Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1019: Phong thái của Liễu Thần.

Liễu Thần!

Lần này thì đúng là nó rồi, nó từ sâu trong vùng đất không người rộng lớn kia bay ra ngoài!

Áo trắng phần phật, phong hoa tuyệt đại!

Đây chính là Liễu Thần, vừa mới xuất hiện thì đã thể hiện ra phong độ tuyệt thế, một chưởng liền đánh bay điện đồng cổ xưa kia và kích thương những Giáo chủ khác.

Ầm!

Tòa điện đồng bị một chưởng đánh văng, rơi thẳng xuống đất. Dù cách rất xa, thế nhưng những ngọn núi lớn cũng bị chấn động sụp đổ, đá vụn văng khắp nơi.

Mà khi tòa điện đồng này rơi xuống thì những ngọn núi gần đó đều nổ tung, cây cỏ hóa thành bột mịn, hư không đều vỡ vụn, cảnh tượng kinh khủng vô cùng.

Nên biết, thứ này là một trong Thập Đại Binh Khí của thượng giới!

Nhìn thì như một tòa cổ điện, thế nhưng lại là một món vũ khí.

Vùng núi đó sụt lún, khi nó rơi xuống thì không một thứ nào có thể ngăn cản, tựa như một ngôi sao lớn từ ngoài vực đang lao xuống vậy.

Tình cảnh này tựa như trời long đất lở, bụi mù cuốn tới trời cao đánh tan mây xanh.

Cảnh tượng này vô cùng đáng sợ. Chỉ một tòa điện đồng rớt xuống mà còn hãi hùng và ác liệt hơn sự tấn công của rất nhiều Giáo chủ.

Nên biết, nơi đây có bố trí rất nhiều đại trận, phải tới mấy chục tầng, tất cả đều do Giáo chủ bố trí, thế nhưng hiện giờ đều bị xuyên thủng.

Điện đồng lún sâu vào trong mặt đất, phá hủy hàng loạt cốt văn, nó tạo nên một vực sâu thăm thẳm, vô cùng đáng sợ.

Đây chỉ mới giao thủ, chỉ là đòn thứ nhất mà đã có tình cảnh như vầy rồi, khiến cho cao thủ khắp nơi đều chấn kinh, những phù văn lấp lánh trong mắt dõi theo nơi đó.

"Dù gì cũng là Chí Tôn của Tiên Điện, chứng kiến hưng phế của một vương triều, hưng suy của Đế tộc, siêu nhiên ở bên trên, ở thượng giới này được mệnh danh là truyền kỳ cổ xưa bất bại."

Nhiều người thì thầm đầy vẻ sợ hãi.

Chí Tôn của Tiên Điện có rất nhiều truyền thuyết vô địch, chỉ vừa mới thức tỉnh thì đã gặp phải một đối thủ kinh người như vậy, chỉ một chưởng đánh cho tòa điện đồng của giáo này đi sâu vào trong lòng đất.

Cảnh tượng này thật sự đặc sắc đến nhường nào?

Nơi đó, một người với thân áo trắng hoàn mỹ và siêu phàm, từng làn sương trắng quấn quanh. Bên cạnh có ba ngàn điểm sáng tương ứng với ba ngàn thế giới!

Mỗi điểm sáng đều là một vùng thế giới, ẩn chứa đông đảo Cổ quốc. Nơi đó có không biết bao nhiêu là Ma thần không ngừng quỳ lạy, tiếng tụng kinh không ngừng truyền ra ngoài.

Chư thiên vạn giới, vô số thần ma quỳ lạy kính bái, hình ảnh chân thực như vầy đủ khiến cả vạn cổ chấn động, là một cảnh tượng kỳ dị không cách nào tưởng tượng ra được!

Một bên khác, Cốc chủ Tiên Cốc chợt khựng người, kiếm gãy vẫn nắm chặt trong tay, khóe miệng ứa máu, vẻ mặt vô cùng khó coi.

Hắn là ai? Là Giáo chủ một phương ở Ba Ngàn Châu, được mệnh danh là bá chủ thượng giới, thế nhưng lại bị người khác ngăn cản. Chỉ vừa mới giao thủ mà đã bị thương như vậy rồi.

Với một nhân vật tầm cỡ như vậy, thì kết quả này vô cùng nhục nhã. Trong dòng sông sinh mệnh dài đằng đẵng của mình, hắn chưa hề bị một ai kích thương dễ dàng như vậy.

Giáo chủ Tây Phương Giáo chắp hai tay hình chữ thập, không ngừng niệm chân ngôn nhằm ổn định lại Trượng Lục Kim Thân của mình, cố gắng giữ vững thân thể không lùi lại nữa, nhưng pháp tướng của hắn đã bị đánh tan.

