(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 152: - Ý Nghĩa Sống
Trong đêm tối chẳng thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, độ khó săn giết chuột khổng lồ tăng lên gấp đôi.
Thế nhưng, sau khi dành cả ngày chiến đấu với chuột khổng lồ, lại còn giết mấy chục con, Lý Đằng đã nắm rõ cách thức di chuyển và quy luật tấn công của chúng. Thậm chí, hắn còn thuộc lòng cả những âm thanh rất nhỏ khi chúng di chuyển và ra đòn.
Mượn nhờ thiết bị quét mục tiêu trên đồng hồ, cho dù là trong đêm tối, ngay khi chuột khổng lồ tới gần, hắn cũng có thể kịp thời xuất thủ. Mặc dù không thể nhất kích đoạt mạng như ban ngày, nhưng hắn vẫn có khả năng cao gây ra trọng thương hoặc khiến chúng tàn phế.
Dọc đường giết chết hai con chuột khổng lồ ý đồ cắn trộm, Lý Đằng thuận lợi đi tới căn nhà nhỏ săn thú.
Bên trong căn nhà nhỏ săn thú có đèn, điện ở đây dùng chung với căn nhà lớn.
Mặc dù ngọn đèn rất lờ mờ, thế nhưng đủ để nơi này trở thành một lò mổ.
Mục tiêu hôm nay của hắn là săn số lượng lớn chuột khổng lồ, nhằm cố gắng mở rộng phạm vi dò xét của ứng dụng.
Để mở rộng từ 10m lên 20m cần tiêu tốn 4.000 điểm chỉ số thời gian; từ 20m lên 30m cần 8.000 điểm chỉ số thời gian. Mỗi lần gia tăng 10m, chi phí mở rộng đều tăng gấp đôi. Nếu như có thể mở rộng đến 100m, vậy thì phạm vi dò xét của đồng hồ có thể bao trùm toàn bộ khu vực.
Nhưng đó không phải là chuyện thực tế.
Bởi vì muốn mở rộng đến 100 mét, hắn cần săn giết tổng cộng 2.044 con chuột khổng lồ, phải tích lũy tới 2,04 triệu điểm chỉ số thời gian.
Dựa vào kinh nghiệm ngày hôm qua mà tính, một tiếng săn giết mười con đã là cực hạn. Việc này có thể liên quan tới tốc độ tái sinh của chuột khổng lồ. Thời điểm vừa mới bắt đầu săn giết, tần suất xuất hiện của chuột béo rất cao, khoảng 3 phút là dụ được một con. Nhưng về sau, mật độ chuột béo giảm đáng kể, phải đợi khoảng 10 phút thậm chí là lâu hơn mới tìm được một con.
Hôm nay cho dù hắn nhịn đói săn giết cho đến tận trưa thì tối đa cũng chỉ săn được 100 con là cùng.
Cho nên, mục tiêu sơ bộ của Lý Đằng là mở rộng phạm vi dò xét đến 50m.
Như vậy, hắn chỉ cần săn giết 60 con chuột khổng lồ là đủ rồi.
60 con chuột khổng lồ, đại khái cần bảy đến tám giờ, có thể là lâu hơn. Dù sao hắn cũng cần có thời gian nghỉ ngơi, hồi phục, trở về mổ xẻ lấy thịt để rán. Nếu như mật độ chuột khổng lồ giảm mạnh, thì phải chờ rất lâu chúng mới có thể xuất hiện trở lại.
Bọn ch��ng xuất hiện như thế nào, hay nói cách khác là tái sinh ra sao, tạm thời Lý Đằng vẫn chưa rõ.
Phạm vi dò xét của ứng dụng hiện tại chỉ có 10 mét, còn chưa có khả năng dò xét trên diện rộng.
Đã có mục tiêu, vậy thì chẳng cần suy nghĩ nhiều, bắt đầu thực hiện là được rồi.
Mở cửa phòng, tạo tiếng động, đợi vài phút, hắn đã dụ được một con chuột khổng lồ.
Lý Đằng nhử nó vào giữa phòng, giáng một búa chuẩn xác, đập chết nó ngay lập tức.
Sau đó lại ra ngoài dụ con mồi tiếp theo.
Cứ thế lặp đi lặp lại.
Về lâu dài, việc này thật sự khá đơn điệu.
Trong quá trình này, Lý Đằng phát hiện lực quan sát, lực phản ứng, lực cánh tay, sức chịu đựng của hắn, tổng thể mà nói thì tố chất thân thể đều chậm rãi tăng lên. Đương nhiên không phải là kiểu tăng điểm thuộc tính trong game hay tiểu thuyết tiên hiệp, mà là con người tiến hành huấn luyện cực hạn thì năng lực sẽ gia tăng. Những khả năng này sẽ không chỉ giới hạn trong kịch bản hiện tại, mà còn có ích lớn cho các kịch bản về sau.
Đây cũng là chuyện tốt.
Đồng hồ điểm 6 giờ sáng, Lý Đằng đã săn giết hơn 40 con chuột khổng lồ, kiếm được hơn 40.000 điểm chỉ số thời gian. Hắn bỏ ra 28.000 điểm chỉ số thời gian, tăng phạm vi dò xét lên tới 40m.
