(Đã dịch) Đại Đường Rể Khờ - Chương 488: Xảy ra đại sự
Vi Hạo đội mưa từ bên ngoài trở về Phủ Thứ Sử. Đoàn thân binh mà phủ đã phái đi trước đó, giờ đây đều đã nhận được tin tức.
– Công tử, nước nóng đã chuẩn bị xong rồi, người mau rửa mặt đi không thì lạnh mất! – Một thân binh tiến đến bên cạnh Vi Hạo, vừa thấy chàng xuống ngựa liền cung kính thưa.
– Được. – Vi Hạo mặc nguyên áo tơi đi thẳng vào nhà. Vừa đến dưới mái hiên, các thân binh đã giúp chàng cởi áo tơi, rồi tháo cả Nhuyễn Giáp bên ngoài. Vào trong nhà, đã có thân binh mang giày khô đến, giúp chàng thay.
– Công tử, quần áo cũng đã chuẩn bị xong cả rồi. – Một thân binh khác bước đến, nói với Vi Hạo.
– Ừm. – Vi Hạo đứng dậy, lập tức đi tắm rửa. Sau khi rửa ráy xong, chàng ngồi xuống bên bộ trà cụ.
– Công tử, kho lương thực đã chất đầy rồi. Chúng ta phái người đi kiểm tra, cũng thấy đủ đầy cả. Nghe nói lần này, Vương Biệt Giá đã tự mình bỏ ra gần 400 xâu tiền! – Một thân binh đứng cạnh đó, báo cáo với Vi Hạo.
– Được. – Vi Hạo gật đầu.
– Công tử, mấy ngày nay, những tộc trưởng kia ngày nào cũng đến hỏi thăm. Ngoài ra, tộc trưởng Vi gia cũng đã đến, cả tộc trưởng Đỗ gia cũng đã dẫn Đỗ Cấu đến! – Một thân binh khác lên tiếng. Vi Hạo chỉ gật đầu, tự mình vừa pha trà vừa uống.
– Ngoài ra, tộc trưởng các gia tộc khác, cùng nhiều thương nhân lớn cũng đã đến. Rồi Thục Vương phủ, Việt Vương Phủ, Đông Cung, cùng các Vương phủ khác cũng ph��i người tới. Các Quốc Công phủ cũng đều cử người đến, tuy nhiên không thấy người của Đại Quốc Công hay Túc Quốc Công. – Thân binh đó tiếp tục nói. Vi Hạo gật đầu. Hai thân binh thấy chàng không có gì sai bảo nữa thì liền chắp tay cáo lui.
Đại Quốc Công Lý Tĩnh, Túc Quốc Công Trình Giảo Kim, cùng Úy Trì Kính Đức vốn dĩ chẳng cần phái người tới. Vi Hạo đã làm ăn thì tự khắc sẽ nhớ đến bọn họ, vả lại họ cũng không muốn lúc này thêm phiền phức cho chàng. Còn những Quốc Công khác, có người chưa quen thân, không dám làm phiền Vi Hạo, nên lúc này chỉ phái người đến hỏi thăm, thăm dò tình hình trước.
– Công tử, Vương Biệt Giá cầu kiến! – Bên ngoài, một thân vệ bước vào, báo cáo với Vi Hạo.
– Không gặp. Nói với hắn ta hôm nay mệt rồi, không gặp bất cứ ai. Nếu không phải chuyện khẩn cấp thì không cần gặp, còn nếu là chuyện khẩn cấp thì hãy đưa tấu chương lên! – Vi Hạo nói với tên thân vệ đó. Giờ đây, chàng chỉ muốn nghỉ ngơi một chút, vừa mới về Lạc Dương nên chẳng buồn ứng phó với họ. Ai nấy đều muốn đến hỏi thăm tin tức, nhưng Vi Hạo đã nói không gặp Vương Vinh Nghĩa thì Vương Vinh Nghĩa cũng không dám có bất kỳ bất mãn nào. Khoảng cách giữa họ quá lớn, đừng nói một Biệt Giá, ngay cả một Thị Lang, Thượng Thư, Vi Hạo đã nói không gặp thì sẽ chẳng ai dám gặp, chẳng ai dám than phiền nửa lời.
