Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đế Quốc Khoa Học Kỹ Thuật - Chương 3: Xcode

Sáng hôm sau, A1 chính thức hoàn tất quá trình học tập.

Khi nhận được tín hiệu, Anh Phong vội vàng kết nối với A1.

Trước mắt Anh Phong giờ không còn là bức tường ma trận vô cảm, mà là một khuôn mặt nhỏ xinh, tầm 18 tuổi, mặc bộ đồ thủy thủ trông vô cùng đáng yêu.

“A1? Sao bạn lại là hình dáng này?”

“Sau khi thu thập và phân tích toàn bộ thói quen của Phong, tôi nhận thấy đây là hình dáng dễ tạo thiện cảm nhất. Anh thấy sao? Có cần tôi thay đổi không?”

“Ặc. Quả thực rất… đáng yêu. Thôi, cứ giữ hình dáng này đi, A1 không cần đổi đâu. Vậy bây giờ A1 có những tính năng gì?”

“A1 đã tự động học hỏi và nắm vững toàn bộ khoa học kỹ thuật của Địa Cầu. Tôi có thể trở thành trợ thủ đắc lực nhất của Phong trên con đường chinh phục khoa học. Ngoài ra, tôi có khả năng quản lý, điều phối, thậm chí khống chế bất kỳ vật thể hay sinh vật nào trên mạng Internet theo ý muốn của Phong.” A1 giải thích.

Anh Phong hít một hơi. Vậy thì có khác gì một vị Thần Internet? Sao mình lại vô tình trở thành kẻ chưởng khống Internet rồi?

“Cửa hàng đã đổi mới. Bạn có muốn vào xem không?”

“Được thôi. Mời hiển thị cho tôi xem nào.”

Cửa sổ cửa hàng bật mở. Ba hạng mục kỹ thuật hiện ra trước mắt Anh Phong:

1. Lý thuyết xây dựng ngôn ngữ lập trình cao cấp (phần đầu) 2. Trí tuệ nhân tạo (cơ bản) 3. Cánh tay robot lắp ráp đa năng

Ghi chú: Với số điểm tín ngưỡng còn lại, anh có thể chọn hai hạng mục.

Suy nghĩ một lúc, Anh Phong quyết định chọn Lý thuyết xây dựng ngôn ngữ lập trình và Trí tuệ nhân tạo. Hiện tại, hắn vẫn ưu tiên phát triển phần mềm, chưa có ý định chuyển sang làm phần cứng. Đổi lấy cánh tay robot bây giờ cũng chỉ là gân gà, không thực sự cần thiết.

Một lượng lớn thông tin ồ ạt đổ vào đầu Anh Phong. Cũng may bộ não hắn vừa được cường hóa nên miễn cưỡng có thể tiếp nhận.

Lần này, thông tin và lý thuyết tương đối cao cấp, Anh Phong miễn cưỡng lắm mới có thể hiểu sơ qua. Để thực sự nắm bắt được những kiến thức đó, hắn đành phải nhờ A1 biên soạn một giáo trình tin học cao cấp, rồi bắt đầu "ngồi gặm" từ đầu.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, một tuần nữa lại trôi qua. Dưới sự trợ giúp của A1, Anh Phong bắt đầu thử nghiệm xây dựng một ngôn ngữ lập trình mới dựa trên tiếng Việt.

Tiến độ cũng hết sức nhanh chóng. Ngôn ngữ lập trình mới này không chỉ tiếp cận được ngôn ngữ văn viết tiếng Việt, mà còn mạnh mẽ và bảo mật hơn rất nhiều.

Theo A1, nguồn gốc của lý thuyết này là một dạng văn tự từ một loài sinh vật máy móc ngoài vũ trụ mà A1 đã thu thập được. Vì vậy, ngôn ngữ này tiếp cận rất gần với ngôn ngữ cơ bản của máy tính.

Rồi một ngày, Anh Phong đến công ty.

“Phong à, cậu nghỉ tới một tháng trời mà không nói năng gì. Nhắn Zalo cũng không trả lời. Cứ tưởng cậu bị làm sao rồi chứ?” Nhật Minh, một đồng nghiệp thân thiết của hắn, vội hỏi thăm.

“À, do có chút chuyện gia đình nên tôi mới nghỉ gấp vậy. Hôm nay tôi đến cũng là để xin nghỉ việc ở công ty.” Anh Phong đáp qua loa.

“Thật hả? Có offer ở công ty khác chưa? Sao công việc đang ổn mà lại nghỉ? Có phải tại lão Tài không?”

Lão Tài là sếp của Anh Phong và Nhật Minh. Lão ta thường ngày chuyên chèn ép nhân viên, bắt làm thêm giờ đã đành, cuối năm còn cắt xén thưởng như cơm bữa.

“Cũng không phải. Tôi định ra ngoài lập nghiệp.”

Nhật Minh không khỏi giật mình. Anh khá rõ đồng nghiệp Anh Phong của mình có "cân lượng" đến đâu. Cậu ta vốn là dạng "cá ướp muối", việc cần làm một thì nhất quyết chỉ làm một, chưa bao giờ chịu làm ra một rưỡi. Vậy mà giờ lại muốn "bơi ra" học đòi lập nghiệp. Thật khó tin!

“Thật hả? Hay lại có phú bà bao nuôi rồi.” Nhật Minh cười chê.

“Thật mà. Công ty tôi đã có giấy phép kinh doanh rồi. Thậm chí còn có sản phẩm đầu tay, là một ứng dụng nhỏ tên xZip.”

