở nơi xa.

Cảm xúc của nàng vô cùng sâu sắc, bởi vì nàng quen biết Thạch Hạo đã rất lâu, từ hạ giới đã từng hợp tác, gặp mặt tiếp xúc nhiều lần, có thể nói đôi bên biết rõ về nhau.

"Ghê thật, không ngờ Thạch huynh lại phát triển t���i mức này!" Trường Cung Diễn thán phục, khiến cả nhóm người Ba Ngàn Châu cũng hô hào theo.

Sức mạnh của Thạch Hạo khiến bọn họ hưng phấn không thôi. Một người cùng quê hương lại mạnh mẽ đến thế khiến họ cũng cảm thấy vinh quang lây.

Hiện giờ, bất kỳ vị chí tôn trẻ tuổi nào xuất hiện ở Cửu Thiên Thập Địa, những người cùng đến từ nơi đó cũng sẽ được đánh giá cao hơn rất nhiều.

"Ha ha, quá sảng khoái! Hoang lại mạnh đến thế ư, không có cổ chủng mà vẫn có thể bước tới cảnh giới này!" Người của Thư Viện Thiên Thần là những người kích động nhất, nhiều người còn cười phá lên ha hả.

Thậm chí, cặp mắt một số người rưng rưng, suýt nữa thì nước mắt đã chảy dài trên má.

Bởi vì, những ngày qua, các học sinh của Thư Viện Thiên Thần cảm thấy vô cùng uất ức, thậm chí có cảm giác nhục nhã. Bị người khác đến tận nơi bắt nạt, chèn ép mà không cách nào có thể đáp trả.

Đây là thư viện của họ, thế nhưng khi động phủ Tiên Giả dưới lòng đất chuẩn bị mở ra, họ lại bị đuổi đi nơi khác, bị đẩy ra bên ngoài, không được lại gần nơi này.

Đối với họ, đây là sự sỉ nhục to lớn biết chừng nào? Ngay trong chính nhà mình lại bị người khác đuổi cổ, bị người khác ức hiếp!

Vì sao? Là vì trong số họ không hề có chí tôn, không hề có bất cứ kỳ tài nào có thể đối đầu với hai viện, không cách nào tranh hùng, chỉ biết nhận lấy sự trấn áp và chịu đựng trong im lặng.

Hiện giờ, Hoang đã trở về. Một trận chiến chấn động lòng người đã khiến niềm vui sướng tràn ngập khắp cơ thể, ai ai cũng cảm thấy như xả được cơn tức giận trong lòng bấy lâu.

Ban đầu, bọn họ còn rất lo lắng, cảm thấy Hoang sẽ rước lấy nhục nhã, nghi ngờ về năng lực của hắn.

Nhưng, sau khi trận chiến này diễn ra, vẻ vui sướng đã ngập tràn!

"Hoang, dù không có cổ chủng mà vẫn có thể xưng tôn như trước, vẫn có thể giương kích đối đầu với cái gọi là chí tôn kia, vậy ai còn có thể so tài?!" Người của Thư Viện Thiên Thần hô hào.

Vinh quang của Thạch Hạo cũng chính là vinh quang của bọn họ!

Hiện giờ, bọn họ càng chờ mong biểu hiện của Hoang hơn, rất muốn sau trận chiến này hắn sẽ áp chế thập phương, tốt nhất là đánh cho các chí tôn trẻ tuổi dù muốn thở cũng không kịp.

Các tu sĩ của Tiên Viện cảm thấy hoang mang, chuyện hôm nay nằm ngoài dự liệu của họ. Rất nhiều điều kỳ lạ diễn ra, Hoang sao lại mạnh đến vậy chứ? Càng nghĩ càng đau đầu.

"Thật khó giải thích mà!" Có người than thở.

Ngay lập tức mọi người đều biết, nếu đi theo con đường Cổ pháp này thì chắc chắn phải dung hợp với đạo chủng, đó là một khâu quan trọng nhất. Thế nhưng cả thế gian đều biết, Hoang chẳng hề có một hạt giống thích hợp nào.

Rất nhiều người đều biết, nếu hắn cố chấp đi theo con đường này thì tương lai sẽ từ từ thụt lùi, mất đi hào quang óng ánh đã từng sở hữu.

Nhưng, những chuyện hôm nay diễn ra lại lật đổ toàn bộ suy nghĩ của mọi người. Hoang không chỉ không thụt lùi, mà trái lại còn tiến nhanh về phía trước, trở nên vô cùng mạnh mẽ, hoàn toàn vượt ngoài dự liệu!