Vi Hạo ngồi đó uống trà một lát, rồi trở về thư phòng của mình, sắp xếp lại những thông tin đã nghe ngóng được mấy ngày nay, và đánh dấu lên bản đồ những nơi mình đã đi qua, những nơi còn chưa đặt chân tới. Chàng mãi bận rộn đến tận chiều tối.
Cùng lúc đó, tại Trường An Thành, Lý Thế Dân cũng đã nhận được tin tức về việc nhiều người đã đến Lạc Dương.
– Thằng nhóc này, đi thì cũng tốt, Trẫm giờ đây chỉ mong Lạc Dương cũng có thể phát triển. Bất quá, sao lại chẳng có lấy một bản tấu chương nào gửi về, có ý kiến gì về Lạc Dương cũng không chịu nói với Trẫm! – Lý Thế Dân ngồi đó, than vãn.
– Bệ hạ, Thận Dung không thể nào gửi tấu chương về được lúc này. Nếu có ý tưởng, Thần phỏng chừng phải đợi chàng trở về mới có thể bẩm báo với Bệ hạ. Bệ hạ có biết ở Lạc Dương bên đó đã có bao nhiêu người đến không? Đều là để hỏi thăm tin tức cả. Chỉ cần tấu chương được đưa ra, nó sẽ phải qua tay Trung Thư Tỉnh trước, mà Trung Thư Tỉnh thì lại có biết bao nhiêu quan chức, nếu không phải chuyện cơ mật khẩn cấp, nhất định sẽ bị lộ ra ngoài. Ai cũng biết Thận Dung đến Lạc Dương, vậy khẳng định là sẽ có hành động lớn! – Phòng Huyền Linh ngồi đó, vừa vuốt râu vừa nói.
– Ừm, phải. Chỉ mong thằng nhóc này có được những ý tưởng mới mẻ. Nhưng chàng đi rồi thì mọi việc vẫn y nguyên, Trẫm còn tưởng hắn sẽ tóm gọn Vương Vinh Nghĩa, không ngờ Vi Hạo lại bỏ qua. Bất quá nghĩ kỹ thì, đứa trẻ này quả thật đã trưởng thành rất nhiều. Nếu là trước kia, Thận Dung nhất định sẽ không bỏ qua, nhưng giờ chàng đã hiểu, nếu tóm gọn Vương Vinh Nghĩa, Lạc Dương sẽ không có người quản lý, tân Biệt Giá không thể nào đến nhanh như vậy được, cho dù có đến, cũng không thể bắt tay vào công việc ngay lập tức! – Lý Thế Dân ngồi đó, hài lòng thốt lên.
– Bệ hạ, Thần có một điều thỉnh cầu... – Giờ phút này Phòng Huyền Linh chắp tay, nhưng lại ngập ngừng không nói.
– Chuyện của Phòng Di Trực, Trẫm đã có tính toán riêng, không cần khanh phải bận tâm. Khanh cũng đừng hòng nói đến chuyện điều thằng bé đến Lạc Dương, việc này Trẫm không cho phép! Nếu Thận Dung đã coi trọng Phòng Di Trực đến vậy, Trẫm tin rằng Thận Dung cũng không mong Phòng Di Trực làm việc dưới trướng mình! – Lý Thế Dân liếc nhìn Phòng Huyền Linh, rồi lên tiếng.
– A... dạ vâng, Bệ hạ. – Phòng Huyền Linh nghe Lý Thế Dân nói vậy, liền không dám mở lời nữa. Ông ta vốn dĩ mong Phòng Di Trực có thể đến Lạc Dương nhận chức.
