(Đã dịch) Đạp Tiên Lộ - Chương 2: Chiêu binh
Một tuần sau, đoàn xe ngựa của Trương thúc đã tới Tiêu Thành. Đoàn xe nhanh chóng tìm được một nhà trọ để nghỉ ngơi. Hạo Minh quay sang hỏi Trương thúc: "Trương thúc, bao giờ thì cháu sẽ được vào quân đội đây?" Trương thúc nghe xong cười ha hả đáp: "Vội vàng muốn thành cao thủ võ thuật vậy sao? Chúng ta còn phải đợi khoảng vài ngày nữa thì quân đội mới bắt đầu chiêu binh."
Nghe vậy, Hạo Minh cũng chán nản quay vào phòng nghỉ ngơi. Khoảng thời gian này, hắn không muốn lười biếng. Sau khi ăn uống no nê, hắn vào phòng, lấy một thanh kiếm sắt ra tập vài đường cơ bản. Cứ thế, ngày này qua ngày khác, hắn miệt mài tập kiếm. Rồi ngày quân đội chiêu binh cũng tới. Ngày hôm đó, hắn cố gắng ăn mặc chỉnh tề, lưng đeo thanh trường kiếm, tóc tai gọn gàng, khuôn mặt sáng sủa, khiến người khác nhìn vào cứ ngỡ là một thư sinh.
Sau khi sửa soạn xong xuôi, Hạo Minh bắt đầu lên đường, thẳng hướng quân doanh. Một lúc sau, hắn tới chỗ chiêu binh. Đứng đợi trong giây lát, một quân lính tiến lại hỏi: "Ngươi tới để tham gia chiêu binh sao?" Hạo Minh đáp: "Đúng vậy, tại hạ đến đây để tham gia chiêu binh."
Sau khi nghe xong, tên quân lính có chút kinh ngạc trong lòng. Người đứng trước mặt hắn lúc này chẳng giống con của bá tánh bình thường chút nào, trông cứ như con nhà phú hộ vậy. Nếu không tiến lại hỏi, có lẽ hắn đã lầm tưởng đây là một thư sinh nào đó đi ngang qua. Nghĩ vậy, hắn nói tiếp: "Nếu như các hạ tới đây để chiêu binh thì hãy tới đằng kia xếp hàng." Vừa nói, hắn vừa chỉ tay về một hướng, nơi có cả một hàng dài người đang đứng.
"Đa tạ." Hạo Minh thi lễ một chút, rồi tiến lại chỗ tên lính vừa chỉ để xếp hàng. Sau khi chờ đợi một thời gian dài, hắn cũng đã đăng ký xong. Lúc này, một đại hán bước lên một cái thùng gỗ, quát lớn: "Những người nào tham gia chiêu binh thì hãy đi theo ta!" Nói rồi, hắn quay đầu dẫn mọi người tiến về phía một quảng trường rộng lớn. Ở quảng trường, một lão giả tóc đã có chút bạc đang đứng đợi. Lão giả đợi mọi người ổn định xong, liền bắt đầu nói: "Lão phu là Tiêu Thạch, người sẽ trông coi cuộc chiêu binh ngày hôm nay. Bây giờ, ta sẽ nói rõ quy tắc của cuộc chiêu binh này."
"Cuộc chiêu binh có tổng cộng ba thử thách. Thử thách thứ nhất là chạy năm mươi vòng quảng trường này trong thời gian một nén nhang. Thử thách thứ hai là phải nâng được một tảng đá năm cân. Thử thách thứ ba là phải trụ được một nén nhang trước sự tấn công của ta. Tất cả những người nào vượt qua cả ba vòng sẽ được trực tiếp nhận làm binh sĩ; ai vượt qua hai vòng thì làm quân dự bị; còn ai chỉ vượt qua một vòng sẽ không được nhận," lão giả quát lớn.
"Tiền bối, vãn bối có một thắc mắc: quân dự bị sẽ làm trong bao lâu thì được lên làm binh sĩ chính thức, và quân dự bị có được phát bổng lộc hay không?" Một người lên tiếng hỏi.
"Thứ nhất, quân dự bị sẽ không có bổng lộc, chỉ được bao ăn bao ở. Thứ hai, quân dự bị sau này sẽ có thêm một cuộc thi nữa, nếu không vượt qua sẽ bị đuổi ra khỏi quân doanh," lão giả đáp lời.
Nghe vậy, trong đám người có một số người sắc mặt tái nhợt. "Nếu đã không còn thắc mắc gì nữa thì chúng ta bắt đầu thôi!" lão giả nói.
