[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1255: Con đường thuế biến tê dại cả da đầu.
Thạch Hạo chưa hề hoàn toàn bế quan mà đã thu hút mọi ánh mắt chú ý!
“Ta đang đợi ngươi xuất quan đây, liệu có còn hung hăng như vậy nữa không? Tuyệt đối đừng rớt lại phía sau nhé, nếu không sẽ thê thảm lắm, ngươi sẽ nếm trải cảm giác bị người khác trấn áp dễ dàng là như thế nào!” Có kẻ nghiến răng nghiến lợi.
“Hoang, ngươi không có cổ chủng vô thượng, cũng chẳng có huyết mạch Thiên Giác Nghĩ chấn động thế gian, vậy ngươi dùng gì để tranh phong, làm sao để duy trì vẻ huy hoàng ấy!”
“Ha ha, rốt cuộc cũng đến ngày đó rồi. Ngươi cứ thoải mái ở Thiên Thần cảnh đi, chúng ta sẽ gặp lại ở cảnh giới Giáo chủ, để xem ai mới là người cười cuối cùng, ta thật sự rất mong chờ, đã đợi không nổi nữa rồi!”
Một vài kẻ thù ghét Thạch Hạo đều đang chờ đợi kết quả. Thạch Hạo ở Thiên Thần cảnh tựa như một ngọn núi lớn đè nặng trong lòng bọn họ, chẳng mấy ai có thể sánh ngang. Họ muốn hắn tiến cấp lên cảnh giới cao hơn để nghịch chuyển tình thế.
Đến lúc ấy, thiên hạ sẽ không còn thuộc về Thạch Hạo nữa, có thể họ sẽ là những người ngạo nghễ nhìn xuống Thạch Hạo. Ai nấy đều biết, lần bế quan này của hắn ẩn chứa vô vàn hiểm trở.
Kỳ thực, rất nhiều người đều tò mò, trong tình cảnh không có thiên chủng vô thượng, Hoang sẽ dựa vào đâu để đột phá? Chẳng lẽ hắn muốn tự hủy hoại con đường của mình sao?
Nên biết, mũi tên đã rời cung thì không thể quay lại, một khi đã lựa chọn thì không còn đường lui. Hoặc thành công, hoặc tàn phế, thậm chí là tử vong!
“Thạch Hạo, ngươi rốt cuộc đã chọn con đường nào? Mong ngươi giữ vững kiên cường!”
Cũng có người lo lắng cho Thạch Hạo, như đám Thanh Y chẳng hạn, họ đều rất ưu sầu. Thạch Hạo đột ngột bế quan như vậy, không có cổ chủng thì làm sao để tiến lên?
“Hắn chắc chắn sẽ không chết đâu. Ta luôn cảm thấy, hắn rất giống với người mà sư phụ ta, kẻ quanh năm chìm đắm trong men say, từng nhắc đến.” Tào Vũ Sinh nhỏ giọng nói.
Bên ngoài tràn ngập lời bàn tán xôn xao, thế nhưng bên trong học viện lại vô cùng yên tĩnh.
Thạch Hạo đã sớm chuẩn bị đầy đủ, điều chỉnh bản thân đạt tới trạng thái đỉnh cao nhất có thể. Mỗi tấc da thịt hắn đều tỏa ánh lấp lánh, lan tỏa khí lành.
Tinh thần hắn đầy sung mãn, sinh cơ dồi dào của nguyên thần hóa thành ngọn lửa màu bạc thoát ra từ mi tâm, cuối cùng ngọn lửa ấy biến thành một người tí hon lơ lửng nơi đó.
Đại trưởng lão khá kinh ngạc, nói: “Ngọn lửa sinh cơ được nguyên thần tiết ra ngoài mà đã như vậy rồi ư, quả thật có thể tái tạo nên một nguyên thần rồi!”
Vào lúc này, mấy ao dược gợn sóng lăn tăn, bên trong đều là những thần dược và khoáng liệu hi thế, ví dụ như lá của Thiên Thần Thụ, Bát Trân Kỳ, Tinh Sa Tiên Huyết...