– Thằng nhóc này khoảng thời gian này, ngày nào cũng xuống dưới dân gian, có thể thấy Thận Dung vẫn vô cùng coi trọng việc trị lý trăm họ này. Những quan viên khác, Trẫm thật không biết liệu ngay khi nhậm chức, có ai sẽ đi xuống tìm hiểu dân tình không, nhưng Thận Dung khoảng thời gian này, ngày nào cũng vậy, Trẫm rất vui mừng và an tâm. Đứa trẻ Thận Dung này, hoặc là không làm, một khi đã làm thì sẽ làm đến nơi đến chốn, điểm này, trong triều đình, rất nhiều quan chức còn chẳng bằng chàng! Đúng rồi, Dược Sư à, khanh cũng nên truyền dạy thêm cho nó chút binh pháp đi. Giờ chàng đang nhậm chức Thứ Sử, cũng cần phải chỉ huy quân đội, Trẫm cũng hy vọng chàng có thể chỉ huy quân đội. Thằng nhóc này có tài năng lớn trong việc trị lý trăm họ, Trẫm cũng mong cả về trị quân lẫn phương diện chỉ huy cũng có tài năng lớn, nếu vậy, Trẫm cũng sẽ an tâm hơn nhiều! – Lý Thế Dân vừa nói vừa nhìn Lý Tĩnh.
Lý Tĩnh gật đầu, lên tiếng: – Chờ chàng trở lại, Thần nhất định sẽ dạy dỗ, cũng hy vọng chàng sẽ học hỏi được nhiều!
– Ừm, hãy chờ xem, Lạc Dương nhất định sẽ có biến hóa lớn. Đúng rồi, thông báo cho Lại Bộ bên đó, những Huyện Lệnh mà Lại Bộ đề cử, cần phải để Thận Dung xem qua. Thận Dung gật đầu thì mới có thể bổ nhiệm, Thận Dung không gật đầu thì không được bổ nhiệm! – Lý Thế Dân suy nghĩ một chút, rồi nói với Phòng Huyền Linh.
– Thưa Bệ hạ, làm như vậy liệu có khiến các đại thần phản đối không? – Phòng Huyền Linh nghe vậy, chần chừ một lát, nhìn Lý Thế Dân hỏi. Việc này chẳng phải là trao cho Vi Hạo quá nhiều quyền lực sao?
– Lạc Dương cần được quản lý tốt, cần được phát triển mạnh mẽ. Không cho những Huyện Lệnh tài năng thì làm sao mà quản lý, rồi đến lúc đó lại gây thêm phiền phức cho Thận Dung sao? Chuyện này cứ quyết đ��nh thế đi. Chúng ta không thể cản trở Thận Dung được. Hãy cứ buông tay để Thận Dung làm việc. Trẫm không mong đến lúc đó, vì chuyện của những Huyện Lệnh đó mà làm chậm trễ sự phát triển của Lạc Dương! – Lý Thế Dân ngồi đó, nhìn Phòng Huyền Linh nói.
– Dạ vâng, Thần sẽ lập tức thông báo cho Lại Bộ! – Phòng Huyền Linh lập tức gật đầu nói.
Ngày thứ hai, vừa rạng sáng, Vi Hạo lại như thường lệ dậy sớm luyện võ. Thời tiết giờ đây đã trở lạnh, một trận thu mưa một trận lạnh, sáng tối đều se lạnh. Trong lúc Vi Hạo luyện võ, các thân binh cũng đã sớm chuẩn bị sẵn nước tắm.
Chờ Vi Hạo luyện võ xong, chàng đi tắm rửa, sau đó đến phòng khách dùng điểm tâm, rồi xem công văn. Những công văn này đều do các Huyện Lệnh cấp dưới gửi tới, và cũng có cả của Vương Vinh Nghĩa. Vi Hạo xem xét những việc xảy ra trong phủ Lạc Dương, thực ra không có chuyện gì lớn, chủ yếu là báo cáo tình hình thường nhật. Xem xong và khoanh tròn, chàng liền giao cho thân binh, để họ đưa sang chỗ Vương Biệt Giá.
– Công tử, công tử, tộc trưởng đến! – Vi Hạo vừa mới nghỉ ngơi một lát, định chợp mắt một chút, thì thấy Vi Đại Sơn bước vào.
– Ai, ông ấy chạy đến đây làm gì không biết? – Vi Hạo nhức đầu nhìn Vi Đại Sơn hỏi.
– Dường như các tộc trưởng khác đều đã đến Lạc Dương, nên tộc trưởng nhà ta cũng tới. – Vi Đại Sơn đứng đó đáp lời. Vi Hạo suy nghĩ một chút, thực ra chàng không muốn gặp, nhưng nếu đã đến cả rồi mà không gặp thì cũng không hay, không gặp họ sẽ nói mình không hiểu chuyện, khinh thường họ.
