Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1246: Lột xác đầy tàn khốc.

Chất lỏng trắng trong suốt của Ích Tà thần trúc được những mảnh xương vỡ vụn hấp thu, hòa quyện cùng cốt tủy vàng óng, tỏa ra sinh khí kinh người!

Sinh mệnh năng lượng bừng bừng không ngừng được thai nghén, không ngừng trưởng thành, sau đó lại càng trở nên mạnh mẽ hơn, là một sự lột xác kinh người.

Mà luồng chớp giáng xuống từ trời kia lại vô cùng kỳ dị, tựa như ánh sáng từ tính đầy sặc sỡ, uốn lượn trút xuống, rực rỡ yêu kiều!

Thứ này cũng đang dần mạnh mẽ hơn, báo hiệu một nguy hiểm khôn lường!

Nó vô cùng khủng khiếp, uy lực mạnh mẽ, mỗi lần giáng xuống người Thạch Hạo đều tạo thành một lỗ máu xuyên thấu từ trước ra sau, mang theo một mảng lớn huyết dịch.

Quả thực, Thạch Hạo đang đối mặt với nguy hiểm tột cùng, xương cốt trong cơ thể thi thoảng lại vang lên tiếng răng rắc, đã bị đánh gãy!

Nếu không phải nhờ chất lỏng từ thần trúc không ngừng bổ sung và chữa trị, thân thể hắn đã sớm tan tành, chẳng còn hình thù gì.

Tia chớp mạnh bạo, lôi đình cuồng bạo, mỗi lần xẹt ngang trời là chói lóa sáng rực tựa như vầng thái dương nổ tung, so với trước kia, hoàn toàn không cùng đẳng cấp!

Kiểu thiên phạt này hoàn toàn không cho người ta chút hy vọng nào, muốn tiêu diệt tất thảy. Ngay cả Thiên Thần cũng tuyệt đối không thể ngăn cản, nó tạo nên cảnh tượng kỳ dị và khủng khiếp trong đất trời, tựa như trời xanh đang nổi giận và muốn xé nát vạn vật.

Thạch Hạo sớm đã tỉnh lại khỏi trạng thái ngộ đạo và đang phải chịu đựng cơn đau nhức thấu xương. Mỗi tấc da thịt đều tả tơi, đầm đìa máu tươi, rất nhiều lỗ hổng xuyên thấu từ trước ra sau, cả người gần như muốn tan rã.

Rất đau, dù thần kinh kiên cường như hắn cũng tối sầm mặt mày, suýt chút nữa thì ngất đi.

"Xoẹt!"

Lại một tia sét hạ xuống xuyên thủng cơ thể hắn, căn bản không thể ngăn cản, cho dù có vận dụng các loại bảo thuật để chống đỡ cũng vô ích, như thể quyết tâm giết chết hắn cho bằng được.

Thiên địa vô tình. Giờ đây, hắn như bị cả thế giới này ruồng bỏ, muốn bị xóa sổ. Lôi điện giáng xuống hoàn toàn chưa từng có từ xưa tới nay!

Chẳng lẽ chỉ vì ngộ đạo, vì muốn khai sáng một pháp môn khác biệt với tất cả mọi người ư?

Dựa theo những ghi chép trên cốt thư, dù là quá khứ hay tương lai, một vài biến số có thể ảnh hưởng đến sự cân bằng của thiên địa thì chắc chắn sẽ gặp thiên phạt, sẽ bị tia chớp đánh gục.

Từ những ví dụ về các tu sĩ tuyệt diễm khi đột phá bị lôi đình quấy phá, oanh kích, có thể phần nào phán đoán được, đó là do thiên địa cảm thấy kiêng kỵ nên mới trừng phạt như vậy.

Mà hiện tại, Thạch Hạo lại tìm tòi ra một con đường tu hành khác, hiển nhiên việc này càng nghiêm trọng bội phần!

"Ầm!"

Thạch Hạo rên khẽ một tiếng, bởi vì có một luồng tia chớp đỏ thẫm hạ xuống và đánh nát bả vai của hắn, xương cốt nơi đó rạn nứt vỡ nát, cốt tủy vàng óng ứa ra ngoài.

Đây không phải cơn đau bình thường, tựa như tiếng bước chân của tử vong đang ngày càng đến gần. Nếu cứ tiếp tục như vậy, Thạch Hạo chắc chắn sẽ chết!

