Bí Ẩn Cổ Thị - Chương 32: HÌnh thái trái ngược
Vậy mà cũng vào lúc chẳng ngờ tới nhất, lại một sự bất ngờ xảy đến. Từ phía sau, dáng hình vạm vỡ của một người đàn ông lao tới ôm ghì lấy cổ của Lavita lúc nó sắp hành hình Crystal.
Người đàn ông ấy không ai khác mà chính là Brian, v·ết t·hương trên bả vai anh cũng đã liền sẹo, có chăng vết tích chỉ là một mảng đò đã khô đi và dần thấm vào da thịt. Khả năng phục hồi đáng kinh ngạc vẫn còn đó, tuy vậy, có thể dễ dàng nhận thấy lúc này Brian đã hoàn toàn yếu thế so với đối thủ, kẻ mà chỉ cách đây vài phút, anh dễ dàng chế ngự. u có lẽ những gì con ác linh kia nói là đúng, sức mạnh của Brian, hay là ngay cả Crystal hoàn toàn đã bị vô hiệu ở thế giới này.
Tuy vậy, khả năng chịu và sức mạnh vật lý của Brian vẫn khá đáng nể, khi anh có thể giữ được cơ thể to lớn của Lavita, kéo con quái thú ra khỏi Crystal, để cô có không gian chạy thoát. Tiếng gầm rú của Brian đã đánh thử lý trí nhất thời bị ngủ quên của Crystal, khiến cô nhận ra nghịch cảnh hiện tại. Lao người ra khỏi nanh vuốt với tới của Lavita trong gang tấc, Crystal lần đầu tiên thấy thót tim, và đó cũng là lần đầu tiên cô thoáng nghĩ đến việc trốn chạy.
Nhưng với tính cách của mình, Crystal tất nhiên sẽ không bao giờ rời đi, và nhất là không từ bỏ đồng đội của mình. Cô biết bây giờ khả năng ma thuật của mình phần nào đã mất, nhưng kỹ năng chiến đấu của mình vẫn còn đó. Vì thế, cô quyết định quay trở lại chiến đấu như một chiến binh thực thụ. Lợi dụng lúc Lavita còn đang bị giằng co với Brian, Crystal không ngần ngại vung chân đá một lực vô cùng mạnh mẽ vào quai hàm của con vật.
Sức mạnh ấy kinh hoàng đến nỗi có một trường lực vô hình toả ra khi sự v·a c·hạm xảy đến, và cái cơ thể đồ sộ kia cũng không thể chống đỡ mà đá bị văng đi. Brian cũng đã nhanh mắt thấy được hành động của Crystal, anh rất nhanh chóng buông cơ thể của Lavita, để nó không còn bị gì kìm hãm mà dính phải hoàn toàn sức mạnh của Crystal.
Toàn thân con bọ gậy khổng lộ văng đi như một trái bóng, đập mạnh vào bức tường hẹp giữa đường hầm. m thanh từ v·a c·hạm vang rền một góc trời. Sắc khí u tối vốn dĩ đã ảm đạm giờ còn thêm khói bụi mịt mù, thật không thể nhận định rõ cả không gian này nữa.
Ấy vậy mà vẫn còn một thứ phát sáng như lấn át đi cả gam màu u tối đó, nhưng nó chẳng phải là ánh sáng của tương lai, cái thứ phát sáng kia chính là đôi mắt vốn đỏ ngầu giờ lại hằng lên đầy giận dữ của Lavita. Từ trong đám khỏi hư ảo ấy, khuôn mặt quái dị của nó lộ ra chầm chậm, cùng cặp mắt nhìn xoáy vào hai người chiến binh đang dần cạn sức mạnh.
Cả Crystal và Brian đều biết rằng, đòn vừa rồi dù khá mạnh nhưng không chỉ không đủ hạ gục được con quái thú, mà chỉ càng khiến nó trở nên điên loạn. Và quả thật như vậy, giờ đây nó thật sự phát điên, gào thét như một con mãnh thú b·ị t·hương tổn. Chỉ sau đó một tích tắc, nó lao nhanh về phía hai người không một chút báo trước.
Thật không thể ngờ được rằng Lavita lại có tốc độ khủng kh·iếp đến thế. Ngay đến Crystal và Brian, nổi tiếng với tốc độ, cũng chẳng thể nào nhìn thấy kịp sự di chuyển của cái thực thể kia, để rồi bị nó lôi đi bất ngờ không một chút đề phòng. Trong cảm nhận của cả hai lúc ấy chỉ là cảm giác đau đớn quặn thắt.
Cả Crystal và Brian giờ đã đều bị ghim sâu vào hai móng tay sắc lẹm của loài địa quái, chẳng biết làm gì ngoài để mặc cho nó kéo đi.
