[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1007: Không tồn tại trong thiên địa.
Một giọt máu lơ lửng trên hư không, tựa như đang phản chiếu quá khứ và tương lai.
Thạch Hạo đứng bất động nhìn về phía trước, nơi đó có một chàng trai mờ ảo đang đứng ngạo nghễ giữa thiên địa, trên đỉnh đầu lơ lửng một chiếc đỉnh, từ đó buông xuống từng tia mẫu khí, đồng thời rực rỡ chín loại ánh sáng tiên kim!
Chàng trai này bất động, xuyên qua vạn cổ nhìn Thạch Hạo, ánh mắt người ấy vô cùng sâu lắng, ẩn chứa sự thần bí và những thông tin khó thể diễn tả.
Nhưng Thạch Hạo chẳng thể nhận biết được, lòng dấy lên lo lắng, không sao hiểu được đối phương muốn truyền đạt điều gì.
Hắn cảm thấy, người kia rất muốn thông báo cho hắn, nhưng hắn lại không tài nào lĩnh hội.
"Không tồn tại giữa thiên địa, không thuộc về nơi này, không cách nào giải thích..." Trong mơ hồ, hắn dường như nghe thấy tiếng sấm nổ hòa cùng thiên kiếp tiên đạo vô thượng, một lời nói như có như không vọng đến.
Thạch Hạo kinh ngạc nhìn chằm chằm người nọ, cố gắng lắng nghe và thấu hiểu.
Người đó tắm mình trong ánh chớp, vẻ mặt càng thêm phức tạp, nhưng lại chẳng thể thốt nên lời.
Đây chỉ là một giọt máu ư? Vì sao lại có cảnh tượng quái quỷ này.
"Keeng!"
Một tiếng chuông ngân vang giữa chiến trường, tựa hồ chấn động dòng sông thời gian, can thiệp vào sự ổn định của quá khứ và tương lai, một chiếc chuông lớn ngân vang ở nơi xa, và có một người ngồi xếp bằng, lưng quay về phía chúng sinh. Hắn đang thi pháp, khi vung tay, mạnh mẽ đẩy một chiếc đỉnh ra ngoài, đưa nó tiến vào một con đường, những mảnh vỡ thời gian tựa như mưa không ngừng rơi xuống.
"Chiếc đỉnh kia, là chiếc đỉnh đó ư?" Thạch Hạo hiện vẻ kinh hãi.
Có một vị Nữ Đế thở dài, nàng tuyệt sắc vạn phần, trong tay nàng, một luồng tiên khí lúc hóa thành kiếm, lúc hóa thành vòng, lúc hóa thành mặt nạ, tỏa ra hào quang vô thượng, nàng ra tay đánh về phía con đường nọ, hòng giúp chiếc đỉnh bay xa.
"Hả, đó là Tào Vũ Sinh?!" Thạch Hạo run rẩy, hắn nhìn về phía một người trông hệt tên béo kia, người này rất mập, là một đạo sĩ trung niên, cũng đang ra tay trợ giúp.
Nơi đó ra sao?
Thạch Hạo nhìn thấy, chư thần ma bỏ mạng, cảnh tượng máu đỏ nhuộm khắp Cửu Thiên Thập Địa, thật đáng sợ, nơi đó có mấy bóng người đứng ngạo nghễ và chém giết lẫn nhau.
Thời gian hỗn loạn, vật đổi sao dời, tựa như đã xảy ra từ ngàn tỉ năm trước đây, mắt Thạch Hạo đau nhói, nhìn chằm chằm nơi đó, mãi cho tới khi còn lại một chiếc đỉnh cách mình không xa.
Còn có một người đang đứng bên dưới chiếc đỉnh, người này càng thêm mờ ảo, tựa như một vị Thiên Đế đang dõi mắt nhìn Cửu Thiên Thập Địa, nhưng lại chẳng thể cất lời.
Đứng trước mặt hắn, chư thần ma tựa như nhỏ bé không đáng kể, toàn bộ đều muốn quỳ lạy, không giận mà uy, khí thế Thiên Đế ngút trời.
"Ngươi muốn nói gì v��i ta thế?" Thạch Hạo không kìm được, lớn tiếng quát.
Hắn cảm thấy, người này tới đây là muốn nói cho hắn một chuyện vô cùng trọng yếu, chỉ bởi vì một vài nguyên nhân nào đó mà chẳng thể thốt nên lời.
"Do ngươi chỉ là một giọt máu nên chẳng thể nói rõ hay sao?" Thạch Hạo lớn tiếng hỏi.
