Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dark World: Căn Cứ Cuối Cùng - Chương 4: Quân phục tối tân

Aaron mở cửa phòng thí nghiệm, bên ngoài đã có năm người chờ sẵn: bốn nam một nữ, trong đó Aries là nữ binh sĩ duy nhất.

Tất cả đều mặc chung một bộ quân phục rằn ri xanh, trang bị tận răng. Tuy nhiên, về vũ khí, mỗi người chỉ có một khẩu tiểu liên Kriss Vector.

Adam liền giới thiệu: “Thưa Tổng tư lệnh, bộ quân phục mà nhóm cyborg Libra đang mặc là do hệ thống ban tặng, có tên Gladius - I. Ngài có thể nâng cấp trang bị cho binh lính thông qua Thiết bị Chế tạo Khí tài.”

“Trước mắt, Adam xin giới thiệu sơ lược về bộ quân phục Gladius - I mà họ đang mặc.”

“Nó nặng 24kg, gồm khoảng 50 thành phần, tích hợp nhiều loại vũ khí và trang bị như súng, hộp đạn, dao găm, hệ thống ngắm bắn mục tiêu, thiết bị quan sát ngày/đêm, giáp bảo vệ, nguồn năng lượng, hệ thống truyền thông, định vị, dẫn đường, mặt nạ, kính bảo vệ, thiết bị cấp cứu và hệ thống theo dõi sức khỏe!”

“Gladius - I được chế tạo từ sợi alyuteks, có thể chịu được các mảnh mìn, lựu đạn, đạn pháo và tác động trực tiếp của lửa trong thời gian ngắn.”

“Và cuối cùng, một trong những khí tài tiên tiến nhất của Gladius - I là hệ thống kính ngắm quang ảnh nhiệt IRM-139. Kính này được lắp trên súng và kết nối với màn hình hiển thị trên mũ bảo vệ, giúp binh sĩ có thể tác xạ chính xác trong điều kiện sương mù, đêm tối hoặc khói bụi chiến trường. Hệ thống này tương thích với mọi loại vũ khí, từ tiểu liên, súng máy đến súng bắn tỉa.”

Quả thực, bộ quân phục mà đội cyborg đang mặc được trang bị vô cùng tối tân.

Aaron hít sâu một hơi để kiềm nén sự hưng phấn, rất nhanh sau đó gã đã lấy lại bình tĩnh.

Những chiến binh Cyborg này của gã có một bộ trang phục chiến đấu cực kỳ tiên tiến, nhưng điều đó không thể bù đắp lại số lượng xác sống khổng lồ. Hơn nữa, vũ khí của họ chỉ vỏn vẹn một khẩu Vector với ba băng đạn, hết là hết.

Cả thế giới với hàng tỉ chiến sĩ quân đội còn bị thất thủ, thậm chí binh lính tinh nhuệ của các cường quốc cũng đã chết sạch.

Năm người chiến sĩ Cyborg của Aaron chẳng thấm vào đâu. Dù trang bị tối tân nhưng vẫn chưa đủ, nếu không Adam đã chẳng dặn dò gã phải nâng cấp thêm.

Dù vậy, năm người họ chính là nguồn vốn lớn nhất của Aaron lúc này.

“Chào Tổng tư lệnh, tôi là Libra.”

“Aries.”

“Gemini.”

“Leo.”

“Virgo.”

Năm người lần lượt bắt tay Aaron.

“Tốt.” Gã gật đầu hài lòng, rồi ra lệnh: “Mọi người vào trong đi.”

Chứng kiến năm chiến binh Cyborg của Aaron xuất hiện, Mei lúc này đã kinh ngạc há hốc mồm, không tài nào giữ nổi bình tĩnh, liền hỏi lớn:

“Làm sao các anh vào được căn c��� này? Cửa hầm tôi đã khóa kỹ rồi mà!”

“Nếu không khóa lại, xác sống sẽ nhanh chóng tràn vào!”

Đối với vấn đề này của Mei, Libra điềm đạm trả lời:

“Chúng tôi luôn bên cạnh và đợi lệnh của Tổng tư lệnh Aaron Smith, thưa cô.”

Mei sẽ không bao giờ nghĩ rằng năm người Libra là cyborg. Cơ thể của họ được che phủ bởi lớp quân phục dày cộm, chỉ chừa lại gương mặt đầy đủ biểu cảm.

Cyborg có một nửa phần người, và phần người này là chính, còn máy móc chỉ đóng vai trò bổ trợ. Nếu Libra không nói ra, Mei sẽ chẳng thể nào biết được.

“Mei, hãy tập làm quen với bất ngờ đi. Tất cả vào đây, chúng ta sẽ có cuộc họp tác chiến đầu tiên.”

Aaron nói từ bên trong phòng thí nghiệm.

Trong căn phòng, bàn thí nghiệm lớn đã được Aaron dọn sạch mọi ống nghiệm, chỉ còn lại một mặt bàn dài 4m.