– Để tộc trưởng vào đi! – Vi Hạo thở dài một tiếng, rồi bước đến bên bàn trà, bắt đầu đun nước. Không lâu sau, Vi Viên Chiếu bước vào. Vi Hạo cũng chẳng ra đón tiếp, một là chàng không muốn, hai là cũng thấy phiền khi ông ấy tới.
– Thận Dung, thằng nhóc ngươi cũng khó gặp quá nhỉ! – Vi Viên Chiếu sau khi vào, cười ha hả nhìn Vi Hạo.
– Ta nói tộc trưởng ơi, ông rảnh rỗi chạy đến đây làm gì chứ? – Vi Hạo rất bất đắc dĩ nhìn Vi Viên Chiếu nói.
– À? Có chứ, sao lại không có việc gì! – Vi Viên Chiếu tiến đến ngồi xuống, đáp.
– Tộc trưởng, ông nghĩ gì ta biết cả. Giờ ta còn đang không biết phải trị lý Lạc Dương thế nào đây, vậy mà ông đã vội chạy đến. Bên ta kế hoạch còn chưa đâu vào đâu, ông qua đây, thì có thể nghe ngóng được cái gì có giá trị cơ chứ? – Vi Hạo lại cười khổ nhìn Vi Viên Chiếu nói.
– Có giá trị chứ, chắc chắn rồi. Là việc ngươi muốn quản lý tốt Lạc Dương, không phải đó là kế hoạch mà ngươi vừa nói sao! – Vi Viên Chiếu cũng không giận, biết Vi Hạo không gặp những người kia ắt hẳn có lý do, mà giờ đây chàng chịu gặp mình, đó chính là vinh dự của mình, không biết sẽ có bao nhiêu người ghen tị cho được.
– Ôi, đúng là cáo già! – Vi Hạo than thở, rồi châm trà mời nước cho Vi Viên Chiếu.
– Thận Dung à, những xưởng của ngươi, liệu có thể chuyển toàn bộ về phía này không? Ngoài ra, những xưởng ở Trường An Thành, có xưởng nào sẽ dời đến đây không? Có tin tức gì không? – Vi Viên Chiếu nhìn chằm chằm Vi Hạo hỏi.
– Các xưởng của ta thì sẽ mở ở bên này, nhưng các xưởng ở Trường An Thành sẽ không dời tới. Như bây giờ đã rất tốt rồi, nếu dời, sẽ phát sinh một khoản chi phí lớn, hơn nữa còn làm giảm thu thuế của Trường An Thành. Đương nhiên, một số xưởng yêu cầu mở rộng, đến lúc đó họ có thể sẽ thành lập xưởng mới ở Lạc Dương. Xưởng ở Trường An chủ yếu phục vụ phía Bắc, Tây Bắc, còn xưởng ở Lạc Dương chủ yếu tiêu thụ về Đông Bắc và phương Nam. Việc các ngươi có giành được cổ phần của các xưởng ta hay không, ta nói không tính. Các ngươi biết đấy, việc này đều do hoàng gia định đoạt, mà những xưởng mới mở, ta phỏng chừng họ cũng sẽ không muốn thêm cổ đông mới. Cho nên, việc này, các ngươi nên đi tìm Bệ hạ, chứ không phải tìm ta! – Vi Hạo nhìn chằm chằm Vi Viên Chiếu, lên tiếng nói.
– Nói thì nói vậy, nhưng giờ đây dân gian cũng đang có ý kiến rất lớn, nói rằng tài sản thiên hạ toàn bộ tập trung vào hoàng gia. Hoàng gia thế lực quá lớn, cũng chưa chắc đã là chuyện tốt phải không? Ngoài ra, vốn dĩ là một phần tiền của Dân Bộ, giờ lại chuyển sang Nội Nô. Dân Bộ không có tiền, trong khi hoàng gia lại có tiền, thậm chí thu nhập một năm của hoàng gia bây giờ còn có thể vượt qua Dân Bộ. Ngươi nói xem, như vậy thì làm sao trăm họ sẽ đồng ý được? Ta nghe nói, có rất nhiều quan chức đang chuẩn bị dâng sớ thảo luận chuyện này. Cụ thể là, từ sau này các xưởng mới mở, hoàng gia không được tiếp tục chiếm cổ phần, mà phải giao những cổ phần đó cho Dân Bộ! – Vi Viên Chiếu ngồi đó, nhìn Vi Hạo nói.