“XZip. Sao tên này nghe quen quen vậy ta…?” Nhật Minh xoa cằm.

“Anh Phong… Cậu đến rồi à? Vào phòng tôi! Ngay lập tức!” Đúng lúc này, lão Tài trợn mắt đi tới.

“Chào sếp. Đúng dịp, tôi cũng đang có ý định gặp sếp.” Anh Phong thoải mái nói.

Vừa vào phòng, lão Tài đã trịnh thượng đập một chồng giấy tờ lên bàn, giọng the thé:

“Anh Phong! Hạng mục của cậu đình trệ suốt một tháng kể từ khi cậu nghỉ việc. Giờ cậu đã đi làm lại, phải làm bù cho tôi, mấy ngày tới phải hoàn thành ngay! Sếp trên còn đang chờ kết quả đấy!”

“Xin lỗi, sếp Tài. Hạng mục này ngay từ đầu tôi đã nói không thuộc trách nhiệm của tôi. Nhưng ông cứ cố ép tôi làm. Giờ thì tôi không muốn làm nữa.” Anh Phong thẳng thắn đáp.

“Cậu! Cậu muốn lên trời à? Ai đời sếp giao việc mà nhân viên lại có quyền lên tiếng từ chối? Mau mau tăng ca mà làm, nếu không thì tháng này đừng mong có lương thưởng gì cả!” Lão Tài thét lên.

“Làm hộc máu ra rồi lại giống hạng mục lần trước, tất cả công đều đổ lên đầu ông sao, ông Tài! Làm người cũng nên suy xét trước sau, làm người tốt với nhau sau này còn dễ nhìn mặt nhau. Một mình ông "ăn cắp" hết chất xám của bao nhiêu anh em như vậy, liệu có được không?” Đằng nào cũng nghỉ, bao nhiêu ấm ức nín nhịn từ lâu của Anh Phong lúc này bộc phát.

“Được! Được! Phản trời rồi! Cậu dám…!” Lão Tài chỉ thẳng vào mặt Anh Phong, thét lên.

“Có gì mà không dám! Môi trường làm việc ngột ngạt như vậy, đối xử với nhân viên thậm tệ như vậy, ông đây xin nghỉ! Ông đây không làm nữa!” Anh Phong quát lại.

Đồng thời, hắn lấy lá đơn xin thôi việc đã chuẩn bị sẵn, đập mạnh lên bàn. Sau đó, hiên ngang bước ra cửa, trước ánh mắt ngơ ngác của bao nhiêu đồng nghiệp.

Lão Tài cảm thấy chưa bao giờ mất mặt đến vậy. Lão ta gầm gừ trong lòng:

“Được lắm thằng oắt con! Để xem ra khỏi công ty này rồi, còn công ty nào dám nhận mày nữa. Ông đây sẽ cho mày thất nghiệp!” Cùng lúc đó, lão ta bấm điện thoại cho các mối quan hệ ở những công ty khác, bắt đầu bôi xấu Anh Phong.

Ra khỏi công ty, Anh Phong thở ra một hơi trọc khí nặng nề. Ba năm làm việc ở đây, hắn tuy có chút tiền tiết kiệm, nhưng cái giá phải trả là một cơ thể yếu ớt. Giờ đã có tiền, hắn cũng nên đối xử tốt với bản thân hơn. Hắn lấy điện thoại ra nhắn một tin cho Nhật Minh:

“Minh ơi, tôi đi rồi. Nếu muốn làm nên sự nghiệp lớn, thì qua đây cùng làm với tôi! Chắc chắn tôi sẽ không bạc đãi ông đâu!”

Không chờ Minh trả lời, hắn bỏ điện thoại vào túi. Giờ tiền đã có, công ty cũng thành lập xong, đã đến lúc sản phẩm thứ hai ra đời.

Về đến nhà, Anh Phong tiếp tục hoàn thiện ngôn ngữ lập trình.

Hai tuần sau, ngôn ngữ lập trình tiếng Việt cuối cùng cũng xuất thế. Anh Phong đặt cho nó một cái tên rất đơn giản: xCode.

“A1, tiến hành tối ưu hóa xCode.” Anh Phong ra lệnh.

“Vâng. Đang tối ưu hóa… Tối ưu hóa hoàn tất.” A1 nhẹ nhàng trả lời.

xCode đã được tạo ra. Vậy cũng là lúc phát triển một trí tuệ nhân tạo. Anh Phong thầm nghĩ.

Bất chợt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn. Chẳng phải A1 cũng là một trí tuệ nhân tạo sao, liệu có thể dựa vào A1 để phát triển một trí tuệ nhân tạo khác không? Nghĩ là làm, Anh Phong thầm nhủ:

“A1, liệu dựa trên mô hình trí tuệ nhân tạo và xCode, bạn có thể tạo ra một dạng trí tuệ nhân tạo cơ bản được không?”

Thật vui mừng, A1 nói:

“Hoàn toàn có thể được, Phong. Dựa trên mô hình được cung cấp, tôi có thể giúp anh xây dựng một chương trình trí tuệ nhân tạo cốt lõi. Tuy nhiên, vì là cốt lõi nên nó chỉ có năng lực tự học và khả năng suy nghĩ logic cơ bản, chứ chưa có nhiều tính năng khác.”

“Được! Ngay lập tức hãy triển khai mô hình trí tuệ nhân tạo đó. Đặt tên nó là xAI.” Anh Phong nói. Thế là hắn đỡ tốn biết bao nhiêu công sức ngồi viết code rồi.

Nội dung bản chuyển ngữ này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free