Tiếng ào ào vang vọng, Ích Tà thần trúc trắng như tuyết khẽ lắc lư. Những phiến lá trắng muốt tỏa sáng và ma sát vào nhau, vang lên tiếng rì rào tựa như dòng suối nhỏ róc rách.

Ngoài khí hỗn độn đi kèm, còn có những làn khí lành lan tỏa không ngừng cản phá lôi điện. Bởi vì lôi kiếp giáng xuống từ trên, nên nó cũng nằm trong phạm vi công kích.

Nhưng cây trúc cổ thân to bằng vại nước này, ngày thường đều bị tia chớp đánh xuống, nên bản thân nó có tính kháng lôi. Ít nhất, khi Thạch Hạo vừa mới đến nơi này đã từng phát hiện ra điều đó.

Giờ đây, sự giúp đỡ của nó tựa như một đại ân với Thạch Hạo, nếu không hắn đã tan nát từ lâu rồi.

Lôi đình rất hung ác, tia chớp chẳng ngừng đánh xuống, hàng loạt sắc thái dâng trào tựa như cực quang địa từ không ngừng tàn phá bừa bãi. Tuy sặc sỡ nhưng cũng đầy nguy hiểm.

Phụt!

Lồng ngực Thạch Hạo bị đánh rách toác, từng đoạn xương ngực gãy nát thê thảm. Hắn gặp phải thử thách gian nan nhất từ trước đến nay, sơ suất một chút là hình thần đều diệt.

Về sau, gốc trúc trắng như tuyết kia cũng không thể nào cản phá được những tia chớp đang lao xuống nữa. Bởi vì thiên địa vô tình, tia chớp đã thay đổi quỹ đạo, vọt tới từ bốn phía chứ không chỉ giáng xuống từ trên.

Ánh sáng chói lóa, máu huyết đỏ tươi cùng lan tỏa. Huyết nhục Thạch Hạo cháy đen và khô quắt, xương cốt bị phá nát, cốt tủy màu vàng gần như đã chảy cạn.

Chất lỏng trong ao thi thoảng bị lôi điện bắn trúng, văng tung tóe khắp nơi. Điều đáng ngạc nhiên là chất lỏng này không hề bốc hơi hoàn toàn, đây chính là sự thể hiện của thần tính mạnh mẽ.

Cũng chính vì như thế nên mới giúp Thạch Hạo sống sót, được lực sinh mệnh nồng đậm bao quanh giúp hắn kiên trì chống chọi.

"Phải thay đổi, ta không thể chết được!" Thạch Hạo dù bị đánh đến mức khô quắt nhưng ý chí vẫn kiên cường, duy trì được sự tỉnh táo.

Hắn vận dụng bảo thuật Lôi đế dẫn dắt những luồng tia chớp giáng xuống, dùng pháp môn Côn Bằng để tiêu giảm sức mạnh tia chớp, dùng thần thông Luân Hồi ảnh hưởng đến thời gian để hóa giải ánh điện khủng khiếp ấy. Toàn bộ thủ đoạn đều được tung ra.

Thế nhưng vẫn chẳng cứu vãn được gì, hắn vẫn như trước, có thể rơi vào bóng tối tử vong bất cứ lúc nào.

Lôi điện đánh thấu xương cốt, xuyên thủng huyết nhục.

Tiếng xẹt xẹt không dứt, ánh điện lan tràn khắp cơ thể hắn. Âm thanh này rất chói tai và cũng rất khiếp người, chúng không ngừng vang lên trong cơ thể, làm cho huyết nhục xương cốt đều cháy khét.

Tử khí tăng mạnh, sinh cơ giảm nhanh. Hắn nằm giữa cơn đau đớn khó hình dung này, bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng.

Thạch Hạo quan sát bên trong bụng mình, Động thiên duy nhất đã được nén ép, hóa thành Cực điểm rồi nổ tung. Tử khí và sinh khí cùng tồn tại, hai khí Âm Dương lưu chuyển.

Trong lòng hắn chợt dâng lên sự kích động, thử dẫn tinh khí sinh mệnh từ chất lỏng của thần trúc tiến vào trong cơ thể. Đồng thời, mặc cho lôi điện đánh giết chính mình, tử khí được sản sinh ra đều tiến hết vào trong bụng.