Bất luận món nào cũng đều có giá trị liên thành, một khi lọt ra bên ngoài chắc chắn sẽ khiến người khác thèm khát, khiến cường giả khắp nơi tranh giành đến mức vứt bỏ cả mạng sống.
“Trước tiên, hãy tiến vào ao dược đầu tiên!” Đại trưởng lão nói.
Thạch Hạo xếp bằng ngồi xuống, hương dược nức mũi, toàn bộ lỗ chân lông đều mở rộng. Chất lỏng nóng bỏng kích thích khiến thân thể hắn run rẩy. Sự nóng rực này không hề bình thường, nó tựa như nước thép nóng chảy vậy, khiến Thạch Hạo chỉ biết nhe răng nhếch miệng đầy đau đớn.
Với thể xác hiện tại của hắn, dù là thần binh sắc bén cũng khó có thể gây tổn thương.
“Là Tinh Sa Tiên Huyết!” Thạch Hạo như choáng váng.
Nước thuốc này chẳng phải loại bình thường, đó là kết quả sau khi những hạt cát tan chảy rồi thấm vào trong người hắn. Nhiệt độ của chúng còn cao hơn cả dung nham!
Nghe đồn, loại tinh sa này rất hiếm thấy trong trời đất, là tiên huyết của sinh linh sau khi chết trận rơi vào vũ trụ và nhuộm đỏ một vài ngôi sao. Theo thời gian trôi chảy, chỉ còn lưu lại một chút tinh hoa, thứ này hóa thành những hạt cát lấp lánh.
Những hạt cát này được Đại trưởng lão dùng một chiếc đỉnh lớn màu xanh luyện cho nóng chảy, hiện giờ như là nước ấm đổ hết lên người Thạch Hạo, hắn cũng chẳng biết nói gì hơn, thật quá bạo liệt!
Nếu là thần linh bình thường thì đã sớm bị đốt cháy hóa thành xương khô rồi.
Dòng cát nóng chảy đầy lấp lánh sau khi trút ra liền hóa thành chất lỏng màu đỏ thẫm, tỏa ánh sáng ngút trời, tựa như huyết dịch của Tiên đang chảy xuôi vậy.
Thứ này thấp thoáng mùi máu tanh cùng với một hương thơm ngào ngạt!
“Xem ra lời đồn là sự thật, hạt cát này là do máu của Tiên từ từ nhuộm mà thành.” Đại trưởng lão nói.
Thạch Hạo nhe răng, cảm giác này chẳng dễ chịu chút nào. Bị người khác đổ chất lỏng nóng rực hơn cả dung nham không biết bao nhiêu lần lên người, đây chẳng khác nào muốn giết người.
Từ đây có thể thấy được thể phách của hắn cứng cỏi đến mức nào, ngay cả tóc cũng không hề bị thiêu rụi mà vẫn phát ra ánh sáng lấp lánh. Cơ thể hắn có ráng màu rực rỡ lưu chuyển, đồng thời hấp thu lấy tinh hoa của Tinh Sa Tiên Huyết.
“Nếu là tiên huyết chân chính cứ xối lên người như vầy thì chắc chắn ngươi đã sớm hóa thành vũng máu rồi, chẳng còn sót lại bất cứ thứ gì. May mắn là đã được tinh sa rút lấy và được ôn dưỡng trong vô tận năm tháng, sát khí đã bị đánh tan và chỉ còn sót lại tinh hoa, cho nên ngươi mới có thể sử dụng được.”
Đại trưởng lão cảm thán, vật này quá quý giá, dùng một phần sẽ bớt đi một phần, trong cả vũ trụ này cũng không có bao nhiêu.
Rất nhanh, nhiệt độ tăng chóng mặt, chất lỏng tinh sa đỏ thắm tiến vào trong ao dược, nó cũng chẳng hề hủy diệt những dược vật khác mà trái lại còn giao thoa cùng nhau, hương thơm càng nồng đậm hơn.
Thạch Hạo hoài nghi, không phải cái nóng này làm hắn đau nhức, mà là do phần tinh hoa lưu lại của tiên huyết đang chém phá cơ thể hắn!