– Ông nói cái gì? – Vi Hạo vô cùng kinh ngạc nhìn Vi Viên Chiếu. Tin tức này chàng còn chưa hay biết, các đại thần kia lại muốn dâng sớ ư?
– Không dối ngươi đâu, không chỉ có các quan chức thế gia muốn dâng sớ, mà ngay cả nhiều quan chức hàn môn, thậm chí nhiều đại thần, Hầu Gia, và một số Quốc Công, cũng đều sẽ dâng sớ. Hoàng gia khống chế một nửa tài sản thiên hạ, như vậy làm sao được? Trong triều đình, có biết bao nhiêu việc cần phải chi tiền. Lấy ví dụ như Vị Hà Đại Kiều và Bá Hà Đại Kiều đi, giờ đây các đại thần cùng các thương nhân cũng đều hy vọng các con sông lớn khác cũng được xây cầu như vậy, nhưng Dân Bộ không có tiền, còn hoàng gia, họ sẽ bỏ ra nhiều tiền như vậy để sửa cầu sao? – Vi Viên Chiếu nhìn chằm chằm Vi Hạo nói.
– Không phải, ý của ai vậy, rảnh rỗi đi gây sự đúng không? Dâng sớ nói về chuyện này? Hoàng gia mấy năm nay đã bỏ ra không ít tiền để xây dựng địa phương rồi! – Vi Hạo nhìn chằm chằm Vi Viên Chiếu, vô cùng bất mãn nói. Họ làm như vậy có thể sẽ khiến hoàng gia bất mãn, cũng sẽ chọc giận Lý Thế Dân.
– Không có ý của riêng ai cả, mà chính là những quan viên kia, giờ đây họ cảm thấy như vậy. Họ cho rằng, hoàng gia đã can thiệp quá nhiều vào các sự vụ địa phương! – Vi Viên Chiếu lại nhấn mạnh.
– Hừ, nếu các ngươi làm như vậy, sẽ xảy ra đại sự đấy! Đến lúc đó không biết bao nhiêu người sẽ phải mất đầu, các ngươi cứ chờ mà xem! Ăn no rửng mỡ, số tiền này rồi cũng sẽ đổ về cho trăm họ thôi, làm gì phải đi tranh giành cái danh phận hão huyền đó. Dù rơi vào Dân Bộ hay rơi vào Nội Nô, chẳng phải vẫn do Bệ hạ định đoạt sao? – Vi Hạo rất tức giận nhìn Vi Viên Chiếu nói.
– Thận Dung, nói thì nói vậy, nhưng cái quyền lại không giống nhau. Tiền của Dân Bộ, quan chức Dân Bộ có thể làm chủ, còn tiền của Nội Nô, thì chỉ có Bệ hạ mới có thể làm chủ. Bây giờ Bệ hạ sẵn lòng lấy ra, nhưng sau này thì sao? Còn nữa, nếu như đổi một vị Hoàng Đế khác thì sao, ngài ấy còn sẵn lòng lấy ra nữa không? Thận Dung, những gì các quan viên kia làm, chưa chắc đã là sai! – Vi Viên Chiếu ngồi đó, nhìn chằm chằm Vi Hạo nói.
– Ta biết, nhưng thời cơ không đúng, ông hiểu không, thời cơ không đúng! – Vi Hạo cuống quýt nói với Vi Viên Chiếu.
