[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1097: Nhân vật kinh khủng.
Sau đó, Thạch Hạo đi tới một khu vực bày trận, bên trong có mười lăm người, chính là những thiên tài từng bị giam cầm trước đó.
Theo một ý nghĩa nào đó, Thạch Hạo đã gây thù chuốc oán sâu nặng với các thiên tài của Thư viện Thiên Thần, tổng cộng hơn ba mươi người đã bị hắn áp chế.
“Ta muốn biết, vì sao Nguyên Thanh phải áp chế ta mười năm!”
Trước kia hắn cũng đã dò hỏi nhóm người kia, hiện tại cũng muốn tìm chút thông tin từ đám người mới này.
Vẫn chưa xuất hiện thông tin mới nào, tin tức của những người này đại khái đều tương tự nhau.
“Có người nói, là Phong tộc thuộc Trường Sinh thế gia, đề nghị áp chế.” Có người đáp.
Đương nhiên, đây chỉ là thông tin mật, hơn nữa mới lan truyền gần đây nên cũng không biết thật hay giả.
Thạch Hạo cau mày, hắn tự hỏi mình chưa từng đắc tội và cũng không hề có giao tình với bộ tộc này, không hiểu vì sao họ lại phải nhờ cậy Nguyên Thanh áp chế mình mười năm.
“Tộc này có đệ tử ở Thư viện Thiên Thần không?” Hắn hỏi thêm.
“Có, Phong Hành Thiên, ba luồng tiên khí quấn quanh thân thể, ở độ tuổi trẻ như vậy mà có tu vi này thì đã hiếm thấy từ xưa đến nay, là một trong những kỳ tài mạnh nhất của Cửu Thiên Thập Địa!” Có người đáp.
“Phong Hành Thiên!” Thạch Hạo đọc lên ba chữ này, ghi nhớ vào lòng.
Sau đó, hắn nhìn những người này, nói: “Mấy vị, hãy tự mình chuộc tội đi!”
Không nghi ngờ gì nữa, lại một hồi cướp đoạt sạch sành sanh bắt đầu, các loại báu vật trên người những người này đều bị hắn tịch thu sạch sẽ, và hắn bắt đầu xóa đi đoạn ký ức này của bọn họ.
Mãi đến khi mọi chuyện kết thúc, hắn mới hài lòng, tiếp đó ung dung đi vào nơi sâu trong cổ quáng.
Thạch Hạo bắt đầu suy nghĩ cách để hội hợp với các trưởng lão của Thư viện Thiên Thần, cứ thế đi ra hay chờ bọn họ đi vào đây?
Ngay khi hắn đang suy nghĩ thì biến cố xảy ra.
Trong bóng tối, từng đôi mắt xanh biếc chợt bừng sáng, giống như những con sói đói khiến linh hồn người khác phải phát sợ, cảm thấy sởn cả tóc gáy.
Lông tóc Thạch Hạo trong nháy mắt dựng đứng lên, xoay người rời đi.
Nhưng hắn phát hiện lối ra càng có nhiều cặp mắt màu xanh lục hơn, và chúng lao về phía hắn chặn đứng đường lui. Tình thế trở nên nguy nan.
Thạch Hạo biến sắc, không có cách nào ngoài việc xông vào sâu hơn.
“Gào. . .”
Tiếng thú gào truyền ra chấn động thiên địa, cả tòa Cổ quáng Thái sơ đều rung lắc dữ dội.
Ngoại giới, một đám người đều biến sắc, bọn họ đều nghe thấy tiếng thú gào đầy kỳ lạ kia.
Khuôn mặt hai vị trưởng lão của Thư viện Thiên Thần trầm như nước. Cửu Hoàng lô đã bay trở về thế nhưng những đệ tử kia lại chẳng thấy đâu.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hồn đăng của bọn họ vẫn sáng, không có một ai chết cả, vì sao có đi mà không có về?”
Hai người bất lực và uể oải, nếu nhiều thiên tài như vậy xuất hiện sự cố bất ngờ thì tổn thất kia quá to lớn, không thể nào chấp nhận được.
Trên thực tế, mấy ngày vừa qua bọn họ thấy những thiên tài sau khi tiến vào mỏ quặng cổ thì đều có thể bình an trở về nên buông lỏng cảnh giác, không nghĩ rằng hiện tại lại mất đến hơn mười người cùng một lúc!
“Hết cách rồi, ta đi vào nhìn thử!” Một vị trưởng lão nói.
Bởi vì hắn nghe được tiếng thú gào, bên trong Cổ quáng Thái sơ dường như đang có biến cố, nếu tiếp tục chần chừ nữa thì e rằng các đệ tử đã vào trong sẽ gặp nguy hiểm.
“Để ta đi cho!” Người còn lại nói, đồng thời nắm lấy Cửu Hoàng lô nhanh chóng đi về phía Cổ quáng Thái sơ.
Hai người bọn họ không thể cùng đi vào, cần lưu lại một người để tiếp ứng, cũng là để phòng ngừa bị kẹt lại sau khi tiến vào trong.