Cứ như thế, hắn nhẫn nhịn cơn đau nhức, bồng bềnh trong ao dược đầu tiên. Thân thể dường như bị dao cắt không ngừng được rèn luyện. Sau cùng, Đại trưởng lão cầm lấy một thanh đao lớn chém về phía hắn.
Mặt Thạch Hạo gần như tái nhợt, công lực của Đại trưởng lão lớn đến cỡ nào chứ, một đao hạ xuống đủ sức khiến hình thần của hắn đều bị diệt sạch sao?
“Yên tâm, ta sẽ khống chế lực đạo, ngươi mau chóng vận dụng Chùy Cốt Pháp đi!” Đại trưởng lão nhắc nhở.
Rầm!
Một lát sau, Thạch Hạo rốt cuộc cũng biết cái gọi là đau tận xương tủy. Đao đó của Đại trưởng lão tràn ngập đao khí, rực rỡ như ngân hà chìm nổi, thế nhưng chúng cũng không hề gây thương tổn đến da thịt của hắn, toàn bộ đều tiến sâu vào trong xương cốt.
Cách khống chế lực đạo cùng với kỹ xảo như thế này thật khiến người khác phải than thở.
Thạch Hạo chợt rên lên một tiếng, thật sự rất đau, không biết có bao nhiêu khớp xương bị đánh nứt và lộ ra cốt tủy. Việc này làm hắn toát cả mồ hôi hột, cơn đau từng trải qua ở Ích Tà Thần Trúc không lâu trước đây lại tái diễn.
“Ta đang kiểm nghiệm thành quả của ngươi, xem thử ngươi thu hoạch ở Tiên Khư có đầy đủ hay không, như vậy mới biết thiếu sót chỗ nào, giúp ngươi đạt tới sự hoàn mỹ!” Đại trưởng lão nói.
Có thể không hoàn mỹ sao? Mấy ngày liền dùng lá của Thiên Thần Thụ, Bát Trân Kỳ, Tinh Sa Tiên Huyết để tôi luyện thân thể, không muốn cứng chắc cũng không được.
Cuộc sống bi thảm của Thạch Hạo bắt đầu, từ từ tế luyện thân thể. Ban đầu hắn không nói lời nào, nhưng về sau Đại trưởng lão dùng đao khí chém vào cốt tủy của hắn, đoạn gân mạch của hắn, tàn phá mọi cách, không ngừng dùng dược dịch rèn luyện nên rốt cuộc cũng khiến hắn trầm giọng rít gào.
Khoảng thời gian này kéo dài tầm mười ngày.
Sau đó, Đại trưởng lão bảo hắn ngồi xếp bằng trong một chiếc đỉnh, bên trong có một ít chất lỏng của Ích Tà Thần Trúc. Sau một ngày một đêm thì Thạch Hạo trở nên long tinh hổ mãnh. Sau khi được rèn luyện như vừa rồi đã khiến thể chất của hắn mạnh hơn trước một đoạn!
Là muốn Thiên Thần giao chiến với Giáo chủ ư? Thạch Hạo tràn ngập tự tin về sự mạnh mẽ của mình, tuy rằng cảnh giới hiện tại vẫn ở trong Thiên Thần cảnh, thế nhưng dù có chiến với một người cao hơn một bậc cũng vẫn tự tin.
“Tiến vào ao dược thứ hai.” Đại trưởng lão không cho hắn thở dốc, tiếp tục chỉ về phía chiếc ao lấp lánh thứ hai, nơi đó bốc lên từng làn sương trắng.
Thạch Hạo tiến vào, lúc này lông tóc đều dựng thẳng!
Trong đó, không chỉ có rất nhiều loại dược được ngâm vào mà còn có cả các loại côn trùng, đều là dị chủng từ hồng hoang và ẩn chứa kịch độc!
Dưới làn sương trắng, chất lỏng ấy tuy rằng rất sặc sỡ thế nhưng lại vô cùng đáng sợ, chẳng chút thần thánh nào cả. Màu sắc lấp lánh, mùi tanh nồng nặc, sâu trùng lúc nhúc khiến người khác nổi hết cả da gà.
