(Đã dịch) Dark World: Căn Cứ Cuối Cùng - Chương 1: Ngày cuối cùng của Trái Đất
“Xin chào.”
“Tôi là Aaron Smith, tiến sĩ sinh vật học, người bạn thân thiết của các bạn.”
“Đây là video thứ 1.670 ghi lại quá trình thử nghiệm thuốc phục hồi của tôi.”
“Tôi dám chắc với các bạn – những người may mắn còn sống sót ngoài kia, dù bất kỳ ai xem được, hay thậm chí không một ai, thì đây vẫn là video thú vị nhất mà các bạn từng xem trong suốt năm năm qua.”
“Nó mang tên: Thí nghiệm cuối cùng.”
Giọng người đàn ông trầm ấm vang vọng khắp phòng thí nghiệm. Trước mặt gã là chiếc laptop đang ghi hình.
Đó là một người đàn ông trung niên, khoảng 35 tuổi, với gương mặt điển trai, nam tính, mái tóc húi cua cùng đôi mắt hằn rõ vẻ mệt mỏi.
Có lẽ vì đã vùi đầu vào công việc quá lâu, quần áo trên người gã trông có vẻ rũ rượi, lam lũ.
Gã chính là Aaron Smith, tiến sĩ sinh vật học từng công tác tại Viện Nghiên cứu Sinh vật học Nam Cực SWD.
Nhưng vai trò đó đã thuộc về quá khứ, cách đây năm năm.
Ngày hôm nay, Aaron đang ở trong phòng thí nghiệm dưới lòng đất này, với tư cách một trong số ít nhân loại may mắn còn sống sót.
Một kẻ lưu vong đang miệt mài truy tìm phương thuốc chữa khỏi dịch bệnh nấm đã và đang tàn phá toàn bộ sự sống trên toàn cầu.
Chỉ trong một đêm đông, đại dịch đã biến hơn 99% nhân loại thành những thực thể điên loạn, ngày càng nguy hiểm. Có lẽ, về mặt linh hồn, họ đã chết, dù thân thể vẫn hoạt động.
Tất nhiên, hoạt động duy nhất của chúng là săn lùng những sự sống chưa bị nhiễm bệnh.
Aaron gọi chúng là xác sống – những con quái vật đang đứng đầu chuỗi thức ăn trong thời kỳ tận thế này.
Sau khi dứt lời trước máy tính, Aaron lại châm một điếu xì gà, rít một hơi dài, trong đầu gã đang tua lại những chuyện đã qua.
Năm năm trước, vào một ngày đẹp trời ở Nam Cực, Aaron cùng các đồng nghiệp đang khảo sát địa chất và chăm sóc đám hạt giống trong căn cứ. Bất ngờ, một trận động đất kinh hoàng nổ ra, gã cứ ngỡ đó là do băng tan tạo thành địa chấn.
Nhưng sau khi kiểm tra lại máy chủ, Aaron phát hiện chấn động không đến từ Nam Cực, mà là từ một quả bom hạt nhân vừa phát nổ ở phía tây Thái Bình Dương!
Không dừng lại ở đó, Aaron vội vàng truy cập vào các dữ liệu thông tin để tìm hiểu sâu hơn.
Lúc này, gã và các đồng nghiệp mới bàng hoàng nhận ra tình hình thế giới đang cực kỳ hỗn loạn.
Bởi lẽ, Trung tâm Nghiên cứu Sinh vật học Nam Cực SWD là một cơ quan đặc biệt trực thuộc Liên Hợp Quốc, có vai trò lưu trữ những hạt giống cuối cùng của toàn bộ Địa Cầu để phòng trư��ng hợp chúng tuyệt chủng. Nơi đây được hội đồng các nước bảo vệ nghiêm ngặt, cách biệt hoàn toàn với mọi biến động chính trị trên thế giới, đặc biệt là khi đối diện với tận thế.
