Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chị Cả Của Tôi Là Quỷ - Chương 2: Chapter 2: Đại Lão Xuất Hiện

Nàng còn chưa kịp lấy lại tinh thần, thì trước mặt nàng, không gian bổng dưng vặn vẹo, tiếp theo đó là âm thanh như một chiếc vải bị xé toạt, lộ ra khung cảnh bên trong là một mảnh không gian hư vô mờ mịt, khi nhìn kỹ sẽ không thấy rõ bên trong, mà bên trong cũng không có ánh sáng, giống như lổ đen đã hút hết mọi thứ trong đó, hoặc có thế nói, chính nó là vòng xoáy đen vũ trụ.

Nàng còn đang ngẩn ngơ chưa kịp hiểu chuyện gì, thì bên trong bước ra vài bóng người, từ từ xuất hiện, bước tới trước mặt, cách xa nàng hơn mười mét.

Tất cả bọn hắn tổng cộng mười hai người, cả nam lẫn nữ, ăn bận kỳ quái, điểm chung là bọn họ đều mặc y phục màu trắng, nhưng dường như tất cả đều không hợp thời đại này. Tuy nhiên, bọn hắn lại tỏ ra khí chất vương giả, giống như thần mà không phải thần, mơ hồ giống như khí tức không giận tự uy, cộng thêm y phục bọn hắn đang mặc, làm cho người thường muốn theo bản năng, xem bọn hắn như tiên nhân mà quỳ lạy.

Từ khi bọn hắn xuất hiện, tâm tình của nàng không khỏi chập chờn, nàng cảm nhận được khí tức của đám người, liền trở nên căn thẳng, nàng vô thức xiết chặt lấy vặt áo.

"Ngươi không cần phải căng thẳng như vậy !"

Trông thấy nàng căng thẳng, một ông lão có mái tóc dài màu bạc, tựa như năm tháng ông từng trải, gương lão mặt già nua, nhưng lại mang cho người khác cảm giác hiền hoà, dễ gần.

Lão đứng trước đám người, Trong lời nói dường như là có một loại ma lực, khiến cho tâm tình khẩn trương của nàng trôi đi không ít.

"Cá... Các người là ai? !"

Nàng không dám quan sát những người có mặt, mà chỉ lo lắng nhìn lên ông lão vừa an ủi nàng, trong câu hỏi dường như muốn biết tất cả mọi thứ đang diễn ra.

Nàng cảm nhận được tất cả mọi thứ xung quanh, dường như tất cả đều là sự thật, ý nghĩ này, làm cho trong lòng nàng, lại lần nữa căng thẳng.

Nàng bây giờ hoảng sợ và áp lực đến cực điểm. Nhìn lên là một mãnh vũ trụ đầy sao, và rộng lớn, giống như vô tận. Khi nhìn xuống thì thấy độ cao hàng trăm kilomet, mà nàng bây giờ lại ở trên không trung, đôi chân nàng cảm giác như đang lư lửng, dường như một giây sau, nàng sẽ ngã xuống bất cứ lúc nào.

"Ngươi là Đỗ Hương? !"

"A...!"

Trong lòng nàng như muốn sụp đổ, bổng nhiên có người đứng ra lên tiếng, làm cho nàng giật mình không thôi.

Một nam nhân cường tráng, cao hơn hai mét, hắn mặc một chiếc quần dài màu trắng, có hoa văn hình rồng tinh xảo ở hai bên. Phần thân trên chỉ đơn giản đeo trên vai xuống thắt lưng một tắm vải màu trắng, phần còn lại lộ ra thân hình săn chắc. Gương mặt hắn lại rất cương nghị, khi nhìn vào thì gần như là người đàn ông hoàn hảo và mạnh mẽ.

Hắn dường như không kiên nhẫn, bước ra, lạnh lùng hỏi.

"Đún... Đúng, các ngươi...?"

Nàng căng thẳng liếc nhìn hắn.

"Tốt a, ngươi chuẩn bị một chút, tháng sau bọn ta sẽ đưa đứa trẻ trong bụng của ngươi đi!"

Vừa nghe xong, tinh thần nàng chấn động, nàng trợn to hai mắt, dường như không tin lời nói vừa rồi. Nhưng khung cảnh xung quanh, và đám người bí ẩn trước mắt, khiến cho nàng phải tin tưởng.

"Các ngươi là ai mà muốn đòi lấy con của ta !"

"Của ngươi? Đứa trẻ nào của ngươi? !"

"Đây là con của ta, đứa bé còn đang trong bụng của ta, các ngươi có quyền gì mà muốn cướp con của ta đi, các ngươi có quyền gì chứ!"

