(Đã dịch) Đào Hoa Bảo Điển - Chương 157: Nhìn trộm? Ta không là cố tình
Lam Tiếu tê rần da đầu, thầm nghĩ thôi rồi, phen này e rằng có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng gột rửa được, trừ phi nàng nói cho Tiểu Quả biết Lâm Phong là “đồng chí”.
Tiếng kinh hô trong dự đoán không hề xuất hiện, Lam Tiếu có chút ngờ vực, vội vã lên lầu vào phòng ngủ nhìn một cái, quả nhiên không thấy bóng dáng Lâm Phong đâu.
Lam Tiếu thở phào nhẹ nhõm, nhưng cùng lúc tâm tình lại càng căng thẳng hơn, nàng biết Lâm Phong không hề rời khỏi phòng ngủ của mình, chỉ là không biết trốn ở nơi nào.
Ở bên trong phòng ngủ không có phát hiện gì, Đông Tiểu Quả lại chạy vào phòng tắm nhìn quanh một lượt, vẫn như cũ không thu hoạch được gì, không khỏi nghi ngờ nhìn Lam Tiếu.
“Thật ra không có gì cả. Ta đâu có bạn trai nào.” Lam Tiếu nói.
“Không có thì cô căng thẳng như vậy làm gì?”
“Ta nào có căng thẳng chứ.” Phòng ngủ của Lam Tiếu rất đơn giản, ngoại trừ giường và sofa, bên trong chỉ còn lại tủ quần áo. Dưới gầm giường và gầm sofa thì không thể giấu người, nếu Lâm Phong không ở trong phòng tắm, vậy thì đáp án đã rõ như ban ngày, Lâm Phong nhất định là đang ẩn mình trong tủ quần áo.
Vào giờ phút này, Lâm Phong đang núp trong tủ quần áo, vẻ mặt buồn khổ. Hắn vạn lần không ngờ, ở nơi đây lại gặp được Đông Tiểu Quả. Hắn đối với Đông Tiểu Quả đúng là có chút chột dạ, bởi vì ��ể hoàn thành nhiệm vụ hắn đã hôn qua mông Đông Tiểu Quả. Hắn hy vọng đời này không bao giờ phải gặp lại Đông Tiểu Quả nữa.
Vừa rồi trốn trong phòng ngủ, nghe được cuộc đối thoại của Đông Tiểu Quả và Lam Tiếu, Lâm Phong liền biết quan hệ giữa Đông Tiểu Quả và Lam Tiếu không hề ít, chắc chắn cô ấy sẽ đến phòng ngủ, hắn quyết đoán trốn vào tủ quần áo.
Quả nhiên, chưa đến nửa phút, bọn họ liền nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ mở ra, tiếp theo là hai tiếng giày da lanh lảnh rơi xuống đất, sát đó tiếng bước chân dần dần áp sát.
Tâm Lâm Phong đột nhiên căng thẳng, hắn biết, Đông Tiểu Quả đã đến rồi.
Trong tủ quần áo không gian rất lớn, có rãnh thông gió, Lâm Phong có thể từ rãnh thông gió nhìn thấy tình hình bên ngoài, mà bởi góc độ và ánh sáng, người bên ngoài lại không thể nhìn thấy bên trong.
Đông Tiểu Quả so với trước đây, dường như đã phát triển càng thêm thành thục rồi, làn da của nàng càng mọng nước non mềm, ngũ quan vô cùng tinh xảo.
Nàng mặc một bộ cảnh phục nữ màu đen nghiêm cẩn, mũ cảnh sát, áo sơ mi cà vạt màu xám đen, một chiếc váy ngang gối, bên dưới là đôi tất chân màu đen ôm lấy đôi chân thon dài. Bộ cảnh phục vốn dĩ rất bình thường nhưng dưới vóc dáng siêu cấp của nàng lại được thể hiện một cách hoàn hảo, đặc biệt là huy hiệu cảnh sát và quân hàm, càng khiến lòng người sinh ra cảm giác uy nghiêm và kính nể.
“Đi đường dài như vậy, nóng chết mất, người dính dính khó chịu thật.” Đông Tiểu Quả nói xong, bắt đầu cởi áo nới dây lưng.