Chính vì thế, Aaron ít khi quan tâm đến tình hình trên đất liền, và ngược lại, đất liền cũng không hề đả động đến căn cứ.
Lúc này, trên màn hình máy tính khổng lồ đang hiện lên một loạt tin tức về thảm họa diệt vong đang diễn ra, do một loại dịch bệnh bí ẩn phát tán trên toàn cầu gây nên.
Đó là một chủng virus bí ẩn đã bất ngờ tấn công nhân loại, và nguồn gốc của loại nấm này được cho là đến từ dưới đáy biển Thái Bình Dương.
Chủng virus nấm này nhanh chóng xâm nhập vào não bộ con người. Về cơ bản, ngay lúc này, họ đã chết.
Sau đó, chủng virus nấm sẽ điều khiển cơ thể nạn nhân, hướng họ về phía những người chưa nhiễm bệnh để tấn công. Chúng cắn xé, truyền virus sang những người khác.
Tuy nhiên, đáng lẽ tình hình này sẽ dễ dàng được khống chế nếu quân đội các nước kịp thời ra tay với vũ lực tuyệt đối.
Thế nhưng, điều tuyệt vọng nhất là ngay trong hàng ngũ quân đội cũng đã xuất hiện những thực thể xác sống. Chúng tấn công vào nội bộ, không hề báo trước.
Điều đó nhất thời làm tê liệt hệ thống quân sự toàn cầu.
Và một khi không còn sự giúp đỡ từ lực lượng quân đội, tầng lớp dân thường ngay lập tức thất thủ, khiến cả thế giới rơi vào tình trạng hỗn loạn chưa từng có.
Số lượng xác sống cứ thế tăng theo cấp số nhân từng giây phút trôi qua.
Chỉ trong một đêm, các cơ quan chức năng còn sót lại đã đưa ra kết quả thống kê cuối cùng: 99.3% nhân loại đã bị xóa sổ!
Điều đó đồng nghĩa với việc có gần 8 tỉ xác sống đang lảng vảng ngoài kia.
Chúng đã làm chủ hành tinh Xanh, tràn ngập khắp mọi ngóc ngách.
Bảng tin tức cuối cùng mà Aaron xem được là về quyết định sử dụng hàng trăm quả bom hạt nhân đánh vào phía tây Thái Bình Dương, nơi được cho là nguồn cội của chủng dịch bệnh xác sống này.
Đó cũng là hành động phản kháng cuối cùng mà nhân loại có thể thực hiện.
Dù vậy, Aaron cùng đồng đội chỉ nghe được một tiếng nổ duy nhất. Số lượng bom còn lại có lẽ chưa kịp rời khỏi bệ phóng, e rằng các căn cứ đó đã thất thủ rồi.
Tận thế đã ập đến và diễn ra nhanh đến mức không ai kịp trở tay.
Với quyết tâm cứu rỗi sự tồn vong của nhân loại, Aaron và đồng đội được các lực lượng tinh nhuệ hộ tống trở về đất liền, tiến vào các phòng thí nghiệm dưới lòng đất.
Cả đội có hơn mười người, chia ra hoạt động ở nhiều nơi khác nhau.
Đó là lý do Aaron có mặt tại đây.
Nhưng rồi...
“Thật vô nghĩa,” Aaron lầm bầm chửi rủa.
Gã há miệng, thở ra một làn khói trắng.
Năm năm trước, khi có mặt tại phòng thí nghiệm này, Aaron đã đặt mục tiêu tìm ra nguyên nhân hình thành chủng virus nấm và vắc xin chữa trị chúng.
Ban đầu mang trong lòng nhiệt huyết sục sôi, gã đã cùng đội lính đặc nhiệm ra ngoài bắt xác sống về nghiên cứu, mỗi ngày đều phải chiến đấu trong sự hỗn loạn cùng cực.
Đáng buồn thay, mỗi lần ra ngoài đều có thương vong.
Nguyên nhân là vì số lượng xác sống quá đông!