Vốn chỉ là một lần rèn luyện thế nhưng lại xảy ra chuyện như vậy khiến bọn họ vừa đau đầu vừa tự trách bản thân, hối hận vì đã mang nhóm người tới Cổ quáng Thái sơ này.
Vị trưởng lão kia hóa thành một bóng mờ với tốc độ rất nhanh, tay nâng Cửu Hoàng lô lớn bằng nắm tay, hồng quang chảy xuôi, xông thẳng vào Cổ quáng Thái sơ, cứ thế biến mất không thấy.
Bên trên mặt đất, các thế lực ngoại giới đều ồ lên, đại nhân vật của Thư viện Thiên Thần đã tiến vào mỏ, đây chính là việc lớn, hắn có thể bình an trở về không?
Không thể không nói sự siêu phàm của Cửu Hoàng lô, ở trong tay nhân vật bậc này thì thần uy ngập trời, phá diệt tất cả ngăn cản, vượt xa uy lực khi các học sinh sử dụng.
“Đây là cái gì?” Hắn ta vừa mới hạ xuống thì liền nhìn thấy từng cặp mắt màu xanh biếc đang dõi theo một hướng, như là đang đuổi theo cái gì.
Cổ thú, chưa từng thấy bao giờ, thế nhưng cực kỳ mạnh mẽ, do tử thi hóa thành!
Vẻ mặt của trưởng lão Thư viện Thiên Thần trở nên căng thẳng và bất an, hắn ta cầm chặt Cửu Hoàng lô trong tay rồi nhanh chóng xông về phía trước, bởi vì hắn cảm ứng được hơi thở của một vài học sinh.
Rất nhanh, hắn ta nhìn thấy một nhóm người được đặt bên trong một trận pháp, tất cả đều không thể nhúc nhích được.
“Cũng may, không có nguy hiểm đến tính mạng!”
Trạng thái của những học sinh này rất tồi tệ, mơ hồ, thần trí không rõ ràng, tựa hồ đã quên mất từng xảy ra chuyện gì.
Rất nhanh, vị trưởng lão này lại tìm được mười mấy người từ trong một trận pháp khác, các đệ tử đều đã tìm đủ, không có ai chết cả nên khiến hắn vui mừng không thôi.
Tuy nhiên khi nhìn thấy đám cổ thú kia thì tâm trạng lại nặng nề.
Những sinh vật kia mang theo khí tức thối rữa thế nhưng lại hết sức mạnh mẽ, khiến người ta khiếp sợ.
“Bọn chúng đang đuổi theo cái gì?” Trưởng lão Thư viện Thiên Thần lộ ra vẻ nghi hoặc, hắn muốn xuống dưới để tìm hiểu rõ ràng.
Xoẹt!
Vị trưởng lão này tuy rằng tuổi tác không nhỏ thế nhưng động tác lại nhanh nhẹn dị thường, tựa như đại bàng giương cánh xé tan trời cao, v�� cùng nhanh lẹ.
Nhưng mà khi hắn đuổi theo thì chợt rùng mình, hắn nhìn thấy một bóng người, tuy rằng đứng cách rất xa thế nhưng thân thể không tự chủ được mà run rẩy.
Đây là chuyện trước giờ chưa bao giờ có, sau khi hắn thành đạo, tu vi đạt đến đỉnh phong của đời này thì vẫn chưa hề gặp phải tình huống khiến linh hồn hắn khiếp sợ, muốn quỳ sát xuống.
Thực lực của hắn khủng bố đến mức nào chứ, không nói quét ngang các giáo trong thiên hạ thế nhưng cũng không tới mức sẽ run sợ đến thế mới đúng.
Dù cho hắn nâng lên Cửu Hoàng lô thì vẫn không thể xua đi nỗi sợ hãi nguyên thủy này.
Cuối cùng, hắn cũng nhìn thấy được bóng người kia, người đó quay đầu lại và hiện rõ diện mạo.
Vị trưởng lão Thư viện Thiên Thần như bị sét đánh ngang tai, toàn thân tê dại, tóc bạc dựng đứng, kinh hãi tột độ, lạnh toát cả người.
Đó là một người có khuôn mặt đờ đẫn, một đôi mắt sâu như hang động, không hề có chút sinh khí nào.
Trưởng lão của Thư viện Thiên Thần đã từng gặp người này!
“Thật sự... là hắn sao?” Âm thanh của hắn run rẩy, nội tâm dâng lên nỗi sợ hãi vô biên.
Đây không phải người thuộc về thời đại này, nhưng với hắn và một số cường giả đỉnh cao nhất mà nói thì cũng không tính là xa lạ.
Bởi vì, ở Cửu Thiên Thập Địa này có một vài ngôi miếu thần cổ xưa, bên trong có thờ phụng kim thân pho tượng đất của người này, hắn là cường giả vô thượng ở kỷ nguyên trước!