Hắn cảm thấy, chuyện này quá đỗi quan trọng, hắn như cảm nhận được điều gì đó từ trong cõi u minh, cần phải hiểu rõ và làm sáng tỏ, bằng không, tương lai ắt sẽ tai hại khôn lường!
Hơn nữa, loại đại họa này sẽ bao phủ cả trời lẫn đất, ảnh hưởng vô cùng sâu rộng.
Người này tới đây là muốn báo cho hắn biết chuyện gì? Vì sao không thể mở lời!
Ma nữ bị một luồng sức mạnh đẩy lùi về phía xa, chỉ có thể đứng từ xa quan sát, nàng vô cùng kinh hãi, người kia rốt cuộc là ai mà lại cường đại đến vậy, hoàn toàn vượt xa những người nàng từng gặp.
"Hơn xa Giáo chủ, chính là Thiên Đế!" Ma nữ có cảm giác là như thế, khí thế của người kia quá đỗi hùng vĩ, tuy rằng không nói lời nào mà chỉ lẳng lặng đứng đó, thế nhưng lại có thể dõi mắt nhìn vạn cổ sơn hà, trấn áp chư thiên.
Nàng vô cùng giật mình, vì sao Thạch Hạo lại chẳng hề bị ảnh hưởng, với lại người kia không hề nhìn về phía Thạch Hạo, nhưng lại phảng phất muốn giao lưu với hắn, vậy tại sao vẫn không thể thực hiện.
Thế giới này đã xảy ra chuyện, hay chính bản thân nàng đã phát điên? Nhân gian này tại sao lại có cao thủ đáng sợ đã vượt qua cực hạn như vậy, thật không thể hiểu được.
Rốt cuộc thì tiếng la hét dần biến mất, những cảnh tượng kia cũng chẳng còn, người đó cùng với chiếc đỉnh từ từ mờ ảo, hóa thành một điểm sáng vụt tắt khỏi thế gian.
Chiếc đỉnh năm đó đã tới nơi này!
Chỉ là, chiếc đỉnh đã sớm đánh nát hư không mà chỉ để lại một giọt máu, chiếu rọi lại những cảnh tượng thuở xưa.
Những gì vừa nhìn thấy cũng không phải là người thật và đỉnh thật, tất cả đều là dấu ấn.
"Tại sao, cách xa nhau vô tận năm tháng vậy mà người kia lại biết sẽ có người tới nơi này, sẽ đối mặt với mình?" Ma nữ không rõ.
Tất cả những chấn động đều biến mất, chỉ còn lại một giọt Đế huyết đỏ tươi.
Thạch Hạo đưa tay tới để thu lấy.
Giọt máu này rất phi phàm, dù là thần linh cũng phải run sợ, thế nhưng lúc này lại vô cùng ôn hòa, chẳng hề gây tổn hại cho Thạch Hạo, cũng không xảy ra bất cứ phản ứng nào.
"Cẩn thận!" Ma nữ lên tiếng nhắc nhở, nàng vẫn không hề tới gần, thế nhưng lông tơ toàn thân đều dựng đứng.
Thạch Hạo mở lòng bàn tay, định thu vật này vào trong, thế nhưng lại vô cùng kinh ngạc, hắn chẳng thể chạm vào giọt máu này, nó tựa như không hề tồn tại.
Là vì sao, thật khó lòng lý giải, hắn thử mấy lần nhưng cũng chẳng thể nắm được trong tay.
Giọt máu này lơ lửng, kèm theo những mảnh vỡ thời gian, tựa như không thuộc về thế gian này, như đang ở một nơi vĩnh hằng nào đó.
Biến hóa này vượt qua mọi lý giải của Thạch Hạo, sao lại thành ra như vậy?
Đây là một giọt máu hay là một dấu ấn, hắn rất khó để xác định, chẳng thể bắt lấy vật này từ trong mảnh vỡ thời gian, chỉ có thể nhìn nó bồng bềnh bên dưới.
"Quái lạ!" Ma nữ lên tiếng, suy nghĩ rồi nói tiếp: "Dùng Vạn Vật Thổ thu xem được không?"
Thạch Hạo gật đầu r���i lấy ra cốt đỉnh, bên trong đều là những bảo thổ tỏa ra ráng lành.
"Ồ, động rồi!" Hai người giật mình.
Giọt máu này từ từ tiến vào trong đỉnh và đi vào bên trong Vạn Vật Thổ, từ đó biến mất không còn tăm hơi.
Hai người nhìn nhau, chuyện này thật kỳ lạ.
Thạch Hạo cất chiếc đỉnh vừa nặng vừa quý này, khi cầm vật này, tựa như đang vác một ngọn núi Tiên Đạo, cảm thấy vô cùng nặng nề, chủ yếu là áp lực trong lòng.