Ngay khi vừa nãy, hắn hóa thành Cổ Tăng ngàn tay, vận dụng một pháp môn cực đạo từ kỷ nguyên trước – Tăng Phật, thế nhưng vẫn phải gánh chịu tổn thất lớn.

Cũng may là pháp tướng chứ không phải là chân thân, bản thể cũng không có bị đánh nát. Chỉ là hàng ngàn cánh tay vàng óng ngưng tụ từ pháp lực đã bị đứt lìa một phần.

Dù vậy cũng đủ làm cho Giáo chủ của Tây Phương Giáo giật mình.

Bởi vì, mấy năm trước hắn từng giao thủ với Liễu Thần ở hạ giới. Lúc đó đối phương cũng không có quá mạnh mẽ, thế nhưng chỉ có mấy năm mà đã tiến bộ lớn như vậy.

"Xem ra tin đồn là sự thật rồi, rất có thể đó chính là sinh linh vô thượng còn sót lại, có liên hệ với những kỷ nguyên xa xưa trước."

Giáo chủ của Tây Phương Giáo thì thầm, vẻ mặt đầy nghiêm túc.

"Liễu Thần… người đã trở về ư?" Thạch Hạo lớn tiếng hô lên, hắn vô cùng kích động, nỗi lòng dâng trào như sóng biển, khó lòng kiềm chế.

Từ biệt đã mấy năm, hắn không bao giờ quên.

Chính vì có Liễu Thần nên Thạch Hạo mới có thành tựu như bây giờ. Năm đó lúc Đại Hoang náo loạn thì Liễu Thần đang lúc suy yếu đã cứu lấy cả Thạch Thôn.

Khi Thạch Hạo còn bé, tuy rằng Liễu Thần không hề truyền cho hắn đại pháp, thế nhưng lại chỉ dẫn cho hắn một con đường, để hắn nhìn thấy được một mảnh thiên địa bao la rộng lớn hơn.

Thạch Hạo không bao giờ quên, mục tiêu hắn luôn đặt ra là, một ngày nào đó chính bản thân hắn sẽ xông thẳng vào thế giới của Liễu Thần, cùng nó chinh chiến khắp nơi.

Hắn vốn tưởng rằng, sau khi Liễu Thần bước vào cánh cửa kia sẽ không thể đi ra nữa, chỉ có thể chờ khi nào mình đủ mạnh thì mới đi tìm hiểu.

Hôm nay lại nhìn thấy nên khiến người ta vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

Liễu Thần ngoái đầu lại, thân hình người, sương trắng lượn lờ không sao nhìn rõ. Ngay cả dùng Thiên Nhãn cũng không thể xuyên thấu, nhưng Thạch Hạo lại có cảm giác nó đang mỉm cười với mình.

"Là Liễu Thần chân chính đã trở về rồi sao, hay là một người khác?" Thạch Hạo thì thầm, hắn đứng ở nơi xa nắm chặt nắm đấm, lẳng lặng chờ đại chiến kết thúc.

Hắn luôn luôn có lòng tin ở Liễu Thần, trong quá khứ, hiện tại hay tương lai. Tựa hồ không có việc gì là Liễu Thần không làm được, đánh đâu thắng đó!

Tiếng leng keng chói tai. Bên dưới vực sâu đen ngòm kia có một tòa điện đồng dính đầy gỉ xanh đang bùng phát hào quang rực rỡ, tựa như một món Tiên khí phủ đầy bụi bặm đang thức tỉnh, uy thế không cách gì sánh được.

Nó bay vút từ dưới vực sâu, từ sâu trong địa quật đen ngòm lao thẳng lên trời xanh.

Thế gian vẫn có lời đồn rằng, đây chính là một bảo khí Tiên đạo. Mặc dù giống với một tòa kiến trúc, thế nhưng lại là một món chí bảo không thể tưởng tượng nổi.

Nghe đồn, nó xếp hạng khá cao trong Thập Đại Binh Khí ở Ba Ngàn Châu.

Thậm chí, còn có truyền thuyết nói rằng, nó tương tự như Tam Thế Đồng Quan, lai lịch kinh người, có liên hệ với những kỷ nguyên trước.

Rầm!

Tòa điện thờ bằng đồng phát sáng lơ lửng trên không, khí hỗn độn lan tỏa, ráng lành càng lúc càng đậm. Những gỉ sét xanh lục cổ xưa khó có thể che giấu được sự thần bí và bất phàm của nó.

Trên điện đồng hiện lên rất nhiều vết tích sống động: cây cỏ trùng thú, cổ cầm, man thần, nhật nguyệt, ngân hà... không thiếu thứ gì, tất cả đều ẩn hiện trong sương mù.