Căn cứ dưới lòng đất của Aaron thực chất là một tầng hầm tránh bom hạt nhân, được xây dưới chân một tư dinh ở ngoại ô thành phố Zurich, Thụy Sĩ.

Khi từ Nam Cực bay vào đất liền, đội hộ tống đã đưa Aaron và Mei đến đây ngay trước khi toàn bộ Thụy Sĩ thất thủ. Kể từ đó, gã và cả đội đã trú ẩn tại đây trong năm năm, cho đến khi chỉ còn lại hai người họ.

May mắn thay, địa hình tự nhiên đã góp phần làm giảm số lượng xác sống quanh khu vực ngoại ô thành phố Zurich. Nguyên nhân chính là do phía sau thành phố là dãy núi Alps hùng vĩ, được mệnh danh là dãy núi cao nhất châu Âu.

Phía tây dãy Alps bắt đầu từ thành phố Nice, trải dài qua miền Bắc Italy, rồi chạy qua phía nam Thụy Sĩ, Liechtenstein, miền nam nước Đức và dừng lại ở thung lũng Wien của Áo.

Tổng chiều dài của dãy núi là 1.200 km. Thế núi vô cùng hùng vĩ, chiều ngang rộng đến 120 đến 200 km, có nơi lên đến 300 km. Độ cao so với mặt nước biển vào khoảng 3.000m.

Nhờ địa thế như một bức tường thành đồ sộ, dãy núi đã bao bọc hoàn toàn phía sau thành phố Zurich, khiến khu vực đó chỉ có số ít xác sống.

Nhờ vậy mà Aaron và Mei mới có thể sống đến ngày hôm nay.

Cần phải biết rằng nơi lòng đất không an toàn tuyệt đối. Một khi bị đánh hơi thấy, lũ xác sống sẽ kéo dần đến như một bản năng.

“Mei, lấy bản đồ thành phố ra.”

Aaron ra lệnh.

Mei lập tức lấy một tấm bản đồ trải lên bàn.

“Mọi người thấy không, những ngôi nhà đã được gạch chéo này là nơi chúng ta đã thu thập toàn bộ tài nguyên rồi. Còn những nơi chưa đánh dấu thì vẫn còn nguyên vẹn.” Aaron vừa nói vừa chỉ vào bản đồ thành phố để giải thích cho đội.

Tuy nhiên, lời Aaron nói đến đây thì Adam đã cắt ngang: “Tổng tư lệnh chớ vội. Hệ thống Căn Cứ Cuối Cùng có chuỗi vật phẩm khác biệt khá nhiều so với thực tế.”

“Hãy nhìn vào bản thảo chế tạo: chúng ta cần đinh, ốc, gỗ, cho đến dây kẽm, cuộn điện, mảnh thép, sắt và nhiều thứ khác nữa.”

“Tùy vào vật phẩm chế tạo, ngài hãy thu thập những vật phẩm liên quan nhất.”

Nghe vậy, Aaron liền thay đổi chủ ý. Gã mở bản thảo lên xem rồi nói:

“Thực chất, những căn nhà này vẫn còn rất nhiều tài nguyên quan trọng. Chúng ta sẽ thu thập chúng một cách triệt để.”

“Nhưng Tiến sĩ, chúng ta không đủ người.” Mei lên tiếng.

Cô không hề tin tưởng vào năm người Libra, bởi vì tình hình thực tế đã tệ hơn rất nhiều so với thời điểm cả đội đặc nhiệm còn tồn tại.

Đến cả một ��ại đội còn thất bại, huống chi chỉ có năm người.

“Chúng ta đủ người.” Aaron đơn giản đáp.

Gã nghiêm túc nói: “Sở dĩ cả một đại đội thất bại là vì đội hình quá hỗn loạn, không có sự chỉ huy cụ thể và nhất quán. Nhưng đội này sẽ khác.”

“Chúng ta có kế hoạch.”

Aaron nói với giọng trầm ấm, gã nhìn Mei.

Sau đó, gã chỉ tay về phía máy dò Super Ultimate và nói tiếp:

“Trước khi tiến vào thành phố tìm vật tư, tôi muốn cái máy này hoạt động. Đây là thứ quan trọng nhất giúp chúng ta không bị rối loạn đội hình.”

“Và để nó hoạt động, tôi cần phải xây dựng một căn cứ trên mặt đất.”

“Chúng ta sẽ chết ở trên đó, hoặc sẽ không bao giờ phải quay lại đây nữa. Muốn cứu rỗi nhân loại, chúng ta bắt buộc phải lên mặt đất đối mặt với chúng, chiến đấu để giành lại quyền kiểm soát.” Aaron vừa nói vừa chỉ tay lên trần nhà.

Từ đầu đến cuối, cả đội cyborg đều nghiêm túc lắng nghe Aaron nói. Lúc này, Mei cũng đã lấy lại phong thái đại tá của mình, cô chăm chú lắng nghe kế hoạch từ miệng gã.

