Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1085: Tu thành một quái vật.

Thực tế, Bông hoa đại đạo này đã nở từ trước, là đạo quả hắn thu được tại Đăng Tiên đài.

Chỉ là đến nay đã khác xưa, sau khi được Trường Sinh dược bồi bổ, nó từ nở rộ rồi lụi tàn, sau đó lại tiếp tục nở rộ, không ngừng lặp đi lặp lại, cuối cùng mới thành hình dáng này!

Khi đóa hoa phát triển đến mức này, một sinh linh đã hình thành.

Nó mang hình dáng con người, chỉ trong thoáng chốc đã có mây khói cuồn cuộn lên tận trời cao, thần quang vạn trượng, tựa như Ly hỏa thiêu đốt cả vòm trời mênh mông, xông phá Cửu Trọng Thiên.

Cảnh tượng như vậy vô cùng kinh hãi, vào lúc này, nơi cửa vào Cổ quáng Thái sơ cũng có một chùm sáng đáng sợ từ từ bay đến, ánh sáng rực rỡ chiếu rọi cả vùng không gian tối tăm mênh mông.

Người bên ngoài đều giật mình, chuyện gì đã xảy ra vậy?

Mọi người đều cảm thấy rất kinh ngạc, đứng từ xa nhìn cảnh tượng này, không thể tin nổi vào mắt mình.

Mọi người đều thở dài, những người tiến vào mỏ quặng trước kia hẳn đã chết cả rồi. Phàm là khi mỏ quặng cổ xảy ra dị biến, chắc chắn sẽ phát sinh hiểm nguy tột cùng, ai cũng khó lòng thoát thân.

"Đáng tiếc thay, một tuyệt thế thiên tài đã tu thành hai đạo tiên khí cứ thế bỏ mạng, không còn hi vọng sống sót trở về rồi!" Người của Vương tộc thở dài đầy bất cam.

Đồng thời, bọn họ cũng cảm thấy lần này thật quá liều lĩnh, lại tổn thất một anh tài xuất chúng như vậy, thật lãng phí! Nếu như có thể khiến hắn cam tâm quy phục, xóa bỏ ý chí cá nhân và nghe theo sự chỉ đạo của tiểu thư, thì đây chính là một trợ lực vô cùng mạnh mẽ.

Chẳng biết đã qua bao lâu, bên trong mỏ quặng cổ, Thạch Hạo từ từ mở mắt, trong lòng chợt có cảm ứng, hắn ngẩng đầu nhìn về Bông hoa đại đạo trong hư không kia. Trên đó có một sinh linh đang tọa thiền, ánh mắt trong veo tựa kim đăng, tựa như mặt trời khiến người nhìn phải cay xè bỏng rát, hai bên không ngừng đối mắt quan sát.

Cảm giác này rất kỳ lạ, hắn cảm thấy sinh linh nhỏ bé kia chính là bản thân mình, thế nhưng vì sao lại xuất hiện cảm giác xa lạ?

Thạch Hạo cảm thấy vừa kỳ lạ vừa quỷ dị, sinh linh kia rất mờ ảo, được hỗn độn bao phủ. Nó tọa thiền trên cánh hoa đại đạo do một đạo Tiên khí biến thành, dáng vẻ thận trọng, điềm tĩnh, nghiêm túc hơn cả Thạch Hạo, tựa như một cổ tăng đắc đạo.

Thạch Hạo không biết nói gì, đây là thế nào, hắn đã tu ra một quái thai ư?

Hắn mở Thiên mục thì có thể thấy rõ, sinh linh bên trong màn sương hỗn độn kia rất giống hắn, lớn bằng nắm tay, tọa thiền đoan chính, dáng vẻ trang nghiêm.

Hai người tựa như có liên hệ nào đó, thế nhưng khi Thạch Hạo thúc giục cốt văn, phóng thần thức khống chế thì liền cảm thấy có một sự ngăn cách.

Đóa hoa kia di chuyển cùng hắn, khí đại đạo ngập tràn, có thể kết hợp với thiên địa, ảnh hưởng đến pháp tắc thiên địa, chiến đấu vì hắn, uy lực vô hạn!

Bông hoa đại đạo này phi phàm đến dị thường, vượt quá tưởng tượng của người thường.