"Cây Liễu, ngươi còn sống!" Bên trong điện đồng truyền ra một giọng già nua mang theo uy nghiêm và cũng có chút tàn nhẫn.

Tiếng nói của lão chấn động khiến hư không vặn vẹo, núi sông nứt thành bốn mảnh. Đây chính là tinh lực của một đời Chí Tôn đang khuếch tán, chỉ là sóng âm bình thường của lão mà đã tạo thành tình cảnh kinh hoàng như vậy.

Đừng nói là những người khác, dù là chư vị Giáo chủ cũng giật mình trong lòng. Lão già kia quá mạnh mẽ, cực kỳ lợi hại.

"Tiên căn còn sót lại và sống đến tận đời này, thế nhưng giờ đã không phải là kỷ nguyên của ngươi nữa rồi, mãi mãi sẽ không đạt tới đỉnh cao!" Bên trong điện đồng lại truyền tới tiếng già nua kia.

"Chư vị, cùng ta tiến lên, chém chết gốc cây này!" Cốc chủ Kiếm Cốc nói.

"Chính xác, nhiều người như chúng ta, hà cớ gì phải sợ một người chứ, phải giết chết nó!" Môn chủ Yêu Long Đạo Môn quát lên, thân rồng khổng lồ uốn lượn vắt ngang trên trời cao.

"Cứ thế rời đi đi, ta không muốn ra tay đâu." Liễu Thần cất l���i, nhìn chằm chằm những người này, ý bảo bọn họ rời đi.

Nhưng mà, nó lại không hề nhìn về phía Yêu Long Đạo Môn hay đám Tiên Cổ. Vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, không buồn không vui, thế nhưng lại khiến người khác vừa sợ hãi vừa kiêng dè.

Điều này khiến nhiều người giật mình, càng làm cho bọn họ thêm phần nghiêm nghị.

"Có thể, chúng ta sẽ rời đi, nhưng lại muốn tên hậu nhân Tội Huyết này ở lại. Còn có dư nghiệt của Cung Điện Chí Tôn – Tề Đạo Lâm cũng phải giao nộp thứ gì đó cho chúng ta." Chủ nhân La Phù Chân Cốc nói. Tới giờ phút này thì cũng không thể buông dễ dàng được, hắn hy vọng các giáo sẽ cùng nhau liên thủ đánh chết cường địch.

Nếu bỏ qua ngày hôm nay thì rất khó có cơ hội như này nữa, bởi vì cường giả khắp nơi đã tụ lại hết. Đây chính là cơ hội tốt nhất để đối phó với gốc cây này và cả Sinh Linh Bất Diệt nữa.

"Vậy là, không giao thiếu niên kia thì sẽ không chịu lui bước?" Lời nói của Liễu Thần vẫn nhẹ nhàng như trước.

"Từ trước đến nay chưa từng có ai có thể yêu cầu lão hủ làm bất cứ việc gì, ta thích làm gì thì làm nấy, suy nghĩ của ta há có thể bị ràng buộc?" Ông lão trong điện đồng lạnh lẽo nói.

"Tiền bối đã muốn động thủ thì chúng ta cũng sẽ không bao giờ đứng ngoài, sẽ cùng tiến lên với tiền bối, chém chết cái cây này!" Có Giáo chủ lên tiếng.

Mà lúc này, đám môn chủ Kiếm Cốc, Yêu Long Đạo Môn cũng tiến lên trước và thủ thế quần công, muốn giết chết Liễu Thần.

"Chính xác, phải có một trận chiến, bất kể là ai tới đây cũng khó mà rời đi được!" Thái Dương Thần Đằng từng bị Liễu Thần chặt đứt nửa đoạn thần đằng nên vô cùng đại hận.

"Thiếu niên này ngươi không cứu được đâu, chúng ta muốn hắn phải ở lại. Đây là quyết định của cả Ba Ngàn Châu, một mình ngươi thì không thể thay đổi được gì cả!" Có người khác hùa theo.

Liễu Thần nở nụ cười, thế nhưng lại có chút lạnh lẽo, nói: "Uy phong của các ngươi lớn thật, lại muốn chém tận giết tuyệt một thiếu niên như vậy, không hề có ý định buông tha. Nếu đã vậy cũng không cần phải nói thêm gì nữa, chiến thôi!"

"Ha ha, ngươi cho rằng đây là nơi nào? Từ trước đến nay chưa từng có ai dám làm địch với chư vị Giáo chủ nơi đây. Nếu như ngươi muốn làm việc nghịch thiên thì tốt nhất nên đi chết cho rồi!" Người của Hỏa Vân Động nói.

"Giết!" Minh chủ rất thẳng thắn, cứ thế mở miệng nói.

"Thiếu niên kia hẳn phải chết, hắn đã giết nhân kiệt của Thiên Quốc, ta sẽ không bao giờ bỏ qua!" Phó Giáo chủ Thiên Quốc cũng lên tiếng.