Đây là một sự mạo hiểm lớn, sơ sẩy một chút là cơ thể sẽ nổ tung!

Dù sao đây cũng là lôi kiếp, hơn nữa còn là thiên phạt không thể nào suy đoán được. Hắn chủ động dẫn dắt, đồng thời lợi dụng chúng để oanh kích thân thể, tựa như một hành động mang tính tự sát.

Ầm!

Sự đối lập giữa sinh và tử, hai khí âm dương lưu chuyển, nơi bụng hình thành một cái khay tròn, kiến tạo nên một Âm Dương đồ, đó là sự thể hiện của Đạo.

Tia chớp không dứt, cả người Thạch Hạo co giật, xương cốt vỡ nát rất nhiều. Lôi điện được dẫn tiến vào trong thân thể và tràn vào Âm Dương đồ ấy.

Thạch Hạo muốn dùng hành động nghịch thiên này để hóa giải lôi đình, chuyển hóa tử khí thành sinh khí, nghịch chuyển sinh tử!

Ánh sáng hừng hực bùng nổ, tiếng nổ kinh thiên động địa không dứt. Từng luồng ánh chớp không ngừng tụ tập về phía bụng Thạch Hạo, có thể thấy tia chớp cuối cùng đang trở thành đường phân cách của sinh khí và tử khí.

Tia chớp hóa thành một đường cong phân cách đầy duyên dáng, phân chia thành hai khu vực âm dương.

Ở đó, âm dương có thể nghịch chuyển, tử khí và sinh khí cùng tồn tại, chúng có thể chuyển hóa lẫn nhau và dung hòa vào nhau.

Hắn bắt đầu nuốt chửng lôi điện để chuyển hóa. Những bộ phận khác trên thân thể cũng trở thành những con đường dẫn lôi điện nhập thể, nơi đây sinh ra biến hóa kinh người.

Một cái khay Sinh Tử chiếu rọi trong bụng hắn, trông thật lấp lánh lộng lẫy!

"Lại thành công ư?" Ánh mắt Thạch Hạo lóe lên.

Nhưng vẫn nguy hiểm như trước, đây cũng chỉ là những trải nghiệm ban đầu. Vẫn còn chưa hoàn toàn rời xa bóng tối tử vong, tình thế ngược lại càng nghiêm trọng hơn nữa, bởi vì nếu xuất hiện một sai lầm nhỏ, cơ thể hắn sẽ nổ tung ngay lập tức!

"Ầm!"

Quả nhiên, âm dương mất cân bằng. Đây là uy phong của thiên địa, xóa bỏ một cách vô tình, không thể nào bị người khác điều khiển và lợi dụng được. Đường phân cách được tia chớp hình thành ấy đã bị cắt đứt.

Chớp mắt, bụng Thạch Hạo rạn nứt, Âm Dương đạo đồ suýt chút nữa thì nổ tung!

Chuyện này vô cùng đáng sợ, một khi nơi đó nổ tung thì Động thiên duy nhất của Thạch Hạo cũng sẽ hủy diệt theo, cả người hắn chắc chắn sẽ tàn phế.

Hắn nhanh chóng áp chế, hóa giải, sau đó dùng thân thể gánh chịu lấy ánh chớp đầy trời, lần nữa gặp phải đòn nghiêm trọng dưới thiên kiếp.

Chỉ có thể gắng gượng vượt qua mà thôi!

Đến tận bây giờ, Thạch Hạo không còn bất cứ biện pháp nào. Hành động vừa nãy của hắn quá lớn mật và cũng rất nghịch thiên, lợi dụng lôi kiếp để khống chế thiên phạt, mưu toan giúp đỡ chính bản thân mình.

Hiển nhiên, việc đó rất mạo hiểm, tựa như đã khiến trời xanh nổi giận, càng muốn xóa bỏ hắn hơn.

Thạch Hạo toàn lực ứng phó, thân thể xuất hiện trăm ngàn lỗ thủng tả tơi, một vài mảnh xương trắng nổ nát chìm vào trong ao dịch, thế nhưng hắn vẫn kiên trì chịu đựng.

Hắn không thể từ bỏ. Chỉ cần còn một hơi thở, còn sống trên thế gian này thì hắn muốn kiên cường đến cùng.