Nhóm người Tiên Viện không ưa Thạch Hạo, từng khiêu khích và muốn quyết đấu với hắn. Kết quả là một vài thiên tài bị hắn trấn áp đã nếm trải vị cay đắng. Lúc này, vẻ huy hoàng của hắn vẫn như trước làm cho sắc mặt của từng người trở nên vô cùng phức tạp.

Còn Ngô Thái, từng bị Thạch Hạo đánh chém, mất đi giáp trụ xanh thẳm thì càng hãi hùng khiếp vía hơn. Hắn từng lớn tiếng nói rằng sẽ chờ Thạch Hạo ở Hư Đạo cảnh, sẽ dùng sự cao ngạo để áp chế và báo thù hắn!

Nhưng giờ nhìn lại, những lời nói hào hùng cùng những suy đoán của hắn cũng chỉ là trò cười mà thôi. Hắn vĩnh viễn không đạt được cơ hội này. Thậm chí, khi đối mặt với Thạch Hạo lần nữa, hắn cần phải cẩn thận hơn, cụp đuôi làm người, nếu không sẽ rước lấy phiền toái vô cùng lớn, có thể sẽ nếm mùi đau khổ.

Yêu Nguyệt công chúa với bộ áo trắng tinh khôi như tuyết, dáng ngọc yêu kiều, đôi mắt thanh tú trong trẻo, làn da trắng mịn lưu chuyển ánh sáng lộng lẫy, nàng nhẹ giọng tự nói: "Thật khó tin, trên người Hoang đã phát sinh những chuyện gì thế? Sau ba năm biến mất, tất cả mọi người đều cho rằng hắn sẽ sa sút, sẽ không còn được huy hoàng như tr��ớc. Thế nhưng hắn lại dùng dáng vẻ này để xuất hiện, đây quả là một hành động dạy dỗ vô cùng sâu sắc dành tặng cho mọi người. Đúng là không thể nhìn thấu, thần bí và đáng gờm!"

Người của Thánh Viện cũng cảm thấy mất mát. Hoang lại trở về như thế, tất cả mọi người đều cho rằng hắn sẽ khó có được thành tựu gì, nhưng sau khi xuất hiện, vẫn ngông cuồng như trước.

Nên biết, ba năm trước, chính tại Thư Viện Thiên Thần này, Hoang đã từng đánh bại mấy nhân vật tuyệt đỉnh của bọn họ, không một ai dám khiêu chiến. Giờ đây, hắn vẫn huy hoàng như trước.

"Xem ra, trong ba năm ngươi biến mất đã gặp được kỳ ngộ hiếm có!" Bên trong ao bùn nhão, Lam Tiên lên tiếng. Tay áo nàng tung bay, nàng tựa như tiên tử đạp sóng, xuất trần và tuyệt thế.

Đầu ngón tay của nàng hơi sưng đỏ, cơn đau nhức truyền đến từ đòn đánh vừa rồi khiến nàng kinh hãi. Nàng cảm thấy đầu ngón tay mình tựa như bị đánh gãy. Cũng may lúc đó đã tránh được mũi nhọn của Thạch Hạo nên mới không gặp phải tình huống nghiêm trọng gì.

"Mọi người đều n��i, ba năm qua không thấy mặt mũi của ngươi là vì ngươi đang trốn tránh, niên đại thuộc về ngươi đã kết thúc. Giờ nhìn lại, cũng chỉ là lời nói nhảm nhí mà thôi." Lúc này, Thích Cố, người chưa từng ra tay, chưa từng tham chiến, vốn trầm mặc ít nói, chợt mở lời như thế.

Mọi người đều có cảm xúc trong lòng. Trong mắt rất nhiều người, thời đại huy hoàng nhất của Hoang đã kết thúc. Ba năm qua là thời gian đã mất đi của hắn, là ba năm bị người lãng quên, rời xa phong vân và rời xa cả đỉnh cao tu đạo.

Nhưng hiện giờ đã được chứng thực, ba năm này chẳng phải là thời gian mất đi của hắn, mà là ba năm hắn đang ngủ đông, đang niết bàn. Sau khi trở lại, mạnh mẽ hơn xưa!