– Vậy ngươi nói lúc nào mới là đúng? Hiện giờ triều đình khắp nơi đều cần tiền. Trường An Thành phát triển tốt như vậy, những thành trì khác, ai mà chẳng đỏ mắt, ai mà chẳng muốn quê hương mình phát triển. Ba năm trước đây, mức sống của trăm họ Trường An chẳng kém Thái Nguyên, Lạc Dương là bao, nhưng giờ thì sao, kém xa rồi! Còn nữa, Trường An có Bá Hà và Vị Hà Đại Kiều, nhưng Lạc Dương có gì, Thái Nguyên có gì? Số tiền này là do Nội Nô chi ra, tại sao Bệ hạ lại không dùng tiền đó tu sửa những Đại Kiều ở Lạc Dương và Thái Nguyên? Nếu là Dân Bộ, thì quan chức các nơi sẽ xin, và cầu sẽ được sửa. Nhưng bây giờ tiền là do Nội Nô chi ra, ngươi bảo mọi người xin thế nào? Dân Bộ làm sao mà đề nghị? – Vi Viên Chiếu tiếp tục tranh luận với Vi Hạo. Vi Hạo rất bất đắc dĩ, đành trở về chỗ ngồi, bưng tách trà lên uống. – Thận Dung, lần này ngươi thật sự cần phải đứng về phía các quan lại! – Vi Viên Chiếu khuyên Vi Hạo.
– Đứng cái gì mà đứng, đùa gì thế? – Vi Hạo trợn mắt nhìn Vi Viên Chiếu. Vi Viên Chiếu rất bất đắc dĩ nhìn chàng.
– Cứ cho là các ngươi đúng đi, nhưng số tiền này, ta vẫn mong để Nội Nô giữ. Ông không biết đó thôi, Bệ hạ vẫn luôn chuẩn bị tiêu diệt các quốc gia xung quanh đang uy hiếp Đại Đường. Nếu cứ phải dựa vào Dân Bộ để tích lũy, thì phải tích lũy đến bao giờ? – Vi Hạo nhìn Vi Viên Chiếu nói. Vi Viên Chiếu nghe vậy, nở một nụ cười khổ.
– Thế nào, ta nói đúng không? – Vi Hạo nhìn chằm chằm Vi Viên Chiếu hỏi.
– Dĩ nhiên không đúng! Đánh giặc là chuyện của triều đình, là chuyện của thiên hạ, tại sao có thể dựa vào Nội Nô được? Vốn dĩ phải dựa vào Dân Bộ. Binh Bộ đánh giặc, là phải hỏi Dân Bộ đòi tiền, chứ không phải nên hỏi hoàng gia đòi tiền! Nếu đã nói như ngươi, thì càng phải giao cho Dân Bộ, chứ không phải giao cho hoàng gia! – Vi Viên Chiếu tiếp tục tranh cãi với Vi Hạo.
– Ông biết ta có ý gì mà, ta nói là tích lũy! – Vi Hạo nhìn chằm chằm Vi Viên Chiếu nói, không muốn chơi trò đấu chữ với ông ấy.
– Phải, ta biết, nhưng ngươi có biết cuộc sống của các hoàng gia tử đệ bây giờ xa hoa đến mức nào không? Các hoàng gia tử đệ đó, ai cũng có cung điện riêng. Hơn nữa, các Phiên Vương ở đất phong, năm nay mỗi vị đều nhận được 2 vạn quán tiền. Nói là để cai quản lãnh địa, nhưng thực ra, số tiền này căn bản chẳng được dùng vào việc cai quản lãnh địa, mà là do các Phiên Vương đó tự ý chi tiêu. Công bằng sao? Còn nữa, mấy năm nay các hoàng gia tử đệ đã xây bao nhiêu phủ đệ, ngươi có tính qua chưa? Đều là Nội Nô chi ra. Hiện tại còn đang xây mới Việt Vương phủ, Thục Vương phủ, Cảnh Vương phủ, Xương Vương phủ, tất cả đều vô cùng xa hoa. Những khoản này đều không qua Dân Bộ, Nội Nô tự ý bỏ tiền. Thận Dung, như vậy công bằng sao? Đối với trăm họ khắp thiên hạ, có phải là công bằng không? Ngươi nói là vì chuẩn bị đánh giặc, nhưng ngươi thử đi tra xem, Nội Nô bên này còn dư lại bao nhiêu tiền, họ đã làm được chuyện gì cho Binh Bộ? Đã thu mua lương thảo, hay đã luyện chế khôi giáp? – Vi Viên Chiếu ngồi đó, chất vấn Vi Hạo, khiến Vi Hạo có chút không biết phải trả lời sao, vì chàng cũng thực sự không biết tiền của Nội Nô đã được dùng hết như thế nào.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.