Nếu hắn không mạnh thì làm sao có thể pháp thân của hắn lại được thờ phụng trong miếu thần cổ xưa kia!
Sau khi bị con ngươi sâu thẳm kia nhìn lướt qua thì vị trưởng lão của Thư viện Thiên Thần cảm thấy lạnh toát từ đầu đến chân, vào đúng lúc này, hắn có cảm giác nghẹt thở, hô hấp gần như đình trệ.
Cái cảm giác này vô cùng tồi tệ, linh hồn hắn như muốn thoát ly khỏi thể xác.
Đó là một người thế nào, dù cho mang theo khí tức tử vong mà vẫn có sức mạnh khủng khiếp đến thế.
Dù cho có muốn làm gì đi nữa thì trưởng lão Thư viện Thiên Thần cũng chỉ có thể lựa chọn tháo chạy, mặc cho hắn đang nắm chặt Cửu Hoàng lô thì cũng không hề tin mình có chút may mắn nào, cho nên không dám dừng lại dù chỉ một khoảnh khắc.
Thân ảnh kia nhìn về phương hướng hắn rời đi, vẫn đờ đẫn, vẫn trầm mặc như trước, một lát sau mới bước về phía trước.
Thạch Hạo tự nhiên cũng cảm nhận được nguy hiểm cực lớn, như đang kề sát bên vực sống chết, có một linh cảm đáng sợ chợt dấy lên trong lòng, hắn biết mình không thể nào chiến thắng nổi sinh linh đang đến gần kia.
Cuối cùng, Thạch Hạo trốn vào cung điện cổ màu đen, đứng chung với sáu vị cường giả đang thi triển chiêu thức khởi đầu của Lục Đạo Luân Hồi kia, tay cầm Vạn linh đồ im lặng chờ đợi.
Hắn thực sự đã cạn đường, con đường phía trước đã bị chặn nên đành trốn vào cung điện cổ màu đen này.
Xa xa truyền đến tiếng thú gào, đều là cổ thú cả, thực lực mạnh mẽ, vây kín nơi này.
Đồng thời, Thạch Hạo cũng cảm giác được luồng khí tức tử vong này, quả thật chính là Tử thần đang tới gần, tùy tiện tước đoạt sinh mạng.
Thạch Hạo đứng yên, chờ hắn và những sinh vật này rời đi.
Hắn có thể cảm nhận được, một khi bước ra thì sinh linh hình người kia chỉ cần trở tay là đã có thể hủy diệt hắn, nếu như muốn giết hắn vậy thì phiền toái lớn rồi.
Nói cũng lạ, sinh linh hình người kia chỉ trong chớp mắt đã khiến trưởng lão Thư viện Thiên Thần tháo chạy, nhưng lúc này lại đang do dự, không đẩy cửa cung điện và cũng chẳng hề bước vào.
Hắn tựa như đang suy nghĩ và có chút lưỡng lự, rốt cuộc là có nên tiến vào trong điện thờ màu đen này hay không.
Thạch Hạo căng thẳng, đây rốt cuộc là ai, vì sao lại mang đến cho hắn một cảm giác như sinh linh bất hủ hạ phàm?!
Một lát sau, cảm giác ngột ngạt biến mất, tiếng thú rống cũng không còn nghe thấy nữa, Thạch Hạo đẩy cửa lớn màu đen nhìn ra, bên ngoài không một bóng người, người kia đã rời đi.
“Hắn kiêng kỵ điện thờ cổ này?” Thạch Hạo hoài nghi không ngớt.
Điện thờ cổ màu đen này là do ai lưu lại mà khiến cho người kia bản năng sinh ra kiêng kỵ, không dám tùy tiện tiến vào.
Lại nữa, người kia là thi thể thông linh sao? Sẽ không phải là một vị Tiên vương vô thượng chứ!
Thạch Hạo cảm thấy lưng chợt lạnh toát, loại cảm giác lúc nãy quá đáng sợ, khiến hắn sinh ra cảm giác bất lực không thể phản kháng, chỉ đành bị động chờ đợi.
“Haizz, ta cần tăng cao thực lực, hiện tại nên đi Thư viện Thiên Thần!” Hắn đưa ra quyết định, khi rời khỏi Ba Ngàn Đạo Châu thì đã được thấy được thực lực của đám người Nguyên Thanh, tiếp đó lại gặp phải nguy cơ bên trong Cổ quáng Thái sơ, hắn thâm sâu cảm nhận được, cảnh giới Thiên Thần mới chỉ là khởi đầu, còn có con đường càng mạnh mẽ hơn phải đi!
Lẳng lặng chờ đợi, sau khi Thạch Hạo xác định mỏ quặng cổ đã yên tĩnh, không còn hiểm nguy thì hắn bắt đầu nhanh chóng lao ra khỏi mỏ quặng cổ, từ lối ra phi vọt lên trên.
Những dòng chữ phiêu diêu này, chỉ riêng truyen.free mới có thể lưu truyền, mong chư vị độc giả thấu hiểu.