Sau một thời gian dài, cuối cùng cũng đến vòng thứ ba. Hạo Minh xuất thân con nhà thợ rèn, nên thể lực từ nhỏ đã hơn người. Hai vòng đầu đối với Hạo Minh không gây khó dễ gì, nhưng vòng thứ ba mới là điều khiến hắn lo lắng. Dù từ nhỏ đã có thể lực hơn người, nhưng hắn lại không có kỹ năng chiến đấu. Cho tới bây giờ, hắn cũng chỉ biết chém vài đường kiếm cơ bản, vậy làm sao có thể trụ được dưới sự tấn công của lão giả trong vòng một nén nhang?
Hạo Minh liền âm thầm an ủi mình rằng, cho dù không qua được vòng thứ ba thì hắn vẫn sẽ được nhận vào làm quân dự bị. Thế nhưng, dù tự an ủi thế nào, hắn vẫn không khỏi lo lắng. Qua một thời gian, rốt cuộc cũng đến lượt hắn.
Từ trên bục gỗ, lão giả lớn tiếng nói: "Hạo Minh đâu?" Hạo Minh lên tiếng đáp: "Có vãn bối ở đây."
Ánh mắt lão giả từ từ quét qua người Hạo Minh rồi nói: "Ngươi chính là Hạo Minh? Ngươi có đi nhầm chỗ không đấy?" Đám người bên dưới nghe thế thì cười phá lên.
Mặc dù trong lòng có chút tức giận, Hạo Minh vẫn kiềm nén xuống, đáp: "Vãn bối chắc chắn không đi nhầm chỗ." Lão giả nghe vậy cũng không nói gì thêm, liền ra hiệu cho Hạo Minh lên đài.
Hạo Minh sau khi bước lên đài, từ sau lưng rút ra một thanh trường kiếm, làm tư thế thủ chuẩn bị. Lão giả nói: "Vòng thứ ba, ngươi phải chịu được sự tấn công của lão phu trong một nén nhang." Hạo Minh đáp: "Vãn bối đã sẵn sàng." Vừa dứt lời, lão giả lập tức lao lên, một đòn kiếm quét ngang thẳng đến chỗ Hạo Minh. Hạo Minh thấy thế thì giật mình sợ hãi, vì từ trước tới giờ hắn chưa từng nhận đòn kiếm nào nhanh đến vậy, ngay cả khi tập với Trương thúc. Tuy nhiên, hắn vẫn đưa kiếm ra chặn được, chỉ có điều là tay hắn giờ đây đã tê rần vì lực kiếm của lão giả quá mạnh.
Hạo Minh lùi về sau, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú vào lão giả. Lão giả thấy thế cũng hơi bất ngờ. Một kiếm vừa rồi của lão có thể đánh văng những người tham gia khác xuống đài, vậy mà một tên nhìn yếu đuối như thư sinh như Hạo Minh lại có thể đỡ được. Đám người bên dưới khi thấy cảnh này cũng há mồm trợn mắt kinh ngạc.
Đám người bên dưới bắt đầu bàn luận: "Tên thư sinh đó vậy mà đỡ được kiếm của Thạch lão!" "Phải biết, một kiếm đó nãy giờ đã đánh rớt biết bao nhiêu người rồi!" "Chẳng lẽ tên thư sinh kia là giả trư ăn thịt hổ?"
Lão giả thầm nghĩ trong lòng: "Không, kẻ này không phải giả trư ăn thịt hổ, bởi hắn hoàn toàn không có kinh nghiệm chiến đấu. Phát kiếm vừa nãy, mặc dù hắn đỡ được nhưng tay hắn cũng đã bắt đầu tê rồi." Nghĩ vậy, lão giả lại lao lên, một kiếm chém về phía Hạo Minh. Nhưng Hạo Minh lần này không chọn cách đỡ nữa mà né tránh. Hắn lách sang một bên, thoát ra khỏi góc đài. Một thiếu niên và một lão giả cứ thế giao phong với nhau.
Mặc dù Hạo Minh ở thế yếu, hắn vẫn trụ vững trên đài. Hai tay hắn giờ đây đã bắt đầu rướm máu, trên mặt lấm tấm mồ hôi. Mỗi lần tiếp một kiếm của lão giả, cả người hắn đều run lên. Thân thể lay lắt như sắp đổ, nhưng vì hoài bão của bản thân, vì lời hứa với cha và nương, hắn quyết không thể bỏ cuộc ở đây. Cứ như thế, từng kiếm từng kiếm của lão giả giáng xuống, nặng nề như núi đè lên người hắn.
Cho tới khi hết nén nhang, hắn rốt cuộc cũng vượt qua, nhưng ngay sau đó lại ngất xỉu tại chỗ vì thể lực cạn kiệt. Đám người đứng xem bên dưới cũng phải thán phục ý chí và sự quyết tâm của Hạo Minh.
Truyen.free giữ toàn quyền đối với nội dung biên tập này, mong bạn đọc lưu ý.