“Ái chà, cô làm gì thế?” Lam Tiếu biết rõ Lâm Phong có thể xuyên qua rãnh thông gió trong tủ quần áo, thu hết tình hình bên ngoài vào mắt.
“Đi tắm rửa chứ gì. Làm gì mà kinh ngạc thế.”
“Ôi, nhà tôi hết nước rồi. Hay chúng ta ra ngoài tắm rửa đi.”
“Không thể nào.” Đông Tiểu Quả nghi ngờ nhìn Lam Tiếu một cái, đi tới trước vòi nước trong phòng tắm, vặn vòi, nói, “Đây chẳng phải là có nước sao? Tiếu Tiếu, tôi thấy cô hôm nay cứ là lạ thế nào ấy.”
Nếu như trước đó Đông Tiểu Quả đã nhìn thấy Lâm Phong thì thôi, có thể kiên trì giải thích gì đó, thế nhưng hiện tại, nếu để cho Đông Tiểu Quả biết Lâm Phong đang trốn trong tủ quần áo, hơn nữa, trên giường của nàng còn để áo ngực và quần lót của nàng, nàng cảm thấy cho dù có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.
Thấy Đông Tiểu Quả lần nữa sinh lòng nghi ngờ, Lam Tiếu trong lòng tự nhủ phải bình tĩnh, chỉ cần không để Đông Tiểu Quả mở cửa tủ quần áo là được rồi.
“Thật sao? Có thể là mới có nước lại đó.” Lam Tiếu trấn định nói.
Đông Tiểu Quả nghi ngờ nhìn Lam Tiếu một cái, đứng trước tủ quần áo, vặn vẹo thân hình trước gương, phảng phất rất hài lòng với vóc dáng của mình.
“Tiểu Quả.” Nhìn thấy Đông Tiểu Quả đang cởi quần áo trước tủ quần áo, Lam Tiếu sợ hết hồn, nhanh chóng đứng lên, chắn giữa Đông Tiểu Quả và tủ quần áo, từ trên xuống dưới đánh giá Đông Tiểu Quả, “Thân hình cô thật tốt nha.”
“Hì hì. Cô cũng không tệ. Tránh ra.” Đông Tiểu Quả đẩy Lam Tiếu sang một bên.
Lam Tiếu khóc không ra nước mắt, chỉ có thể trơ mắt nhìn Đông Tiểu Quả cởi áo nới dây lưng ngay dưới mắt Lâm Phong.
Lâm Phong trong lòng sốt sắng cực độ, lo lắng Đông Tiểu Quả lại đột nhiên mở tủ quần áo, bởi vậy, hắn hai mắt khóa chặt Đông Tiểu Quả, để trong nháy mắt Đông Tiểu Quả mở tủ quần áo có thể kịp thời bổ cứu.
Chỉ là, Lâm Phong không nhìn thấy Đông Tiểu Quả mở tủ quần áo, mà lại nhìn thấy Đông Tiểu Quả đang cởi quần áo.
Cởi mũ cảnh sát, lột bỏ cảnh phục, bên trong là một bộ đồ lót trắng tinh. Đông Tiểu Quả trông có vẻ hơi gầy yếu, nhưng vòng ngực lại rất lớn, có thể sánh ngang với Bạch Tuyết Vũ Lục Vân Băng. Chiếc áo ngực trắng tinh bị vòng ngực căng tròn nâng cao, hơn nửa phần trên lộ ra ngoài, ở giữa là một khe ngực sâu hút.
Lam Tiếu chỉ có thể trơ mắt nhìn, hy vọng Đông Tiểu Quả có thể giữ lại nội y.
Chỉ là rất nhanh, Đông Tiểu Quả liền cởi cả nội y ra.
Giờ khắc này, thân thể chói mắt của nàng hoàn toàn hiện ra trước mặt Lâm Phong. Đây là một cảnh tượng mỹ lệ đến mê hồn làm sao! Dưới ánh mắt kinh ngạc không hề chuẩn bị của Lâm Phong, bầu ngực trắng nõn đầy đặn kiêu hãnh săn chắc, đầu nhũ hồng tươi ướt át cao vểnh lên trên, vòng mông trắng nõn tròn trịa khẽ lay động ưu nhã như làn sóng, lớp lông đen óng mượt mà, như một cánh rừng nhỏ, rậm rạp lan tỏa trên vùng bụng dưới trắng nõn.