Sắc mặt của Tử Nhật Thiên Quân trở nên âm trầm. Tuy được ánh tím bao trùm, thế nhưng vẫn lộ ra khí tức tăm tối. Lúc này, hắn vô cùng khiếp sợ và tức giận: kẻ địch này, tên sa sút này lại có tu vi cỡ này!

Ngón giữa bàn tay phải của Tử Nhật Thiên Quân có một vết máu đỏ sẫm. Đó là kết quả va chạm trong lần giao đấu với Thạch Hạo, là lúc hắn dùng thân thể ��ối đầu với Thạch Hạo.

Vào lúc này, cơn đau từ tận xương cốt truyền đến, nắm đấm tựa như bị gãy lìa. Nên biết, thời niên thiếu hắn đã tu thành thân thể tử kim. Sau khi dung hợp với Hồng Mông Tử Khí chủng thì càng không phải tầm thường, vượt xa cực hạn.

Dù cho là Luyện Thể sĩ cũng khó có thể sánh bằng hắn. Có thể nói hắn đã nắm giữ thân thể bất hoại, nhưng lần giao đấu vừa rồi lại bị Thạch Hạo áp chế, chịu thua thiệt ở phương diện thân thể.

Tuy rằng chỉ va chạm trong tích tắc, ra tay trong chớp mắt, cũng chưa phải là quyết đấu đỉnh cao gì. Thế nhưng từ trong quá trình ấy có thể phát hiện ra đây là một kẻ vô cùng đáng sợ, chẳng hề giống với lời đồn đại đang lan truyền!

Lúc này, Đại Tu Đà thở dài. Làn da vàng như nghệ tựa như một tấm giấy vàng mạ lên người hắn. Hắn có dáng vẻ phổ thông, hai tay hợp thành chữ thập, miệng tụng kinh văn, vẻ mặt đầy phức tạp.

Trên mặt đất, chiếc bình bát vỡ thành mấy chục mảnh, là do thủ ấn của Thạch Hạo đập nát. Đây là một món cổ khí nhưng lại bị hủy hoại như vậy.

Nội tâm của hắn chẳng chút yên tĩnh, thân thể của Hoang mạnh đến mức nào chứ? E rằng có thể so sánh với vị cổ tăng nổi danh nhất Tiên Cổ kia, có thể sánh ngang với người này khi còn trẻ!

Đại Tu Đà từng đạt được những kinh văn ghi chép lại: vị Tiên Tăng kia là một trong những chí cường giả, khi còn trẻ lấy danh tự là Phật để xưng hô, tu thành Trượng Lục Kim Thân, chắc chắn bất diệt, không ai địch nổi!

"Rất lợi hại, chỉ xét về phương diện dùng thân thể để chiến đấu thì có thể nói, xưa nay ít người có thể đạt đến cảnh giới này." Đại Tu Đà nói.

Lời bình này vừa thốt ra liền khiến khắp nơi nhốn nháo. Sự đánh giá này cao đến mức nào, sự đáng sợ của Hoang càng in đậm hơn trong lòng mọi người.

Sắc mặt Thư Đồng trắng bệch lùi về sau, thần sắc phức tạp vô cùng. Hắn cũng không dám lên tiếng, sợ sẽ rước lấy hậu quả tồi tệ nào đó.

Bởi vì ai cũng biết, một khi Hoang trở nên 'ngông cuồng' thì chuyện gì cũng dám làm. Nghe nói ngay cả truyền nhân mạnh nhất của thế gia Trường Sinh, Phong Hành Thiên, người tinh thông Hắc Ám Ma Quyền, Thập Tự Thần Đạo cũng chết trong tay Hoang.

Chỉ vì Phong Tộc từng khuyến khích chí tôn Nguyên Thanh ngăn cản Thạch Hạo, trục xuất hắn mười năm, nên mới rước lấy mối cừu hận nặng nề như vậy.

Ngay cả truyền nhân số một của thế gia Trường Sinh mà hắn cũng dám giết, vậy thì có gì mà hắn không dám làm chứ!

"Tử Nhật, ngươi còn muốn chiến một trận với ta không? Còn cả mỹ nữ múp máp kia nữa, ngươi hùng hổ bảo ta rời khỏi nơi này, vậy vẫn giữ nguyên ý kiến chứ? Mặt khác, đầu trọc, chiếc chén vàng dùng để đi xin cơm kia thành ra như vậy thì không sao chứ!" Thạch Hạo lên tiếng.

Bên ngoài chiến trường, cả đám người đều hóa đá, không một ai dám lên tiếng.