Đường phân cách c��n bằng âm dương khi nãy chắc chắn đã không thể tiếp tục. Mà hiện giờ nếu cứ cố gắng chịu đựng thì cũng rất khó kéo dài, nhất định sẽ bị đánh chết.

Động thiên duy nhất phóng to bảo vệ thân thể, rất nhanh đã bị ánh chớp phá nát rồi áp chế, vẫn không có tác dụng!

Hắn lập tức nghĩ đến Liễu Thần. Nó đã từng bị các tia chớp chư thiên quấn quanh và chém thành than đen, chỉ còn sót lại một đoạn gỗ ngắn. Trong khoảnh khắc đó, Liễu Thần pháp đã được nó tận dụng hoàn toàn.

"Ta cũng sẽ giống như Liễu Thần ư, sẽ đứt lìa nửa thân thể?" Thạch Hạo cay đắng, hiện giờ, hắn không có rễ cây để bám víu, chắc chắn sẽ bị giết chết ngay lập tức.

"Không được, làm sao có thể né tránh kiếp nạn này đây?" Thạch Hạo bất đắc dĩ, thật sự hắn không nghĩ ra được bất cứ biện pháp nào.

Tinh khí hắn không ngừng yếu đi, ý chí đang bị dao động, cảm giác không thể cứu vãn.

"Phải vượt qua!" Cuối cùng, trong mắt hắn bùng phát thần mang, không còn đếm xỉa đến bất cứ chuyện gì nữa. Hắn gầm lên đầy giận dữ, sóng âm vượt qua lôi điện lao vút lên trên.

Hắn cảm thấy, bản thân mình quá bị động, cho rằng lôi điện như vậy không thể nào chịu đựng được, lúc nào cũng muốn tránh né, muốn hóa giải, nên đã mất đi tư tưởng mạnh mẽ xông lên.

"Không phải không thể chống lại tia chớp, vẫn có thể đánh bại chúng!"

Hắn gào lớn, kiên định với niềm tin.

Cuối cùng, hắn trở nên điên cuồng. Khí thế đang suy yếu chợt tăng mạnh như trở lại trạng thái đỉnh cao nhất, tinh khí thần cùng cộng hưởng.

Trong lòng Thạch Hạo chỉ có một ý nghĩ duy nhất: đánh bại thiên phạt chứ không phải bị động chịu đựng, cho rằng lôi kiếp cũng chỉ là lôi kiếp mà thôi.

Cũng giống như lúc tu ra tiên khí và độ thiên kiếp, hắn cũng ôm lòng tất thắng, có thể chiến thắng.

Hiện giờ cũng y như thế, khi đối mặt với lôi kiếp khủng khiếp không thể nào suy đoán được, niềm tin trong hắn bắt đầu kiên định. Nếu đây là sự chuẩn bị cho sinh linh, thì chắc chắn vẫn có thể chiến thắng.

Mặc dù thân thể Thạch Hạo đã tả tơi vô cùng, nhưng ý chí lại mạnh mẽ cực kỳ. Huyết dịch trong thân thể khô quắt ấy chợt sôi sùng sục.

Thoáng chốc có thể thấy, một loại phù văn rực rỡ nào đó đang không ngừng chồng chéo bên trong huyết nhục và xương cốt. Thứ này khiến cho sinh mệnh tăng mạnh, đồng thời có dòng máu nào đó đang từ từ trở nên óng ánh.

Đó là Chí Tôn huyết đang vận chuyển, là loại phù văn Chí tôn thứ ba bẩm sinh đang hiển hiện.

Sinh mệnh hắn tăng mạnh kéo theo uy lực cũng tăng vọt không kém. Huyết dịch ấy mang theo sức mạnh thần bí, tựa như có thể giúp người ta phá kén thành bướm.

Tuy rằng chỉ có hiệu quả trong khoảnh khắc, thế nhưng đã là một điều cực kỳ nghịch thiên rồi.

Vì thế, sự thể hiện của luồng khí thế ấy không chỉ nằm ở vấn đề ý chí, mà còn toát lên từ thân thể tả tơi đó, trong khoảnh khắc chợt trở nên cường thịnh, siêu việt lẽ thường.

Tinh khí thần của hắn đã vượt quá mức bình thường!