Được một đoạn dài, Lavita nhẹ nhàng nâng cả hai lên, giờ đã bị mắc kẹt vào thứ móng vuốt sắc nhọn, chỉ biết bất lực chờ đợi định đoạt, rồi nhấn mạnh xuống. Một cú đập như nhấn chìm cả hai xuống lớp đất sâu. Có thể nghe thấy tiếng đá nứt đoạn, tiếng đập lớn vang lên một thứ âm thanh đầy c·hết chóc. Sau khi làn khỏi tan đi, Crystal và Brian nằm đó, với cơ thể đầy rẫy thương tổn.
Brian có vẻ như đã kiệt sức, đôi tay anh buông thõng bất lực, đậu nghẹo qua một bên, Còn đối với Crystal, dường như trong cô có một thứ gì đó thay đổi. Ánh mắt vốn đỏ thẫm của cô bỗng lang rộng ra khỏi đồng tử, chẳng mấy chốc đã chiếm trọn cả tròng trắng. Đó cũng là khi ánh sáng đỏ bừng lên chiếu rọi khuôn mặt đang hiếu sát của Lavita, làm cho nó phải khựng lại, không chỉ bởi bất ngờ, mà còn vì trong tâm trí nó đang vấn vương một điều gì đó khiến bản thân sợ hãi.
Quả đúng như thế. Bởi ngay khi ánh mắt Crystal sáng rực lên như thế, mái tóc cô cũng trở nên đỏ rực, toàn thân phực lên một ngọn lửa như màu mắt và tóc của cô vậy. Và đó cũng chính là khởi đầu cho chuỗi ác mộng mà Crystal sắp gây ra cho Lavita.
Khuôn mặt giận dữ, Crystal hét lên một tiếng, sóng âm phát ra vô cùng kinh khủng. Vẻ mặt Lavita vốn đã sợ hãi giờ như trở nên hoảng loạn, vội vã thu tay lại mà bịt lấy tai, rú lên những tiếng kêu đau đớn rồi xoay người chạy trốn.
Còn Crystal, lúc này đã hóa thân thành một thực thể vô cùng kỳ dị. Không chỉ là một thứ nửa người nửa dơi như Brian đã từng, mà nó còn lên tới một cấp độ khác. Ngoài đôi tai dài, ánh mặt sâu hoắm, khuôn mặt dài ra với hai hàm răng cưa nhọn hoắc, toàn thân Crystal lúc này còn được bao phủ bởi một vùng lửa đỏ huyền bí, cả mái tóc phủ dài của cô, và đôi cánh cũng được bọc bởi thứ nguyên tố huỷ diệt màu đỏ sẫm ấy. Vầng sáng xung quanh Crystal gần như đã tỏa sáng cả một vùng, lộ ra hai bên hàng lang, là nơi ngục tối giam giữ hàng ngàn linh hồn phía sau những thanh sắt. Thì ra nãy giờ, không chỉ có bọn họ quần mình nơi đây, mà còn rất nhiều tinh linh khác cũng đã bị mắc kẹt. Thế nhưng họ chỉ như những luồng năng lượng yếu ớt chẳng còn đủ khả năng chống cự, chỉ biết chôn chân đứng nhìn cuộc hỗn chiến.
Ánh sáng xung quanh Crystal bùng lên dữ dội, rồi cô điên cuồng truy đuổi Lavita. Ánh sáng đỏ cũng dần yếu đi theo bóng dáng của cô. Còn lại Brian, anh cũng đã được giải thoát, nhưng v·ết t·hương vẫn còn khiến toàn thân anh đau nhứt. Dẫu vậy, tất cả nỗi đau kia chẳng là gì so với cảm xúc thật sự của anh lúc này.
Có lẽ cũng giống như Lavita, Brian chẳng thể ngờ rằng Crystal lại bộc phát sức mạnh kinh khủng đến như thế. Anh hiểu rằng nơi ngục tối này, ngoài quỷ ra thì không ai có thể sử dụng sức mạnh, ngay cả với ma cà rồng. Vậy mà bằng một cách nào đó, Crystal lại có thể tích tụ năng lượng và hoá thân thành dơi chúa, mà hình thái kia lại vượt trội một cách không thể ngờ. Cái thứ ấy thực sự là gì trong cô?
Nhiều luồng suy nghĩ xảy ra rất nhanh trong Brian, nhưng cũng không bằng nỗi lo mà anh dành cho Crystal. Một tay chặn lại v·ết t·hương, Brian gượng dậy rồi dùng hết sức đuổi theo đốm lửa đỏ đang nhỏ dần phía trước, mặc cho đôi chân đang chao đảo và có thể khuỵu bất cứ lúc nào.