Chỉ là, sinh linh tọa thiền bên trên lại có phần xa lạ, cũng không hề chịu sự khống chế, giữa hai bên tựa như có một khoảng ngăn cách.

Thạch Hạo nhíu mày, đây là thứ hắn đã tu luyện ra, vì sao bản thân lại không thể khống chế được?

Hắn quan sát thật kỹ, xung quanh sinh linh này ẩn hiện những mảnh vỡ thời không bay lượn, từng điểm hào quang dao động qua lại trong khí hỗn độn.

Cảnh tượng này tuy không rõ rệt, thế nhưng Thạch Hạo sở hữu Thiên mục nên có thể nhận biết được, huống hồ đây là thứ do hắn tu thành, nên hắn càng hiểu rõ hơn.

Việc này càng khiến hắn khó hiểu, hai hàng lông mày nhíu chặt lại, loại cảm giác này rất kỳ lạ, tựa như hắn đang thấy chính mình ở quá khứ, gần trong gang tấc nhưng lại xa vời vợi.

Chính xác, là cảm giác này, Thạch Hạo cảm nhận vô cùng rõ ràng!

Hắn nhìn sinh linh kia, tuy rằng khoảng cách đôi bên rất gần nhưng nơi đó lại có thời gian luân chuyển, mảnh vỡ như mưa, vừa biến mất, vừa cộng hưởng, vừa trông ngóng.

"Hắn sống ở quá khứ?!" Khi Thạch Hạo thốt ra những lời này thì chính bản thân cũng không khỏi sợ hãi, sắc mặt tái mét, việc này kỳ lạ đến nhường nào?

Thế nhưng, chính là cảm giác này, hoang đường, nực cười, chẳng chút chân thực nào.

Hắn đã tu ra một quái thai, không thuộc về hiện tại, không thuộc về tương lai, tựa như sinh sống trong quá khứ, thế nhưng lại có thể đến gần hắn như vậy.

Hắn không thể điều khiển được sinh linh kia, đó là vì giữa hai bên bị năm tháng ngăn cách, có rất nhiều mảnh vỡ thời gian hóa thành mưa quang và lượn lờ xung quanh nơi đó.

Một giây sau thì Thạch Hạo chợt kinh hãi, nguyên nhân gì đã dẫn tới việc này, hắn không thể nào hiểu được, không thể nào tìm kiếm được nguyên do.

Đây chính là thành quả sau nửa tháng bế quan, là một đạo quả như thế nào chứ?!

Thạch Hạo thử nghiệm vài lần, thế nhưng giữa hai bên lại có những mảnh vỡ thời gian đang bay lượn trong hỗn độn, khí tức năm tháng nồng đậm, cảm giác quá đỗi kỳ dị, hắn không thể khống chế được sinh linh kia.

Nhưng, hắn lại có một cảm giác rằng, sinh linh này vô cùng quan trọng đối với hắn, về sau này sẽ có tác dụng to lớn vô cùng!

Sau đó, hắn lại nghĩ tới hai đạo tiên khí còn lại, nếu như ngưng tụ hết thành Bông hoa đại đạo, rồi kết ra đạo quả như vậy, liệu có sản sinh ra sinh linh kỳ lạ này nữa không?

Thạch Hạo suy nghĩ rất lâu, rốt cuộc hôm nay đã xảy ra chuyện gì thế này?

Hắn nhớ rõ, từng bộ cốt thư hắn đã đọc không hề ghi chép bất kỳ tình huống nào như thế này. Có chăng cũng chỉ là tu ra Bông hoa đại đạo, chứ làm sao lại tựa như cây cỏ, đơm hoa kết trái?

Hắn lắc đầu, tin chắc sẽ không như thế. Tuy rằng trong ao có phần xác lột bỏ của Trường Sinh dược đã hóa thành chất lỏng trường sinh, thứ này có thể dưỡng thần bổ thân, tôi luyện hình thần của người khác, thế nhưng chắc chắn sẽ không ảnh hưởng đến đạo quả, tóm lại đều là ngoại vật.

Có thể nói, thứ này chỉ có tác dụng thúc đẩy quá trình lột xác, không thể quyết định phương hướng và con đường của người khác, đây chính là con đường mà chính hắn đã bước ra.