Aaron đưa tay vẽ một vòng tròn trên bản đồ rồi nói:

“Phía trên tầng hầm này là khu vực bìa rừng. Chúng ta sẽ thanh lọc toàn bộ xác sống trong phạm vi đường tròn 2km, tạo ra một vùng trống, ít nhất là trong sáu tiếng đồng hồ.”

“Mei, cô, Aries và tôi sẽ phải tranh thủ thời gian sớm nhất để đốn gỗ trong phạm vi này.”

Aaron nhìn vào mắt cả đội, gã nói tiếp: “Tôi cần ít nhất 500 khúc gỗ để chế tạo một vách tường gỗ đủ vững chắc, tương đương 167 cây, với mỗi cây cho ba khúc.”

Vách tường gỗ Công dụng: Vách tường cao 3m, rộng 2m, dày 3cm, có thể che khuất tầm nhìn của xác sống và che bớt mùi nhân loại. Nó có thể chống đỡ lại sự tấn công của xác sống cấp thấp. Nguyên liệu: 3 Gỗ.

“Tôi đặt tên chiến dịch này là ‘Wall’, vách tường đầu tiên.” Aaron nhấn mạnh.

“Mọi người rõ chưa?”

“Rõ!” Libra cùng đồng đội dõng dạc hô to.

“Mei, trong căn cứ này chắc chắn vẫn còn thuốc súng mà đồng đội bỏ lại. Ngoài ra, cô hãy thu thập lõi thép và lò xo, đem tất cả chúng lại đây ngay bây giờ.”

“Vâng.” Mei vội vàng gật đầu, sau đó xoay người rời khỏi phòng thí nghiệm, theo sau cô là trung niên Virgo.

Mặc dù Mei khó hiểu trước mệnh lệnh của Aaron, nhưng lúc này cô không còn cách nào khác ngoài việc tin tưởng gã.

Chỉ có điều, ngoài thuốc súng mà đồng đội bỏ lại, cô không biết lõi thép và lò xo nằm ở đâu. Trong khi bên ngoài phòng thí nghiệm đã mất điện, Mei phải đi vòng quanh căn cứ như mò kim đáy biển.

May mắn thay có Virgo đi theo. Là cyborg do hệ thống tạo ra, họ rất dễ nhận biết các vật phẩm mà hệ thống yêu cầu. Thậm chí, dưới chân những vật phẩm có thể chế tạo còn xuất hiện một ánh sáng xanh mà chỉ họ và Aaron mới thấy được.

Mei chỉ có thể cảm thán rằng người lính tinh nhuệ này tìm đồ cũng thật nhanh, chẳng lẽ anh ta là lính trinh sát?

Chẳng bao lâu sau, Mei và Virgo đã có mặt tại phòng thí nghiệm. Đống đồ tìm được trực tiếp đưa cho Aaron.

Gã kiểm tra một lượt, ánh mắt lập tức lộ vẻ vui mừng. Aaron không nói nhiều, liền đem hết số vật tư đến bàn thí nghiệm phía sau.

Dưới ánh mắt tò mò của Mei, bóng lưng Aaron tỏ ra vô cùng bí ẩn. Sau một hồi loay hoay, gã quay lại bàn với năm khẩu súng ngắn Glock 26 trên tay, rồi phát cho mỗi ngư���i một khẩu.

Súng Lục Glock 26 Được thiết kế gọn nhẹ, có độ chính xác và uy lực cao, với cả hai chế độ bắn đơn và liên thanh. Tầm bắn chuẩn xác trong vòng 50m. Nguyên liệu: 5 Thuốc Súng, 6 Lõi Thép, 1 Lò Xo.

Riêng Libra, Aaron đưa cho gã một thanh dao ngắn bằng thép carbon.

Mei nhận được súng liền há hốc miệng kinh ngạc, “Đây là...?”

“Khẩu súng cuối cùng.” Aaron tùy ý đáp lời.

“Nó là hàng hiếm đấy, một khi hết đạn thì xem như thành đồ chơi bỏ đi.”

Nghe vậy, Mei hừ lạnh: “Khẩu này có 19 viên, em sẽ chỉ bắn khi thật sự cần thiết thôi.”

“Tốt, đúng ý tôi.” Aaron gật đầu hài lòng.

Gã nhìn lướt qua cả đội một lần, sau đó đưa ra mệnh lệnh cuối cùng:

“Toàn bộ đội Libra không được sử dụng súng tiểu liên. Chúng ta sẽ dùng chúng để thu thập vật tư trong thành phố sau này.”

“Trong chiến dịch Wall này, chúng ta sẽ ưu tiên cận chiến để tiết kiệm đạn tối đa, giải phóng khu vực 2km. Chỉ bắn trong trường hợp nguy cấp nhất!”

“Rõ chưa?!” Aaron quát.

“Rõ!” Cả đội liền hét lên.

“Let's go!”

Tất cả bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, một sản phẩm của trí tuệ và sự sáng tạo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free