Bởi vì, đó là một lời khiêu khích trắng trợn. Sau cuộc va chạm đơn giản vừa rồi, Hoang vẫn không cam lòng, không muốn rảnh rỗi tay chân. Hắn có ý định một mình trấn áp ba đại chí tôn ư?

Có thể va chạm tranh đấu trong giây lát vừa rồi, cũng không có nghĩa là có thể chiến đấu lâu dài với ba đại chí tôn.

Hoang đang muốn làm gì? Hắn muốn lấy một địch ba, thậm chí một đấu bốn đại chí tôn ư? Nếu vậy, ngông cuồng đến mức nào chứ? Thế hệ trẻ tuổi hiện tại ai có thể làm được?

E rằng không một ai dám nói rằng mình là người thắng cuộc, có thể trấn áp anh hùng cả mười phương, áp chế toàn bộ những chí tôn trẻ tuổi!

"Giết!"

Lúc này, không cần phải tốn thêm lời nói làm gì nữa. Tử Nhật Thiên Quân nổi giận, lập tức xuất thủ, dùng thủ đoạn mạnh nhất công kích về phía bóng người săn chắc phía trước, muốn tuyệt sát.

Ầm!

Cũng vào lúc này, trong cơ thể Thạch Hạo dâng lên ánh sáng mát mẻ, bản thân tựa như một hạt giống ẩn chứa sinh cơ vô tận, khí đại đạo không ngừng tràn ngập ra.

Hắn không còn ẩn giấu gì nữa, trực tiếp ra tay ép thẳng về phía Tử Nhật Thiên Quân, dùng khí thế hùng hổ áp chế đối phương!

"Ngươi!" Tử Nhật Thiên Quân tức giận, đối phương lại xem thường hắn đến vậy.

Rầm! Thạch Hạo chỉ đơn giản ép mạnh một chút đã tạo ra lực phá hoại đáng sợ không gì sánh được. Hư không bị đập vỡ, nắm đấm va chạm với khói tím Hồng Mông của Tử Nhật Thiên Quân, càn khôn không ngừng bị xé rách.

"Chém!"

Tử Nhật Thiên Quân rút lui rồi rít lớn, liên tiếp xuất ra những thủ đoạn bá đạo nhất. Từng luồng khói tím Hồng Mông hóa thành thiên kiếm chém về thân thể Thạch Hạo.

Nơi đây bị phá nát, trở nên tàn tạ không thôi, vết nứt hư không đâu đâu cũng có.

Nhưng, ánh sáng tươi mát vẫn lan tỏa. Thạch Hạo đứng giữa nơi tả tơi ấy, tựa như vạn pháp bất xâm, thiên hạ độc tôn, chẳng hề bị ăn mòn chút nào.

Hắn giơ tay đánh ra hàng loạt thủ ấn, nghiền nát và đánh tan vô số thiên kiếm do khí tím hóa thành, biến chúng thành những làn khói tím mịt mờ an lành.

"Hắn... dùng tay không để chống lại hạt giống hoàn mỹ ư?!" Nơi xa truyền đến lời thán phục.

"Này cô nàng mũm mĩm kia, ngươi muốn có kết cục như thế nào?" Chính giữa khu tả tơi ấy, Thạch Hạo một mình đứng trong hư không nhìn về phía Lam Tiên, tiếp đó vung tay tóm lấy.

Cánh tay của hắn tựa như một cái gầu muốn chụp lấy thân thể uyển chuyển kia.

"Tiểu tặc, ngươi dám!" Lam Tiên xấu hổ, thân thể nàng lấp lánh lung linh, từng luồng ánh xanh lam lan tỏa, bùng phát ra lực chí tôn mạnh nhất.

Ầm!

Một lát sau, Thạch Hạo lại công về phía Đại Tu Đà, là chiến đấu cùng lúc với ba người!

"Tại sao? Không hề có cổ chủng hoàn mỹ mà hắn dựa vào thứ gì chứ? Chẳng lẽ là... con đường trong truyền thuyết kia?" Có người ngờ vực nói.

"Vương giả đã trở lại, sau khi biến mất ba năm... Hoang lại lần nữa quật khởi, ai có thể so tài?!" Đúng lúc này, đệ tử của Thư Viện Thiên Thần kích động đến mức run rẩy, ngay cả lời cũng nói không rõ.

Mọi tinh hoa trong từng câu chữ đều do truyen.free độc quyền chuyển tải.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free