"Nói như thế, con đường này là của ta, đạo này là của ta, vì lẽ đó cho nên đạo tiên khí đầu tiên hẳn là kết thành một đại nguyên thai, hóa thành một sinh linh? Có quan hệ với quá khứ."

Thạch Hạo rất mong chờ, sẽ có một ngày vận dụng được đạo quả này, và lúc đó diệu dụng sẽ như thế nào?

"Haizz... nếu như đạo tiên khí thứ hai cũng hóa thành Bông hoa đại đạo và kết quả, rồi xuất hiện thêm một sinh linh nữa, lúc đó có quan hệ với hiện tại hay chăng?"

Thạch Hạo suy đoán lung tung, trong lòng không thể nào yên tĩnh được.

Hắn đứng dậy hoạt động thân thể, bế quan hơn nửa tháng nên hắn muốn hoạt động gân cốt, xem xét tình hình xung quanh.

Nhưng, hắn không đi quá xa bởi vì mỏ quặng cổ này quá nguy hiểm, rất hiếm có nơi nào bình yên và không có sinh vật kinh khủng qua lại như vậy, rất thích hợp cho việc bế quan.

"Cơ hội hiếm có, tiên dịch còn hơn phân nửa, ta tiếp tục bế quan và nếu kết thành Bông hoa đại đạo thứ hai thì lúc đó sẽ tìm hiểu được nguyên do!"

Tiếp đó Thạch Hạo lại bế quan, hắn muốn đuổi kịp bước chân của những người ở Thư viện Thiên Thần kia, không muốn bị tụt hậu.

Bởi vì hắn biết, những cơ duyên lớn tựa như Hoàng Huyết Trì ở Thư viện Thiên Thần có thể giúp người khác Niết Bàn thì chắc chắn đều là những chí bảo thần thánh, không thể cầu mà có được.

Hiện giờ hắn đã tụt lại phía sau, lúc này trong Cổ quáng Thái sơ bắt gặp được ao tiên dược nên không muốn bỏ lỡ, phải phát huy toàn bộ hiệu lực của thứ này.

Trong bầu trời sao lạnh lẽo và màn đêm bao phủ, một chiếc thuyền xương khổng lồ vụt tới, phá tan màn đêm yên tĩnh nơi đây.

Chiếc thuyền này trắng sáng tựa như ngọc thạch điêu khắc, sau khi né tránh những khu vực có dấu vết đại trận thì tiếp tục hướng về Hành tinh Thái sơ.

Sau đó không lâu, nó từ từ hạ xuống mặt đất.

"Người của Thư viện Thiên Thần tới ư? Vừa mới rời đi chưa bao lâu mà giờ lại tới nữa!"

Sau khi các thế lực lớn biết được tình huống thì đều lộ vẻ kinh ngạc, không có bất cứ ai dám coi thường đạo thống vừa mới thành lập này, ai cũng vô cùng kính nể.

Bởi vì, đây chính là một nhóm cường giả ẩn thế trong Cửu Thiên Thập Địa thành lập nên, thực lực không thể nào suy đoán được.

Trên chiến thuyền có rất nhiều người trẻ tuổi đến từ các chủng tộc khác nhau, thế nhưng đều đã hóa thành hình người, ai nấy đều siêu phàm nhập thánh.

Những người này dù dung mạo xấu hay đẹp cũng đều có khí chất, sự tự tin, mạnh mẽ... vô cùng khác biệt. Bọn họ hình thù khác nhau thế nhưng lại đại biểu cho vẻ bất phàm của chính mình.

Nam thì oai phong lẫm liệt, tài hoa xuất chúng.

Nữ thì xiêm y tung bay tựa tiên giáng trần, vừa nhìn đã biết không phải là tu sĩ phàm tục. Không nói đến tướng mạo, chỉ riêng khí chất cũng đã quá xuất chúng.

"Anh tài của Thư viện Thiên Thần đã tới, những người này đều là truyền nhân của họ, đều đến từ Cửu Thiên Thập Địa, đều là kiệt xuất của một giới!"

Có người kinh ngạc thốt lên, bừng tỉnh.

Trong chớp mắt, Hành tinh Thái sơ không thể nào yên tĩnh được nữa, các thế lực khắp nơi, dù mạnh hay yếu cũng đều hoảng sợ dẫn đến náo động không ngừng.

