Bạch Cốt Đại Thánh - Chương 65: Một đêm chợt giàu
Lúc này.
Khói đặc càng lúc càng nồng nặc, khiến người ta ngạt thở.
Không khí hít vào phổi cũng nóng rực hơn.
Tủ quần áo bên ngoài lửa lớn bốc lên ngùn ngụt, thiêu đốt lốp bốp, nhiệt độ bên trong đã nóng đến khó thở.
Tấn An lập tức nín thở.
Sau đó dựa vào ngũ tạng tiên miếu, tạng khí sinh sôi không ngừng tuần hoàn, chuyển hô hấp ngoài thành nội hô hấp.
May mắn những phương pháp nội hô hấp Đạo gia này không phải bí thuật cao cấp gì, chỉ là tiểu pháp môn ghi chép trong "Ngũ Tạng Bí Truyền Kinh".
Giang hồ võ lâm có phương pháp quy tức.
Đạo gia có phương pháp nội tức.
Bản thân nó không tính là độc môn của Đạo gia.
Sau khi chuyển thành nội hô hấp, cảm giác ngạt thở, cảm giác phổi bị thiêu đốt mới dịu đi phần nào.
Ngọn lửa này.
Tấn An cũng không biết cháy bao lâu.
Bỗng nhiên.
Hắn cảm nhận được tủ quần áo bị di chuyển, lắc lư, sau đó được dựng thẳng lên.
Tiếp đó, hắn nghe được tiếng đối thoại của một cặp vợ chồng bên ngoài.
"Cha nó ơi, cái tủ này anh mua ở đâu thế?"
"Chẳng biết nhà phú hộ nào vứt cái tủ tốt thế này xuống sông, tôi thấy nó trôi dạt vào bờ, thấy đẹp mà tiếc nên chạy về Thẩm gia bảo tìm mấy người vớt lên. Phải nói cái tủ này không biết làm bằng gỗ gì mà nặng thật."
"Sao cái cánh tủ này em thấy màu không đúng, hình như không phải đồ nguyên bản?"
"Tôi vớt nó lên đã không còn nguyên vẹn, mất cánh tủ rồi. Nên tôi đem đến chỗ thợ mộc hai ngày, bảo họ làm lại hai cánh rồi mới thuê xe trâu kéo về."
Người phụ nữ: "Tủ này tinh xảo, đẹp thật đấy, anh cho em mở ra xem bên trong có gì không?"
Người chồng: "Được chứ."
Một con ngươi đầy tơ máu đáng sợ ghé vào tủ, thông qua khe h��� đen ngòm nhìn vào bên trong.
Con ngươi tơ máu này chết lặng, lạnh lẽo, trống rỗng không tiêu cự.
Tơ máu chớp hai lần.
Liếc trái.
Liếc phải.
Như muốn nhìn rõ bên trong có gì.
"Vậy em mở ra nhé ~"
"Anh chuẩn bị chưa ~"
Giọng nói bình thường của người phụ nữ bỗng trở nên trầm ổn, chết lặng, trống rỗng.
Một luồng âm lãnh.
Theo khe tủ.
Chui vào trong tủ.
Nhiệt độ xung quanh bắt đầu tà dị, quỷ dị, sa đọa, hắc ám, hư thối, khủng bố...
Phảng phất ánh mắt tơ máu của người phụ nữ bên ngoài là một thứ đại khủng bố.
Tiếp đó, cánh tủ bắt đầu động đậy, con ngươi tơ máu bên ngoài cùm cụp, cùm cụp, muốn mở tủ ra.
Sột soạt sột soạt...
Trong không gian tủ chật hẹp, giam cầm, tối tăm, trên lưng Tấn An, một bàn tay trẻ con cháy đen, teo tóp, năm ngón bị lửa thiêu đến quăn queo, vặn vẹo, bắt đầu lặng lẽ bò lên vai hắn.
Chuẩn bị?
"Giả thần giả quỷ!"
"Cút!"
Rầm!
Tấn An gầm nhẹ một tiếng, hắn đã khôi phục từ lâu, căn bản không chờ con ngươi tơ máu kia mở tủ, ánh đao trong đêm tối bỗng nhiên sáng lên.
Như gió lốc va chạm!
Mang theo màu đỏ!
Giảo sát vạn vật!
Ầm ầm!
Cánh tủ bị gió lốc phong bạo hung hăng đập nát, trước mắt hỗn độn, hắc ám, lần nữa khôi phục tầm mắt và thanh minh.
Tấn An phát hiện mình vẫn đứng trong gian phòng lớn của Thẩm gia bảo, người không nhúc nhích, trước mặt vẫn là chiếc tủ quần áo hoàn hảo không chút tổn hại.
Tấn An kinh ngạc.
Hắn trầm ngâm một lát rồi chợt hiểu ra.
Người có ba ngọn lửa.
Ba ngọn lửa đầy đặn thì bách tà bất xâm.
Ba ngọn lửa suy yếu thì bách bệnh quấn thân.
Ba ngọn lửa tắt thì người chết như đèn lụi.