Nhưng mặc dù cái chết luôn cận kề, không m��t ai trong đội chùn bước. Tất cả đều nguyện hy sinh vì một tương lai tươi sáng của nhân loại.
Đáp lại những hy vọng ấy, kết quả nhận được lại là chuỗi thí nghiệm vắc xin thất bại không ngừng của Aaron.
Chủng virus nấm này đúng là thứ quái đản nhất mà gã từng gặp phải.
Chúng chi phối cơ thể vật chủ, điều khiển chúng hoạt động dù các bó cơ đã bị hủy hoại, đồng thời truyền cho chúng nguồn năng lượng gần như vô tận để săn mồi.
Hơn thế nữa, về mặt lý thuyết, nếu không bị tiêu diệt, những xác sống này sẽ bất tử.
Phi vật lý, phi sinh học, hoàn toàn không cách nào lý giải!
Thế nhưng, những thất bại trong thí nghiệm vẫn không khiến Aaron nản lòng, gã tiếp tục dày công nghiên cứu ngày đêm.
Tuy nhiên, một thời gian sau đó, các vấn đề về lương thực và năng lượng bắt đầu nảy sinh và ngày càng trở nên nghiêm trọng.
Nguồn cung lương thực tưởng chừng vĩnh cửu của nhân loại bị cắt đứt, thực phẩm tươi sống biến mất hoàn toàn.
Tần suất các đội quân rời căn cứ để tìm kiếm vật tư ngày càng gia tăng.
Cho đến một ngày, cách đây hai năm, không còn một ai trở về sau chuyến đi.
Aaron biết rằng, thí nghiệm tìm kiếm thuốc chữa của mình đã đi đến hồi kết.
Nhân loại buộc phải tuyệt diệt trước xác sống, tận thế đã thực sự đến rồi.
Cạch!
Cánh cửa phòng thí nghiệm bật mở, một cô gái xinh xắn bước vào, trên tay là một khay cơm nóng hổi.
Cô ấy sở hữu một gương mặt lạnh lùng, ngũ quan sắc sảo, cùng vóc người cao ráo và thân hình chuẩn mực.
Aaron ngoảnh đầu nhìn cô gái, gã nghi hoặc hỏi:
"Cô làm gì vậy, Mei?"
Đó là Mei Karishma, người trợ lý đắc lực của Aaron từ trước cả khi tận thế ập đến.
Cô là người có năng lực làm việc và tinh thần trách nhiệm cao. Dù tính cách Mei có phần lạnh lùng, nhưng cô gái này rất thiện chiến, bản lĩnh hơn không ít gã đàn ông.
Nguyên nhân là bởi Mei Karishma xuất thân từ quân đội, mang hàm đại tá Liên Hợp Quốc, từng nắm trong tay binh lực tuyệt đối – đúng là một đóa hồng gai chính hiệu.
"Trước khi chết, cũng nên ăn một bữa thịnh soạn. Tôi không muốn mình thành một con quỷ đói."
Mei đáp lời một cách đơn giản.
Cô đặt khay cơm xuống bên cạnh bàn Aaron, rồi chậm rãi ăn từng miếng, ánh mắt xinh đẹp hướng về phía gã.
Đó là tảng thịt nai cuối cùng còn sót lại trong căn cứ này.
"Thôi nào, chưa chắc tôi đã chết." Aaron trêu ghẹo.
Mei nói: "Đó là liều vắc xin tăng trưởng cơ bắp tê giác mà anh lần đầu tiên thử nghiệm. Hơn nghìn lần thử nghiệm trước đó đều không thành công, lần đầu tiên anh tự chế tạo chắc chắn sẽ thất bại thôi."
"Thế nếu tôi chết, cô định làm gì tiếp theo?" Aaron rít thêm một hơi xì gà.
"Tự sát." Mei ung dung đáp. "Thế giới này nhiều khả năng chỉ còn lại tôi và anh. Một bộ não thiên tài như anh đã chết, tôi sống cũng vô dụng."