Nàng giờ đây không quan tâm bọn hắn có giế•t nàng không, nếu nói lúc trước lời thầy bói có thể là lời nói qua loa, nói bậy nói bạ, thì giờ đây là có người trắng trợn muốn cướp đi hài nhi của nàng, cộng thêm trong lòng của nàng đang căn thẳng tới cực điểm, áp lực tứ phía ập tới, khiến nàng không kìm nén được mà hét lên, gần như muốn lao lên vả vào miệng tên nam nhân kia, nhưng bản tính của nàng đã thắng trò giăng co này.

"Ta thật xin lỗi vị cô nương này, nàng ta cũng là một vị như chúng ta, vì một vài lý do mà nàng ta buộc phải đầu thai xuống đây. Nhưng chớ trêu là nàng ta vốn nên đầu thai vào một ngôi nhà khác, gần bên cạnh ngươi, bọn ta cũng không nghĩ đến, lại sảy ra trường hợp sai sót này. Nên là bọn ta đích thân ra mặt thông báo cho cô nương một tiếng, còn hi vọng cô nương rộng lòng tha thứ cho thiếu xót này của ta !"

Ông lão đứng ra thay mặt xin lỗi, đồng thời cũng nói rõ lý do, nhưng khi nói đến cuối cùng, thì lão nhấn mạnh hai chữ THIẾU XÓT, dường như lão muốn đổ dồn trách nhiệm vào bản thân.

Tên nam nhân vừa nói chuyện ở bên cạnh, thì nhíu nhíu mày, dùng gương mặt lạnh lùng, nhưng lại nhìn lão bằng ánh mắt chán ghét và khinh bỉ. Hắn biết bản thân cũng không phải người dễ nói chuyện, liền theo bậc thang của lão ta mà đi xuống.

Nàng vừa nghe thấy những lời này, liền trầm mặt lại, nàng muốn bình tĩnh, muốn suy nghĩ rõ ràng, đầu óc của nàng hiện giờ chỉ là một mãnh mơ hồ.

Nàng từng nghe người khác kể, khi một đứa trẻ đầu thai nhầm nhà, mà đứa trẻ đó lại có phúc khí tốt, thì sẽ có người đến, và mang đứa trẻ trở về đúng ngôi nhà mà nó nên đến. Nghĩ tới đây, nàng không nói hai lời liền quỳ xuống, nước mắt của nàng mang theo cảm xúc thật lòng mà rơi lệ.

"Ta...ta cầu xin các ngươi, đừng cướp lấy con của ta có được không, nó là đứa con đầu tiên của ta, ta cũng có nhiều tình cảm với nó. Ta xin ngươi...

Ta cầu xin các ngươi"

Nghe thấy lời cầu xin của nàng, nhìn thấy nàng như không sợ hãi khi đang trên không trung, mà quỳ xuống.

Tất cả bọn hắn vẫn đứng vững, dường như không quan tâm nàng đang làm gì

"Ngươi cũng không cần như vậy, đây là nhiệm vụ của bọn ta, ngươi làm như vậy bọn ta cũng khó xử a..."

Một nữ nhân trong đám người không nhịn được nói ra.

"Đúng a, bọn ta cũng chỉ là làm nhiệm vụ mà thôi, với lại nàng cũng không phải con của ngươi, bọn ta bồi thường một chút, không phải là được sao? !"

Vài người phía sau bắt đầu nghị luận, âm thanh này chỉ đủ cho đám người này nghe, chủ yếu muốn dùng cách này để truyền qua tai của lão già đang đứng phía trước.

Đám người này tuy không muốn bồi lão, nhưng ở đây chỉ có lão là người dễ nói chuyện, nên bọn hắn lựa chọn cách này, mà không phải đứng ra.

Ông lão nghe vậy, cũng âm thầm gật gật đầu, liền đưa ra một cái quyết định.

"Hầy, Như thế này đi, mọi chuyện vẫn tiếp tục, đến khi đó ta lại bồi thường cho ngươi hai đứa con trai.

Dù sao bọn ta cũng không đem đứa trẻ đi ngay bây giờ..., còn nếu không muốn, thì đến thời điểm đó, ngươi có thể sinh ra đứa trẻ trước tám giờ, thì bọn ta sẽ xem như nhiệm vụ lần này thất bại. Dù ngươi có thất bại thì vẫn có thể sinh thêm hai đứa hiếu tử, Ngươi thấy thế nào !"

"Được, ta đồng ý, ta muốn dành lại đứa con của ta !"

Nàng nghe xong điều kiện, trong lòng cũng đã nhanh chóng quyết định đáp án, nàng kiên định nói.

Cả đám người phía sau ông lão thì trầm mặt, không phải vì điều kiện này dễ đáp ứng, mà là ngược lại, rất khó thực hiện, vì dù sao nàng ta cũng chỉ là một phàm nhân mà thôi, nhiệm vụ của bọn hắn đôi khi sẽ làm những việc dời trả hồn này, bọn hắn cùng hắc bạch vô thường không sai biệt lắm, còn những loại việc muốn cho là cho, không thu được cái lợi này thì đối với cấp bậc của bọn hắn, thật không làm được, huống hồ ông lão còn nói chắc như đinh đóng cột này.