"Vậy thì cứ lăn lại đây chịu chết đi!" Sinh Linh Bất Diệt hét lớn, hắn cũng di chuyển, giao chiến với những người kia.

"Giết!"

Đại chiến bùng phát, tất cả mọi người đồng loạt ra tay, thi triển bảo thuật. Chỉ trong nháy mắt, thời gian như hỗn loạn, thiên địa như vừa mới hình thành, nơi đây như muốn nổ tung.

Sinh Linh Bất Diệt, Tề Đạo Lâm... đều toàn lực đối kháng.

Nhưng mà, nơi kịch liệt nhất vẫn là chỗ Liễu Thần.

Lúc này cũng chỉ vừa mới bắt đầu mà đã có máu tươi bắn lên rất cao rồi.

Keng!

Chí bảo Điện đồng của thượng giới phát sáng, trấn áp Liễu Thần.

Những người khác cũng điên cuồng xuất thủ, không ai còn giữ lại gì nữa, vận dụng thần thông mạnh mẽ nhất đời mình.

Thế nhưng, Tiên điện phát sáng kia không cách nào thương tổn Liễu Thần. Khi nó hạ xuống trên đỉnh đầu của Liễu Thần, liền bị cố định lại.

Xoẹt!

Một vệt kim quang lao ra, một cành liễu tuy không quá to, thế nhưng lập tức xuyên thủng hư không, lao thẳng tới trước mặt Cốc chủ Kiếm Cốc.

Keng!

Lần này, Cốc chủ Kiếm Cốc phát ra một chiêu kiếm đủ để quét sạch nhật nguyệt tinh thần. Khi ánh kiếm này sộc thẳng lên trời cao, cả bầu trời đều bị cắt đứt.

Thế nhưng, cành liễu vẫn chẳng hề hấn gì. Tuy rằng tia lửa tung tóe thế nhưng vẫn có thể chặn đứng chiêu kiếm này.

Với lại, cành cây vàng này tựa như xích thần, không ngừng đâm thủng những thứ ngăn cản rồi vọt tới gần hắn. Cành vàng cuộn lại rồi quất nát thanh kiếm gãy trong tay người này, những bột phấn kim loại bay tứ tung.

Tiếp theo, cành này đâm xuyên qua cơ thể của hắn, ghim chặt hắn ở trong hư không, quá nhanh, hết thảy đều quá nhanh.

Mạnh như Cốc chủ Kiếm Cốc, thân là Giáo chủ một phương, thế nhưng lại không cách nào ngăn cản nổi. Phù văn hộ thể đều bị đánh tan và bay ngược ra sau.

Đương nhiên, tuy hắn bị ghim trong hư không, thế nhưng vẫn ra sức lùi lại, thân thể chảy đầy máu tươi.

Phụt!

Tiếp đó, cành vàng khẽ chấn động, cả người Cốc chủ Kiếm Cốc nổ tung, hóa thành sương máu trong hư không.

Điều này khiến tất cả mọi người sợ hãi, quá nhanh!

Xoẹt!

Lại thêm một cành vàng to bằng cổ tay xông th��ng vào hư không, nó xuyên thủng hàng loạt cốt văn. Một vị cường giả của Minh Thổ chợt hét thảm, thanh Lưỡi hái tử thần trong tay liền nổ tung.

Tiếp đó, bụp một tiếng, mi tâm của hắn bị cành vàng xuyên thủng, nguyên thần diệt vong, cứ thế mất mạng.

Ầm ầm ầm!

Giữa trời cao, tòa điện đồng kia chấn động rồi ép mạnh xuống dưới, thứ này mang theo phù văn ngập trời cùng với khí tức Tiên đạo.

Mà lúc này, thân thể Liễu Thần vẫn bất động, thế nhưng sau lưng lại lao vút lên cả trăm nghìn cành liễu vàng. Tất cả hóa thành những sợi xích thần trật tự, đỡ lấy tòa điện đồng cổ kia.

Tiếp đó, nó hét lớn một tiếng rồi chặn đứng tòa miếu thờ này, đồng thời dùng cành cây trói chặt nó lại.

Ầm!

Trăm ngàn cành liễu quấn quanh điện đồng, tựa như một cây búa không ngừng quay tròn rồi ném về phía trước.

Tất cả mọi người đều biến sắc, đây chính là chí bảo thượng giới thế nhưng lại bị sử dụng như vậy.

Bụp!

Trước tiên, một Giáo chủ của Đằng Xà Tộc bị đập nát, mất mạng ngay tại chỗ.

Bản dịch công phu này, chỉ trọn vẹn tại truyen.free, kính mong chư vị thưởng lãm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free