Những người này đều có tương lai sáng lạn, nhất định sẽ trở thành nhóm sinh linh mạnh nhất, sẽ là người đứng đầu trong tương lai, thế nhưng hiện giờ đều xuất hiện ở đây.

Bọn họ muốn làm gì?

Nên biết, đây không phải là nơi tốt lành gì, cũng chẳng phải là nơi thích hợp để rèn luyện. Cổ quáng Thái sơ sẽ nuốt chửng tất cả, dù là chí cường giả đi vào cũng chưa chắc toàn mạng trở ra.

Muốn thăm dò mỏ quặng cổ này, để sống sót rời đi hoàn toàn là dựa vào cơ duyên chứ chẳng hề có chút quan hệ nào với tu vi và tư chất!

"Xin hỏi tiền bối, các vị đến đây có việc gì vậy?"

Rốt cuộc cũng có người cẩn thận tiến lên hỏi hai người cuối cùng rời khỏi thuyền.

Đó là hai ông lão, tuy rằng trông rất bình thường, giống như những ông lão phàm trần thế nhưng tất cả mọi người đều biết, bọn họ tuyệt đối là cao thủ tuyệt thế, nhiệm vụ là bảo vệ đám thiên tài này.

"Bên trong Thư viện có một vài hậu bối muốn đến đây rèn luyện." Một người cất tiếng, tuy ngắn gọn nhưng lại đúng trọng tâm.

Nhóm người nơi đây đều chấn kinh nhìn về đám anh tài này rồi lại nhìn về hai vị cao thủ bất thế, lẽ nào bọn họ đều muốn tiến vào trong mỏ quặng cổ này? Đây chẳng phải hành vi tìm chết sao!

"Tiền bối cho ta hỏi, người này từng đi vào mỏ quặng cổ kia và về sau có đi ra không?"

Vào lúc này thì Tào Vũ Sinh lên tiếng đồng thời lấy ra chân dung của Thạch Hạo đưa cho mọi người xem.

Đám người nhíu mày, mà người của Vương gia lại còn kinh ngạc hơn, lại có người hỏi thăm tin tức thì chàng trai này chắc chắn không hề tầm thường.

Người của Vương gia cũng chẳng hề sợ hãi, bởi vì bọn họ là Trường Sinh Gia tộc nên cũng không lo lắng sẽ bị người khác chỉ trích, một người trong đó gật đầu rồi từ từ nói ra toàn bộ.

"Lẽ nào hắn lại chết bên trong?" Long Nữ lắc đầu thở dài.

"Ha ha, đến lúc này mà đám tu sĩ của Ba ngàn đạo châu vẫn không hết hi vọng sao? Loại người như vậy đi vào thì làm sao còn sống được chứ, đã sớm hóa thành xương máu rồi."

"Cái gì mà Hoang, gì mà kỳ tài Ba ngàn đạo châu, cũng chỉ là tung hoành ở Ba ngàn đạo châu của các ngươi mà thôi. Sau khi đến Cửu Thiên này thì là cái thá gì chứ, chỉ là một bộ xác chết mà thôi." Có người hí hửng cố ý chê bai.

"Tên kia tên gì, Hoang, lại còn muốn khuấy đảo phong vân ở Cổ quáng Thái sơ này? Đúng là không biết tự lượng sức!" Có người cười nhạo, hắn là kiệt xuất của một cổ giới nào đó, nói: "Cũng chỉ làm mưa làm gió ở hạ giới mà thôi!"

Hạ giới mà hắn nói chính là Thập Địa bên dưới Cửu Thiên.

"Đây là lời của các ngươi?" Thái Âm Ngọc Thỏ không cam lòng, đôi mắt đỏ rực sáng lên, trừng lớn mang theo lửa giận, nói: "Không phải cho rằng mình rất mạnh sao? Lát nữa có kẻ nào dám đi vào trong Cổ quáng Thái sơ kia không? Ta cam đoan, chắc chắn sẽ gặp Hoang, khi đó đảm bảo hắn sẽ bị hắn đánh đến mức ngay cả mẹ ngươi cũng không nhận ra!"

Hành trình tu tiên vĩ đại này, truyen.free tự hào là nơi duy nhất độc quyền dẫn lối.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free