Bởi vì, hắn cảm thấy giọt máu này quá đỗi trọng yếu, đang muốn truyền đạt tin tức gì đó cho hắn, mặc dù hiện tại không hiểu được thế nhưng tương lai ắt có ngày nhìn thấu.
Tuyệt đối không được để xảy ra sai sót nào, cho nên hắn cẩn thận thu lại!
Là một giọt máu trong tương lai ư? Thạch Hạo trầm mặc, ngày sau sẽ xảy ra chuyện gì, làm sao lại đến mức ấy!
Rất lâu sau thì hắn mới khôi phục lại bình thường, lắc đầu, tạm thời gạt bỏ những điều này.
"Nè, hoàn hồn rồi ư, vừa nãy lĩnh ngộ được gì thế?" Ma nữ hiếu kỳ hỏi hắn.
"Ông trời muốn ta thu phục tên yêu nữ như ngươi, không cho phép ngươi làm loạn thế gian này nữa." Thạch Hạo thuận miệng đáp.
"Đi chết đi!" Ma nữ nói.
Hai người hái thêm một ít thánh dược ở cổ địa này rồi nhanh chóng rời đi.
"Nhiều lôi kiếp như thế mà ngươi chẳng hề hấn gì, mặc cho lôi kiếp đánh lên người cũng không bị thương?" Ma nữ trợn tròn đôi mắt xinh đẹp, tỏa ra ánh sáng kỳ dị.
Đang vọt ra bên ngoài thì hai người gặp phải những tia lôi điện giáng xuống.
"Ta chính là Thiên Đế giáng thế, những lôi điện này tính là gì chứ?" Thạch Hạo lớn tiếng nói.
Ầm!
Một tia điện đánh thẳng lên mặt hắn, kết quả mặt hắn đen sì, từng sợi tóc dựng ngược, trông vô cùng thảm hại.
Ma nữ nghẹn họng, sau đó cười lớn, nói: "Da mặt ngươi chẳng biết dày đến mức nào, ngay cả sét đánh cũng chẳng thủng, ta thật sự bội phục đấy!"
Thạch Hạo vận dụng Liễu Thần pháp xóa đi vết thương, khôi phục lại bình thường, tiếp đó nâng quyền chống lại lôi điện kia, rồi mang theo Ma nữ hướng ra ngoài.
Ma nữ không khỏi kinh hãi, khi nhìn thấy ba luồng tiên khí của Thạch Hạo thì nàng phải thừa nhận rằng, tên khốn này giờ đã quật khởi, ngày sau trong thiên hạ sẽ ít có đối thủ.
"Ngươi làm cách nào để tu thành ba luồng tiên khí như vậy hả, Nguyệt Thiền đã tu ra mấy luồng tiên khí rồi?" Nàng hỏi.
"Đây là bí mật không thể bật mí, muốn biết thì hãy làm nha hoàn ta vài năm rồi ta nói cho." Thạch Hạo cười nói.
"Đúng là lòng tham không đáy, ngươi cấu kết với tiên tử của Bổ Thiên giáo làm bậy thì thôi, vậy mà còn dám nói vậy với ta à." Ma nữ chế giễu rồi lườm hắn một cái.
"Bên trái một vị tiên tử, bên phải là một nữ ma đầu, nếu đều là nha hoàn thì ta sẽ nghịch thiên đến mức nào chứ? Ha ha..." Thạch Hạo cười to.
"Đừng có mơ giữa ban ngày, đi mau lên!" Ma nữ thúc giục, áo trắng tung bay.
Tĩnh thì như 'Trích tiên', nụ cười quyến rũ thế gian.
"Gì mà mơ giữa ban ngày, sau này ta trấn áp nữ ma như ngươi, lúc đó đừng có mà khóc lóc xin làm nha hoàn bên cạnh ta!"
Hai ngày sau thì bọn họ đã rời đi, đ���n cổ địa nơi Thiên Thần thụ sinh sống.
Ma nữ vô cùng kinh hãi, bên trên ngọn núi nguy nga kia có một cây cổ thụ vàng óng, tựa như đúc bằng vàng ròng, cành lá sum suê, những trái cây treo lơ lửng.
Đó là Thiên Thần thụ? Sau khi nhận ra được, mắt nàng lóe lên vẻ nóng bỏng, rồi nhanh chóng lao về phía trước.
"Ma nữ, ngươi dám đánh lén ta à, muốn ta thu ngươi làm nha hoàn ngay bây giờ ư?" Thạch Hạo kêu lên.
"Tiểu hữu, ngươi đã tìm được Vạn Vật Thổ rồi à?" Cây già mở miệng rồi vung một cành cây vàng về phía hắn.