Hắn thật sự đói không chịu được nữa rồi.
Lý Đằng chọn lấy bốn con chuột béo, trên đường về lại giết thêm hai con, tổng cộng kéo theo sáu con chuột khổng lồ trở về căn nhà lớn.
Ném sáu con chuột khổng lồ qua cửa sổ phòng khách chưa khóa, Lý Đằng cũng nhảy vào theo.
Quả nhiên Liễu Nhân vẫn chưa chết, đôi mắt nàng vô hồn, ngồi trên ghế sofa nhìn thẳng lên trần nhà, tựa như một cái xác không hồn.
Thấy Lý Đằng trở về cũng không có bất kỳ phản ứng nào.
Lý Đằng liếc nhìn nàng một cái, rồi kéo toàn bộ chuột khổng lồ vào phòng bếp, mổ bụng lấy nội tạng từng con, lóc mỡ, lọc thịt. Sau khi làm xong, lại ném tất cả rác rưởi qua cửa sổ. Lúc này mới bắt đầu nhóm lửa, rán mỡ thành dầu, rồi cho từng miếng thịt vào chảo dầu.
Mùi thịt thơm lừng lập tức lan tỏa khắp gian bếp.
Lý Đằng bỏ vài khối thịt vào bát để trong phòng khách, cho Liễu Nhân ăn.
Liễu Nhân không màng đến hắn.
Lý Đằng đành đặt bát lên bàn đối diện nàng, sau đó trở lại phòng bếp, vừa rán thịt vừa thưởng thức ngon lành.
Một lát sau, Lý Đằng lại lấy mấy chai bia, sau đó vừa uống bia vừa ăn thịt, vô cùng vui vẻ ngân nga một bài hát.
"Tại sao anh bỏ mặc em chết đi?" Liễu Nhân đột nhiên bước vào cạnh cửa phòng bếp, chất vấn Lý Đằng.
"Ở nơi đây, người ta không chết được." Lý Đằng trả lời Liễu Nhân.
"Chẳng lẽ những gì xảy ra ngày hôm qua không ảnh hưởng gì đến anh? Tại sao anh có thể bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra?" Liễu Nhân tiếp tục chất vấn Lý Đằng.
"Ngày hôm qua? Ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì?" Lý Đằng thử nhớ lại, dường như hắn không có cãi nhau với Liễu Nhân? Sao cô bé này lại nổi giận?
"Không chỉ là ngày hôm qua, còn có hôm trước! Tay chân bị gãy, róc thịt lột xương, chẳng lẽ không ảnh hưởng chút gì tới anh? Anh còn ăn ngon lành đến thế! Còn uống bia! Ca hát?"
"Anh sống như vậy có ý nghĩa gì?" Liễu Nhân dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Lý ��ằng, lúc này người bình thường có lẽ đã tự sát rồi?
Nghe Liễu Nhân hỏi, Lý Đằng ngây người.
"Ý nghĩa cuộc sống ư? Còn sống, còn sống thì có thể ăn thịt đó chứ...." Lý Đằng trả lời Liễu Nhân, lập tức nhét một miếng thịt vào miệng, đưa lon bia lên uống một ngụm.
"Chỉ là nguyên nhân này, có thể giúp anh cố gắng sống tiếp ư? Hơn nữa là sống sót khi phải chịu đựng nỗi thống khổ đến vậy? Em không tin!" Liễu Nhân vô cùng thất vọng trước câu trả lời của Lý Đằng.
"Còn sống là còn hy vọng, ví dụ như, anh muốn thực hiện lời hứa với nàng, trong tương lai trở thành ảnh đế, sau đó tìm gặp nàng, giúp nàng hoàn thành bộ phim điện ảnh đó. Sau đó... nàng cũng sẽ thực hiện lời hứa với anh." Lý Đằng suy nghĩ một hồi lại cho thêm đáp án.
"Nàng là ai? Là đạo diễn nữ trước đó sao?"
"Thực ra nàng là ai không quan trọng, điều quan trọng là... quả thật anh có một mục tiêu như vậy." Lý Đằng lại suy tư trong chốc lát mới nói tiếp.
"Trở thành ảnh đế rất quan trọng đối với anh sao? Cho dù trở thành ảnh đế, anh cũng chỉ l�� một gã diễn viên bị ngành điện ảnh đùa giỡn mà thôi! Vẫn không thoát khỏi số phận bị thao túng! Nếu chỉ có một lý do hoặc mục tiêu hư vô mờ mịt, liền trở thành niềm tin giúp anh sống sót ư? Em không tin!" Liễu Nhân cảm thấy nàng vẫn chưa nghe được câu trả lời thật sự.
"Anh nghĩ, lý do cơ bản nhất, có thể là... liên quan đến sự khác biệt lớn nhất giữa anh và em. Em thật sự muốn nghe ư? Vậy thì anh sẽ nói cặn kẽ." Lý Đằng đặt lon bia xuống, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị.
"Nói nghe đi."
***
Chương truyện này do truyen.free độc quyền chuyển ngữ, kính mời quý độc giả đón đọc.