Đồng thời, bên cạnh có một chiếc đỉnh đang được đun sôi, chất lỏng bên trong không ngừng bắn lên cao. Bên trong là những loại hiếm thế thần trùng vẫn còn sống, cho nên mới cần dùng thần đỉnh để ngao luyện.
Da đầu của Thạch Hạo hơi đau nhức, thế nhưng hắn vẫn yên lặng ngồi bên trong.
Rào, Đại trưởng lão đổ chất lỏng trong chiếc đỉnh lớn lên trên người của hắn, tiến vào trong ao dư��c thứ hai.
“Lúc nhúc!”
Thạch Hạo cảm giác được, những con sâu trùng bên trong chất lỏng đổ lên trên người mình đều còn sống cả, tất cả bám chặt lên trên người hắn và không ngừng gặm nhấm.
Trong giây lát hắn mở mắt, những con Bạch Ngọc Bò Cạp đang đâm chiếc đuôi nhọn vào da thịt của mình. Chiếc móc câu sắc bén cứng rắn còn hơn cả những thần binh lợi khí.
Đại trưởng lão quát lớn: “Đừng chống trả, mặc chúng đâm vào, tuyệt không được giết chết chúng. Đây là Bạch Ngọc Bò Cạp, quý giá và hiếm có, đều là những sinh vật hi hữu của huyết thống cao quý!”
Thạch Hạo không nói gì mà chủ động phối hợp theo, để cho đám bò cạp này đâm vào cơ thể mình.
Một lát sau hắn thả lỏng toàn thân, nếu không rất có thể sẽ giết chết những con Bạch Ngọc Bò Cạp này mất. Những thứ này mặc dù không ít đã đạt tới cấp thần thế nhưng vẫn có thể sẽ bị thân thể ở Thiên Thần cảnh của Thạch Hạo đánh chết.
“A…” Thạch Hạo hét thảm một tiếng.
Loại bò cạp này vô cùng độc. Toàn thân của hắn, ngoại trừ đôi mắt, đều bị Bạch Ngọc Bò Cạp bao phủ. Hắn không biết có bao nhiêu chiếc đuôi nhọn đã đâm thủng da thịt mình.
Đầy người toàn là bò cạp, bị chiếc đuôi nhọn hoắt đâm sâu vào trong cơ thể, chúng lúc nhúc khắp người, khiến người khác cảm thấy ghê sợ!
Nếu như là nữ nhân thì sớm đã khóc thét, không ngừng nôn mửa. Cũng may là Thạch Hạo thuộc loại người có thần kinh cứng rắn cho nên không quá bận tâm tới mấy chuyện này, bởi vì hắn từng ăn qua thịt bò cạp rồi.
Chỉ là, loại đau nhức cùng với cảm giác ngổn ngang bò lúc nhúc kia vẫn khiến hắn chẳng thoải mái chút nào.
Quan trọng nhất là đau đớn, đây đủ để làm cho Thiên Thần bỏ mạng, bởi vì đều là độc trùng cấp Thần. Nhiều con tụ lại như vầy thì không kinh khủng cũng không được.
Sau đó không lâu, Bạch Ngọc Bò Cạp trở nên đỏ đậm, đó là do máu huyết của Thạch Hạo nhuộm thành. Sau cùng độc huyết tiến vào lại trong cơ thể của Thạch Hạo, ngay lập tức hắn không nhịn được khẽ rên lên một tiếng.
“A…”
Sau cùng, hắn kêu la đầy đau đớn. Bị vạn độc trùng xuyên thủng thân thể thật chẳng hề dễ chịu chút nào. Những độc huyết sau khi trở lại gần như ăn mòn tới tận ngũ tạng lục phủ cùng với huyết nhục toàn thân của hắn.
Hắn vận dụng Chùy Cốt Pháp, toàn thân vang lên những tiếng lốp bốp như đang rang đậu. Chúng không ngừng tạo huyết, tẩy rửa gân mạch khắp toàn thân, ngay cả xương sọ cũng không ngoại lệ, nó đang vang lên những tiếng ken két, Thiên Thần huyết được tái tạo!