"Chính xác!" Thạch Hạo lấy ra cốt đỉnh.
"Ấy da, thật là thiệt thòi quá lớn! Vạn Vật Thổ này ta phải có một nửa, cây già này nên theo ta thì hơn, ta sẽ bảo vệ ngươi thiên thu vạn đại, trường sinh bất hủ!" Ma nữ lên tiếng.
Xoẹt một tiếng, Thiên Thần thụ thu nhỏ cao chừng một thước rồi đi vào trong đỉnh, cắm rễ trong Vạn Vật Thổ, nó cảm thấy vô cùng thoải mái, ánh vàng tỏa ra càng lúc càng thêm lấp lánh.
"Đi thôi!" Thạch Hạo nói.
Trong lòng Ma nữ bực tức, tên khốn này quá đáng ghét, lấy Vạn Vật Thổ là để thu phục cây già này, cuộc giao dịch này đã chịu lỗ rồi.
"Không được, ta phải được một nửa cái cây này!" Ma nữ kiên trì không rời.
Bọn họ trở lại tiểu thiên thế giới bình thường kia.
"Ngươi muốn đi theo bên cạnh ta, cam tâm làm nha hoàn ư?" Thạch Hạo cười trêu.
"Đi chết đi, đi chết đi, đi chết đi!" Ma nữ la hét.
Ầm!
Thiên địa rung chuyển bần bật, có rất nhiều tiểu thiên thế giới trong Tiên Cổ chẳng thể ổn định được, tựa như bị phá nát.
"Xảy ra chuyện gì?" Thạch Hạo biến sắc, hỏi người bên ngoài.
"Mấy ngày liên tiếp rồi, các Giáo chủ ở ngoại giới muốn đi vào trong này, gần như đã đánh tan Tiên Cổ rồi!" Một dân bản địa hoảng sợ nói.
Sắp thay bá chủ mới rồi!
Giáo chủ quân lâm Tiên Cổ, nhất định sẽ ảnh hưởng sâu sắc.
"Ta nên rời đi rồi, những tạo hóa nên đạt được thì cũng đã về tay cả rồi." Thạch Hạo khẽ nói, nhất định phải đưa ra lựa chọn cho bản thân.
Hắn biết lúc rời đi sẽ vô cùng nguy hiểm, và sẽ có những va chạm kịch liệt khôn cùng.
Nếu đợi Tiên Cổ bị đánh tan, lúc thoát vây dù có sự liên hợp của các Giáo chủ Tiên Cổ, cũng sẽ bị đánh giết tới điên cuồng!
Ngoại giới, cũng chẳng thể yên tĩnh được, những vị khách thần bí không thuộc về Ba Ngàn Châu đã tới, chỉ cần một người đã có thể đánh bại các Thiên Thần của Ba Ngàn Châu, không ai là đối thủ của hắn.
"Các ngươi thật sự là yếu kém, chỉ dựa vào thực lực này mà đòi trấn thủ Biên Hoang?" Thiên Thần trẻ tuổi kia lắc đầu khinh miệt.
Trong khoảng thời gian này, bọn họ đã đặt chân đến rất nhiều địa vực nhưng lại phát hiện được, chẳng ai là đối thủ của Thiên Thần trẻ tuổi kia.
Đối với Thượng giới, đây là một sỉ nhục.
"Các ngươi quên lai lịch của cổ địa này, thậm chí còn không biết chúng ta đến từ phương nào, thật là suy tàn mà." Thiên Thần trẻ tuổi kia lắc đầu, tiên khí lượn lờ quanh thân.
"Ngươi đừng có ăn nói ngông cuồng, nếu muốn khiêu chiến với toàn bộ các Thiên Thần thì cứ đợi thêm mấy ngày nữa đi, lúc đó sẽ có người đánh bại ngươi!" Thiên Thần của Thượng giới nói.
Đây là cuộc đối kháng giữa các Thiên Thần nên Giáo chủ cũng chưa hề ra tay, bởi vì trong đám khách thần bí này cũng có chí cường giả.
"Tốt, để ta nhìn xem thử người ở cổ địa này có đáng để ta ra tay hay không." Người Thiên Thần trẻ tuổi kia khinh bỉ nói.
"Có sao không, Lục Quan vương, 'Trích tiên', còn có cả Hoang, chỉ cần một người cũng có thể đánh bại ngươi!"
Chỉ là, không ít tu sĩ Ba Ngàn Châu lại trầm mặc, Hoang có thể rời đi sao, liệu những Giáo chủ kia sẽ bỏ qua cho hắn?
Bản chuyển ngữ này, độc quyền tại truyen.free, là món quà nhỏ gửi đến những ai yêu mến thế giới tu chân.