Thạch Hạo chặn lại ánh chớp, đồng thời dẫn dắt luồng lôi điện này chạy khắp trong cơ thể rách bươm của mình. Hắn đang vận dụng Chuy Cốt pháp để rèn đúc xương cốt, cô đọng thân thể.

Những mảnh xương vụn văng tung tóe ra ngoài do bị những tia chớp kia đánh nát. Kèm theo những tiếng gầm rên rỉ đầy đau đớn là những thanh âm lốp bốp đầy kỳ dị vang lên.

Về sau, khi những mảnh xương vỡ nát của hắn gắn kết lại với nhau, ánh chớp đã bao trùm lấy thân thể và cùng nhau cộng hưởng.

Chuy Cốt pháp!

Đó là sự trải nghiệm tàn nhẫn nhất. Những mảnh xương nát bấy sau đó được chất lỏng của Ích Tà thần trúc tẩm bổ và chữa trị.

Là một quá trình đầy đau đớn, tựa như đang hít thở trong địa ngục.

Xương hắn nát vụn rồi lại được tái tạo, cốt tủy vàng óng lúc nhúc tái tạo thần cốt. Tia vàng chiếu rọi, ráng lành đan xen, thần thánh vô cùng.

Mặc cho ánh chớp đánh tới, mưa máu tung tóe, thân thể vỡ nát, nhưng sinh cơ lại nồng đậm và chữa trị bù đắp thương tổn cho bản thân.

"Lôi điện, ngươi cũng chỉ là ngọn lửa bình thường để rèn luyện cho thân thể của ta mà thôi!" Thạch Hạo hét lớn, kiên trì chống chọi.

Cuối cùng, thân thể tả tơi của Thạch Hạo không ngừng được chữa trị. Tốc độ chữa trị còn nhanh hơn cả tốc độ phá hủy của tia chớp, dùng lôi để luyện thể.

Thạch Hạo bị tia chớp bao quanh. Lúc này, hắn há miệng nuốt lấy một mảng tia chớp dày đặc, tất cả đều dẫn hết vào trong xương cốt của bản thân, rồi dùng Chuy Cốt pháp để rèn luyện xương cốt.

Hắn cố gắng chịu đựng, như nhìn thấy ánh rạng đông phía trước.

Sau cùng, cốt tủy vàng óng của hắn đang từ từ chuyển biến thành màu đỏ, sinh cơ nồng đậm tràn ngập bên trong, hơn nữa xương cốt cũng đang dần trắng bóng hơn!

Tiếp đó, sau khi khung xương chịu lấy muôn vàn thử thách, toàn bộ vết nứt đã khép kín và bắt đầu tân sinh. Không ngừng có những mảnh vụn bong tróc và bị loại bỏ khỏi cơ thể.

Cuối cùng, những chất lỏng mà Ích Tà thần trúc nhỏ xuống đã không thể thỏa mãn Thạch Hạo được nữa. Hắn rút tiên kiếm Đại La rồi khoét một lỗ hổng bên trên một đốt trúc to bên cạnh.

Chất lỏng chảy ra và dung hợp với thân thể Thạch Hạo, tiếp đó là rèn đúc cho thân thể hắn.

Thể chất Thạch Hạo trở nên mạnh mẽ hơn, xương cốt cứng rắn hơn trước rất nhiều!

Mãi cho đến cuối cùng, khi tia chớp yếu ớt, lôi kiếp muốn rút đi, hắn há miệng, bắt đầu nuốt chửng lấy những tia chớp còn lại, không hề muốn buông tha bất cứ tia nào.

Bởi vì, bên trong những ánh điện mang tính hủy diệt này lại ẩn chứa một luồng sinh cơ vô cùng kinh người, rất đỗi nghịch thiên. Thứ này kết hợp cùng chất lỏng của Ích Tà thần trúc thì hiệu quả càng tăng cao hơn.

Cũng không biết trôi qua bao lâu thì ánh chớp mới hoàn toàn rút hết, nơi đây khôi phục lại vẻ yên tĩnh vốn có.

Thạch Hạo không những không chết, mà còn thành công rèn luyện thân thể, trải qua cuộc lột xác đầy tàn khốc! Bản dịch này là tinh hoa hội tụ từ tâm huyết của truyen.free, chỉ để bạn thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free