Đứng trước gương, Đông Tiểu Quả xoay chuyển thân hình một chút, đắc ý thưởng thức vóc dáng của mình, lúc này mới xoay người đi vào phòng tắm rửa ráy.
Lam Tiếu định đi đ��ng cửa, Đông Tiểu Quả nói: “Không được đóng cửa. Chúng ta nói chuyện.”
Không có cách nào, Lam Tiếu đành phải rụt tay về.
Nghe thấy Đông Tiểu Quả đã vào phòng tắm, Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, mở cửa tủ quần áo muốn rời khỏi nơi thị phi này.
Lam Tiếu vừa nhìn thấy, sợ hãi đến thất kinh, liền vội vàng dùng hai tay đẩy Lâm Phong trở lại, một lần nữa đóng cửa tủ quần áo. Trong phòng tắm cũng có gương, đứng trước gương rửa ráy, có thể từ trong gương nhìn thấy cửa vào, mà cửa vào phòng tắm chính là lối đi Lâm Phong phải qua để rời khỏi phòng ngủ. Cửa phòng tắm không có khóa, Lâm Phong rời đi rất dễ dàng bị Đông Tiểu Quả phát hiện.
Mười lăm phút sau, Đông Tiểu Quả quấn khăn tắm đi ra.
Nhìn thấy Đông Tiểu Quả muốn đi vào tủ quần áo tìm quần áo, Lam Tiếu liền vội vàng kéo Đông Tiểu Quả, nói: “Tiểu Quả, cô không phải là quen ngủ trần sao?”
“Đúng vậy. Nhưng bây giờ đã ngủ đâu? Mới là buổi chiều thôi mà.”
“Chúng ta nằm trên giường nghỉ ngơi một lát đi.”
Đông Tiểu Quả rất thích nằm trên giường nghỉ ngơi, lập tức tiếp thu đề nghị này của Lam Tiếu, quấn khăn tắm nằm lên giường, hai người bắt đầu trò chuyện.
“Tiếu Tiếu, cô nói cái tên đồng nam kia, thật có ý tứ.”
“Không có người mà cô nói có ý tứ đâu.” Lam Tiếu lúc này nào có tâm trạng cùng Đông Tiểu Quả phí lời, nàng biết, Đông Tiểu Quả đã bị Lâm Phong nhìn thấy hết rồi.
“Tôi kể cho cô nghe tình huống của người mà tôi nói. Cô cũng kể cho tôi nghe tình huống của người mà cô nói đi. Thế nào?”
“Ôi, tôi chẳng có gì đáng nói cả.”
Đông Tiểu Quả quay đầu muốn cù Lam Tiếu, lại nhìn thấy trên cuốn sổ ghi chép đầu giường của Lam Tiếu có một tấm ảnh, trên tấm ảnh còn có hai chữ “Đồng nam”?
Đông Tiểu Quả run lên, thất thanh nói: “Sao lại có ảnh của hắn ở đây?”
“À, hắn là bạn học của tôi mà.”
“Bạn học? Hắn chính là ‘đồng chí’ mà cô nói sao?” Đông Tiểu Quả hỏi.
“Đúng vậy.” Lúc này, Lam Tiếu cũng chỉ có thể thừa nhận.
“Hắn không phải ‘đồng chí’.” Đông Tiểu Quả trong lòng kích động ngàn vạn, giày sắt mòn gót tìm không thấy, lại dễ dàng tìm được. Chẳng trách lần trước Lam Tiếu nói ‘đồng chí’ có phong thái huấn luyện viên, hóa ra chính là một người! Lâm huấn luyện viên ơi Lâm huấn luyện viên, tôi tìm anh khổ sở biết bao, anh vậy mà lại trốn ở Hoa Thanh.
“Sao cô biết? Cô biết hắn sao?”
Đông Tiểu Quả gật đầu, nói: “Biết. Chuyện này nói ra dài dòng lắm. Bất quá tôi có thể khẳng định nói cho cô biết, hắn không phải ‘đồng chí’. Là một người đàn ông chân chính.”