Người tráng niên khí huyết cường tráng thì tà ma không thể tới gần, không thể hại người, nên chúng dùng huyễn cảnh dọa cho người ta vỡ mật, ba ngọn dương hỏa suy yếu thì tinh thần hoảng hốt, khí huyết ứ tắc, tạo cơ hội cho tà ma hại người.
Tà ma hại người, đều dọa cho người ta vỡ mật trước! Dập tắt ba ngọn dương hỏa trước!
Cho nên, vừa rồi tất cả chỉ là ảo ảnh, là quỷ che mắt, ai ngờ hắn lại không đi theo lối thông thường!
Hắn không bị quỷ dọa tắt ba ngọn dương hỏa!
Ngược lại, hắn khí huyết cường tráng, đầy đặn, đối mặt với tuyệt vọng tột độ, hắn đã chém tan quỷ che mắt trước, khôi phục lại từ trong quỷ che mắt.
"Ta xem ngươi còn có mấy lần quỷ che mắt!"
"Xem quỷ che mắt của ngươi lợi hại!"
"Hay đao trong tay ta nhanh hơn!"
Xích huyết lực!
Bạo cho ta! Bạo! Bạo! Bạo! Bạo!
Tấn An khí huyết sôi trào, hai tay nắm chặt chuôi khảm đao, điên cuồng như thiên thạch rơi xuống, lực đạo cuồng mãnh cực lớn, oanh, oanh, oanh, xích huyết lực mang theo lực bộc phát, từng nhát từng nhát trùng trùng chém vào cánh tủ.
Muốn lôi con âm ma trốn bên trong ra.
Ánh đao dày đặc như gió lốc giảo sát, như thiên thạch rơi xuống, cuồng bổ liên tục, tạo thành cuồng phong gào thét trong phòng, thổi bay tạp vật xung quanh.
Đao ảnh dày đặc mang theo khí lưu cường đại, cuốn những cánh cửa sổ chưa khóa chặt, phanh phanh phanh va chạm liên tục.
Chiếc tủ này đã hấp thụ âm khí, sát khí, được ôn dưỡng cả ngày lẫn đêm, chất liệu đã sớm biến đổi, cứng rắn như kim thiết.
Bắn ra những tia lửa chói mắt.
Mỗi lần ánh đao va chạm đều khiến hổ khẩu Tấn An run lên.
Nếu không có ngũ tạng tiên miếu mang theo sinh cơ tuần hoàn không ngừng, Tấn An cũng không dám điên cuồng chém mấy chục, cả trăm nhát như vậy!
Răng rắc!
Tủ quần áo dù cứng rắn đến đâu, âm khí, sát khí bên ngoài phòng hộ đến đâu, cũng không chịu nổi xích huyết lực cương mãnh và lực bộc phát.
Răng rắc! Răng rắc!
Mặt ngoài tủ xuất hiện vết rách.
Vết rách càng lúc càng lớn.
Càng lúc càng nhiều.
Cuối cùng!
Không thể gánh nổi nữa! Ầm ầm!
Cánh tủ nổ tung thành nhiều mảnh, cùng với bóng đen xác chết cháy, vừa định thừa dịp bụi đất bay ra ngoài thì gặp ánh đao đỏ rực như thiên thạch khổng lồ đập tới.
Oanh!
Bóng đen xác chết cháy bị đao thế nặng nề bổ trúng, giữa không trung thét thảm một tiếng, lại bị đánh bay về trong tủ.
Đông!
Thế đi cực lớn khiến xác chết cháy và tủ quần áo đụng mạnh vào vách tường phía sau, truyền ra tiếng vang vọng cực lớn, phòng như rung chuyển một chút.
Bóng đen xác chết cháy còn muốn chạy trốn.
Số lớn xích huyết lực nóng bỏng rót vào đao, Tấn An đối diện nó, ánh đao như một chiếc búa man lực cuồng bạo, hung hăng đập trúng sọ nó.
Phốc xích!
Âm khí bên ngoài cơ thể xác chết cháy không chịu nổi xích huyết lực và lực lượng nóng bỏng trên lưỡi đao khi Tấn An bộc phát toàn lực, bị chém thẳng từ giữa, nổ thành mảnh vụn.
Triệt để diệt tuyệt.
Cảm ứng đại đạo đã lâu không gặp lại quen thuộc bao phủ lấy thân.
Nhưng!
Lần này cảm ứng đại đạo có chút khác.
Tấn An cũng không nói ra được chỗ nào không đúng.
Thế là, sau một trận đại chiến, thể lực hao phí nghiêm trọng, thở hồng hộc, Tấn An gần như vét sạch xích huyết lực trong cơ thể, thừa dịp khe hở khó được cho mình vọng khí.
Âm đức ——
Nhất thiên nhị bách ngũ thập bát!
Ròng rã tăng thêm một nghìn âm đức!
Tấn An ngây người vì một đêm chợt giàu.
"Tiểu huynh đệ! Tiểu huynh đệ ngươi không sao chứ! Sao chỗ ngươi động tĩnh lớn vậy!" Lúc này, nghe thấy động tĩnh lớn, lão đạo sĩ lo lắng cho Tấn An, cẩn thận từng li từng tí sờ soạng tới.
Bản dịch độc quyền thuộc truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.