Aaron bật cười. Gã không nói lời vô nghĩa, chỉ dặn dò một câu:
"Chúng ta đã cố gắng hết sức... Bên trong ngăn tủ bảo quản thứ hai có một liều thuốc, nó sẽ giúp cô cảm thấy thoải mái."
"Vâng, tiến sĩ." Mei gật đầu.
"Khi nào tôi chết hẳn thì hãy uống, kẻo chúng ta lại thành Romeo và Juliet mất." Aaron nghiêm túc căn dặn.
Dứt lời, gã hướng mắt nhìn màn hình máy tính, rồi cầm lấy ống tiêm chứa một loại dung dịch màu xanh.
"Thí nghiệm cuối cùng sẽ bắt đầu ngay bây giờ. Nếu tôi có sùi bọt mép thì đừng xem tiếp nhé, hãy giữ chút thể diện cuối cùng cho tôi."
Aaron dứt khoát ghim ống tiêm vào bắp tay, một hơi tiêm hết thuốc vào người.
Đây là loại thuốc cải tạo gen tê giác mà Aaron đã nghiên cứu được. Nếu thành công, người được tiêm sẽ sở hữu bộ gen khỏe mạnh siêu việt và thể lực vô đối của tê giác.
Nghe thì có vẻ êm tai, thế nhưng một giây sau đó, Aaron trợn trừng mắt, há miệng phun ra một ngụm máu tươi.
Sau đó, cơ thể gã co giật kịch liệt, tơ máu trong mắt hiện rõ mồn một, lồng ngực gã phập phồng theo từng nhịp tim tăng cao đột ngột. Aaron quằn quại, ngã khỏi ghế ngồi, lăn lộn dưới sàn, bọt mép trào ra trắng xóa cả miệng.
Các mạch máu trên thân gã hằn lên chằng chịt như tơ vò, gân xanh nổi rõ như những tia sét.
Mei đứng một bên, thấy vậy thì thở dài, ánh mắt bi thương. Cô cúi đầu xuống ăn cơm để che đi đôi mắt đang ngấn lệ.
Gã tiến sĩ này có phần không đứng đắn, thế nhưng Mei phải công nhận rằng Aaron đã làm hết sức mình để cứu nhân loại. Gã miệt mài nghiên cứu từng giờ từng khắc, ngày đêm không nghỉ. Trong một khoảnh khắc nào đó, gã đã từng là trụ cột tinh thần của cả đội.
Thế nhưng, hôm nay tất cả đã chấm dứt. Aaron chết cũng đồng nghĩa đây là ngày cuối cùng của nhân loại trên Trái Đất, phía trước chỉ còn lại một tương lai đen tối.
Mei đứng dậy, bước đến gần Aaron đang dần nằm yên bất động trên đất. Cô lấy chiếc khăn tay trong ngực ra rồi lau vết máu trên miệng gã.
Mei không kìm được nước mắt, gương mặt lạnh lùng của cô đã mếu máo, nói: "Để tôi giúp anh giữ lấy hình tượng của mình, tiến sĩ."
"Anh đã làm rất tốt."
Từng giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt Aaron.
Gã khẽ nhăn mặt. Trong đầu gã, một giọng nói bí ẩn chợt vang lên: "Hỡi nhân loại Aaron Smith, cậu là người may mắn được chọn để sở hữu hệ thống siêu tân tinh «Căn Cứ Cuối Cùng»!"
"Đây là hệ thống có thể giúp cậu chế tạo ra một căn cứ siêu tân tiến với khả năng vũ trang tuyệt đối."
"Lần đầu kích hoạt hệ thống, ban thưởng cho cậu một gói Quà Tân Thủ Siêu Cấp. Hãy mở nó ra trước khi cậu chết hẳn!"
Bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free, để mỗi độc giả có thể cảm nhận trọn vẹn từng câu chữ.