Nghe xong lời này của Đông Tiểu Quả, Lam Tiếu có chút hoảng hốt, nàng bỗng nhiên nghĩ đến, từ trước đến nay, mình chỉ là chủ quan suy đoán Lâm Phong là ‘đồng chí’, chứ chưa từng có bằng chứng cụ thể. Nghĩ đến phong cách làm việc của Lâm Phong, Lam Tiếu bỗng nhiên ý thức được mình có thể đã sai rồi, những gì mình thấy không hẳn đã là sự thật.
Nghĩ đến mình bị Lâm Phong hôn, còn để Lâm Phong sờ ngực mình, Lam Tiếu xấu hổ muốn độn thổ, nếu trên giường có vết nứt nàng đều sẽ chui vào.
Rất nhanh, Lam Tiếu lại nghĩ đến một vấn đề nghiêm tr���ng hơn. Đông Tiểu Quả cũng bị nhìn thấy hết rồi.
Nếu như Lâm Phong là ‘đồng chí’, Đông Tiểu Quả bị một ‘đồng chí’ nhìn thấy, Lam Tiếu cảm thấy, chỉ cần mình và Lâm Phong sẽ bảo mật chuyện này, mọi việc cũng đã qua rồi. Nhưng Lâm Phong không phải ‘đồng chí’, Lam Tiếu trong lòng tràn đầy áy náy và bất an, Đông Tiểu Quả còn chưa có người yêu mà.
“Tiểu Quả, tôi hỏi cô một chuyện nhé.” Lam Tiếu nói.
“Ừm. Hỏi đi.” Có được tung tích Lâm Phong, tâm tình Đông Tiểu Quả đặc biệt khoan khoái.
“Tôi nói là giả như nhé. Giả như cô bị một người đàn ông vô tình nhìn thấy thân thể của cô, cô sẽ làm thế nào?”
“Cái đó còn phải tùy tình huống.” Đông Tiểu Quả nghĩ đến mình trong rừng đã bị huấn luyện viên nhìn thấy mông, sắc mặt trở nên hồng, nàng chăm chú suy tư một chút, nói, “Nếu như chỉ nhìn thấy những chỗ không quá kín đáo, và nếu đối phương là vô tình, tôi nghĩ tôi sẽ tha thứ cho hắn.”
Vô ý nhìn thấy những chỗ không quá kín đáo thì còn có thể tha thứ, nhưng nếu bị nhìn thấy hết, Đông Tiểu Qu��� sẽ làm sao? Lam Tiếu trong lòng rất bất an.
Sau một hồi trầm mặc, Lam Tiếu hỏi: “Nếu như đều bị nhìn thấy hết thì sao?”
“Hì hì, vậy thì chắc chắn là tôi tự nguyện rồi. Chứ không thì ai mà thấy được?”
“Tôi nói là, giả như cô không cẩn thận bị người đàn ông khác nhìn thấy hết thì sao?”
“Tôi sẽ không để cho chuyện giả như thế xảy ra, tôi cũng không phải phụ nữ tùy tiện. Bất quá nha, nếu quả như thật xảy ra,” Đông Tiểu Quả đã từng bị Lâm Phong nhìn thấy mông, tiềm thức lại ảo tưởng đến bị Lâm Phong nhìn thấy hết, “chỉ cần hắn khiến tôi thỏa mãn, tôi sẽ để hắn cưới tôi làm vợ, như vậy tôi sẽ không chịu thiệt thòi gì.”
“Nếu như hắn không thể khiến cô thỏa mãn, hoặc là nói, hắn không thể cưới cô làm vợ thì sao?”
“À à, tôi sẽ mời hắn một viên đạn.” Đông Tiểu Quả lạnh lùng nói.
Thái độ của Đông Tiểu Quả nhìn như không quá đứng đắn, nhưng Lam Tiếu biết Đông Tiểu Quả không có đùa giỡn, Đông Tiểu Quả chính trực, thiện lương, nhưng cũng có lúc hoang dã.
Trong tủ quần áo, Lâm Phong cũng khóc không ra nước mắt, hắn chưa từng nghĩ đến muốn cùng Đông Tiểu Quả phát sinh chuyện gì, lùi một bước mà nói, cho dù hắn nguyện ý, Đông Tiểu Quả cũng chưa chắc sẽ nguyện ý.
***
Toàn bộ nội dung chương truyện này được Tàng Thư Viện độc quyền chuyển ngữ, xin cảm ơn quý độc giả đã theo dõi.