Rốt cuộc, một ngày một đêm về sau thì Thạch Hạo cũng kết thúc được loại dằn vặt này, toàn bộ bò cạp đều chết sạch, tinh hoa độc trùng tán loạn.
Nhưng sát theo đó là mặt mày của Thạch Hạo tối sầm, bởi vì vô số con rết xuất hiện. Chúng đều có màu vàng, mọc cánh dài, chúng từ trong chiếc đỉnh lớn trút hết lên người hắn.
Vô số con rết không ngừng bơi lội ngọ nguậy khắp cơ thể Thạch Hạo. Hắn cảm thấy da thịt trở nên lạnh băng và tiếp đó là cơn đau nhức lần nữa kéo tới.
“Trưởng lão, có cần phải rèn luyện thân thể như thế này không?” Hắn gần như nhịn không được hỏi.
“Đương nhiên là cần rồi. Rèn luyện da thịt gân cốt thì cần phải dùng những thủ đoạn hung ác để thực hiện. Trải qua toàn bộ đau khổ thì mới kiểm nghiệm được đó có phải là chân kim hay không. Tương lai sau này cũng không cần những mầm đậu được nuôi trồng trong những ngôi nhà kín gió, hiện thực còn hiểm ác gấp vạn lần như này.” Đại trưởng lão bình thản nói.
Cứ như thế, suốt mười ngày mười đêm, Thạch Hạo bị mười loại trùng độc đáng sợ nhất dày vò như chết đi sống lại, sau cùng được dùng thần dược dịch ngâm tẩm phục hồi lại thân thể.
Quả nhiên hiệu quả rất là tốt. Mười loại độc trùng kia vốn là báu vật trong trời đất này, là những tài liệu quý báu thuộc đẳng cấp cao nhất dùng để rèn luyện thân thể. Hiện giờ lại được phối hợp thêm với những thần dược khác thì tác dụng càng kinh người hơn.
“Trưởng lão, lúc nào thì con mới có thể lấy thân làm chủng vậy?” Thạch Hạo cảm thấy mình đã chuẩn bị quá kỹ càng, bất cứ lúc nào cũng có thể tiến hành lột xác.
“Ngươi đã ở trên con đường này rồi, tuy rằng vẫn chưa có tiến hành bước quan trọng nhất thế nhưng vẫn tính là đang bước trên nó. Muốn lấy thân làm chủng, tất nhiên là phải ở cực đỉnh của mỗi loại phương diện, trở thành người mạnh nhất trong Thiên Thần cảnh, nếu không thì làm sao có hi vọng thành công chứ?” Đại trưởng lão rất nghiêm túc.
Trong hai mươi ngày này, bên ngoài phát sinh một vài chuyện kinh người.
“Tin nóng đây! Một vị kỳ tài tuyệt thế của Tiên Viện đã đột phá rồi, hắn dung hợp với một hạt cổ chủng không chút tỳ vết nào, thực hiện cuộc niết bàn ở tầng thứ cao của sinh mệnh và đã thành công, được gọi là tiến hóa hoàn mỹ, không hề có chút tỳ vết nào cả, phong thái vô địch kinh thế.”
“À, Thánh Viện cũng có người dung hợp thành công với máu huyết ẩn chứa lực mạnh nhất của Thiên Giác Nghĩ cùng với tinh huyết niết bàn của Phượng Hoàng. Đồng thời cũng có người dung hợp mười Động Thiên làm một mà trước giờ chưa từng ai thành công, khắc vào người một bộ Sát Trận Hỗn Độn sẵn có, thăng hoa về bản chất cấp độ sinh mệnh!”
Bên ngoài, một vài tin tức kinh người lan truyền, liên tục có người đột phá Thiên Thần cảnh tiến vào lĩnh vực cao cấp hơn, thực hiện tiến hóa hoàn toàn trọn vẹn, khiến thế gian khiếp sợ.
Mà Hoang lúc này, hắn đã như thế nào rồi? Tất cả mọi người đều mong ngóng.
Không ít người cười khẩy, không có thiên chủng vô thượng, vậy hắn làm sao so với những người kia, nhất định sẽ bại lui mà thôi!
Mọi quyền lợi dịch thuật đối với chương truyện này đều thuộc về truyen.free.