Nhưng khi bọn hắn nhìn thấy một luồng kim quang trên đầu nàng, theo từng câu từng chữ của ông lão, mà luồng kim quang ấy càng lúc càng rõ hơn, luống kim quang được nối từ trên đầu nàng, kéo dài vô tận trong vũ trụ.

Bọn hắn ngàn vạn lần không nghĩ tới sẽ nhìn thấy cảnh tượng này, bọn hắn chỉ biết đây là liên kết từ huyết mạch, phúc khí, và khí vận của một người, nếu như trong nhà sắp có trẻ con, hoặc đang mang thai, mà đứa trẻ ấy có khí vận cao, luồng kim quang ấy sẽ như sợi dây mà dính vào đầu họ, đôi khi người đó chưa sinh ra, vẫn ở dưới dạng linh hồn, thì đối với bọn hắn tới nói, có thể nhìn thấy được, sợi dây liên kết đó được nối xuyên không gian, mà đến với người mẫu thân kiếp sau của hắn.

Bình thường sợi dây đều nối ở dưới đất, hoặc hướng thánh địa của bọn hắn, nhưng tình hình này xem ra, có chút đặt biệt.

Đám người ngẩn đầu về phía trên, cố gắng dùng linh khí phóng tầm nhìn về phía xa xăm trong vũ trụ. Bọn hắn nhìn đến đau cả hai mắt, tất cả nhắm mắt lại, tỏ vẻ cao thâm, cố gắng giả vờ để không chảy nước mắt.

"Được rồi, đến lúc kết thúc rồi !.

(Thật không ngờ kiểm đoán của lão phu lại là sự thật, đứa trẻ tiếp theo của nàng lại có khí vận cao như vậy, không biết sẽ là đứa nào đây nha) !"

Ông lão hiền từ nói lời tạm biệt, nhưng khi có người để ý kỹ, thần sắc ông lão vừa thoáng hiện một nụ cười thâm sâu.

Nàng nghe vậy chỉ cúi đầu, đứng lên, hai tay chấp lại, đầu vẫn không ngẩn lên, cũng không nói lời nào.

Ông lão thấy vậy chỉ mỉm cười, làm ra bộ dáng thông cảm cho nàng.

Không thấy ai đáp lời, nàng liền ngẩn đầu lên.

"Đều đã rời đi rồi sao...? !"

Trước mắt nàng hiện giờ không thấy bóng người, dường như những người đó chỉ là ảo giác. Nhưng nàng vẫn tin tưởng đó là thật, bởi vì nàng đã trải qua tất cả cảm xúc, nàng không cho đó là giả bởi vì...

"Sao ta còn trên không trung a... Aaaa"

Nàng vừa đặt ra câu hỏi này, thì bất chợt nàng rơi xuống, rơi một cách tự do, như một con chim vừa nuốt cái bình gas. Ở trên không trung tự do rơi xuống, nàng ôm cái bụng bầu hét lớn, khi mặt đất cách nàng hơn mười mét, nàng nhắm mắt lại.

Đột nhiên nàng mở mắt, nàng thở hồng hộc, vẻ mặt hoảng sợ nhìn xung quanh, nàng cảm giác như là vừa thoát khỏi cái chế•t, mồ hôi trên người nàng không ngừng toát ra.

Nàng hít một hơi sâu, lấy lại bình tĩnh, bắt đầu cảm nhận bầu không khí quen thuộc từ chính căn nhà tranh của nàng, xung quanh một mãnh không gian đen kịt, nhưng vẫn mơ hồ nhìn thấy, những đồ vật quen thuộc xung quanh, khiến cho nàng cảm giác an tâm mấy phần

"Ngươi sao vậy? !"

Người chồng của nàng nằm bên cạnh, giật mình tĩnh giấc bởi động tĩnh của nàng, hắn không khỏi thắc mắc hỏi

"Ta không sao, chỉ gặp ác mộng thôi, ngươi ngủ tiếp đi..."

Nàng mệt mỏi trả lời.

"Ngủ gì nữa, ngươi giật mình đúng lúc thật, lựa ngay bốn giờ sáng !"

Hắn nhìn đồng hồ treo trên tường, bắt đầu ngồi dậy, đi rửa mặt.

Qua đi một cơn ác mộng nàng cũng không còn dám tiếp tục ngủ, may mắn thời điểm này cũng đã bốn giờ sáng. Nàng cũng bắt đầu ngồi dậy, theo thói quen đi pha trà. Làm xong nàng liền đi mở cửa, chuẩn bị đón bình minh cho ngày mới.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free