Bạch Cốt Đại Thánh - Chương 543: Hai tấm da ảnh người
Tấn An vừa dứt lời, liền ngậm một đồng tiền âm dương, mở ra âm môn.
Kết quả, trong Âm Dương nhãn của hắn, chẳng thấy gì cả.
Ánh mắt hắn trầm xuống, trách nào ngay cả A Bình và Thập Niên cũng không thấy mấy kẻ địch kia, vốn dĩ chúng không chỉ là người chết thông thường, mà là tồn tại đặc thù, người sống lẫn người chết đều không thể thấy.
Tấn An rất nhanh nghĩ ra biện pháp đối phó những thứ này.
"A Bình!"
"Lần này đừng dùng huyết hải, đổi thành huyết vũ! Cho ta bao trùm mấy con phố này vào trong!"
Tấn An bảo áo đỏ dù nữ giấy thả hắn xuống đất, rồi lớn tiếng gọi A Bình.
A Bình tuy không biết Tấn An muốn hắn hạ huyết vũ để làm gì, nhưng vẫn làm theo. Hắn từ vết thương vỡ ra nơi tim, giật xuống một khối máu tươi đầm đìa huyết nhục, ném lên không trung.
Ầm!
Huyết nhục nổ tung trên không, nháy mắt, ào ào, trên trời nghiêng ngả bay xuống gió tanh mưa máu.
Sau đó, trên tường ngoài vài tòa nhà, trên nóc nhà, có hai đạo thân ảnh trong suốt bị mưa máu từ trên trời giáng xuống tưới trúng, nhuộm lên màu đỏ huyết chói mắt.
Lúc này mọi người rốt cục thấy rõ những thứ kia là gì, thế mà là mấy cái da ảnh người biết dựa vào cảnh vật xung quanh không ngừng biến sắc.
Hai cái da ảnh người kia có thể hòa làm một thể với hoàn cảnh hắc ám, cho nên mới có thể lừa gạt được ánh mắt người sống và người chết.
Tuy rằng Tấn An có chút không rõ, vì sao hắn bị đẩy vào ác mộng của Quỷ Mẫu lại là một người sống sờ sờ, còn quốc chủ Hắc Vũ quốc kia bị đẩy vào ác mộng của Quỷ Mẫu lại biến thành da ảnh người không phải người? Vì sao đối phương chỉ xuất hiện hai người, mà không phải bốn người cùng lúc xuất hiện? Nhưng trong lúc nguy cấp này căn bản không cho h���n quá nhiều cơ hội suy nghĩ, mấy cái da ảnh người kia cũng phát hiện hành tung của mình bại lộ, lúc này lại không trốn tránh nữa, tất cả đều cấp tốc vây giết tới, muốn cướp đoạt tiểu nữ hài đại diện cho thiện niệm của Quỷ Mẫu.
"Cơ hội tốt! Hồng y cô nương, dùng huyết thư nguyền rủa, cho chúng nó đánh lên ký hiệu oán khí! Đừng để bọn chúng có cơ hội ẩn nấp nữa!"
"Thập Niên! Thỏa thích phát tiết lửa giận của ngươi đi, vừa rồi bọn chúng khi dễ ngươi thế nào, tiếp theo ngươi liền nuốt sống ăn tươi bọn chúng như vậy! Ta hiện tại cho phép ngươi buông tay buông chân ăn người, ác ma thì cần ác ma mài!"
Tấn An vừa chạy thân thể, hấp dẫn sự chú ý của hai cái da ảnh người kia, tạo cơ hội kéo dài thời gian, sau đó gấp giọng hô.
Thập Niên ngửa mặt lên trời gào thét, giờ khắc này, nó bị đè nén quá lâu, nó muốn hút sạch những thứ dơ bẩn thấp kém này từ tủy não đến ruột đến máu tươi và cốt tủy.
Theo mười lăm cái miệng gầm thét, xương hàm và thịt của nó nứt ra, luôn luôn nứt ra tới bụng, vỡ ra vết nứt cực lớn, lộ ra viên tim mọc đầy răng nghiến tham lam trong thân thể.
Theo trái tim răng nghiến mở ra miệng lớn Thao Thiết, Thập Niên thở ra khí, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ, vòng xoáy nhanh chóng xoay tròn, hút xả hết thảy đồ vật có thể thấy được ở phụ cận, gạch đá vụn, xà nhà gỗ, sư tử đá, mảnh vỡ phòng ốc sụp đổ, huyết vũ, âm khí, tất cả đều khó lấp đầy trái tim tham lam của Thập Niên.
Những mảnh vỡ tạp vật này bị hút vào trái tim răng nghiến cực lớn của Thập Niên, đều bị những răng nghiến kiên cố như cối xay bình thường nháy mắt ma diệt thành bột mịn, thành đồ ăn của Thập Niên.
Đó là trái tim tham lam không đáy.
Dục vọng vĩnh viễn không lấp đầy.
Da ảnh người bám trên nóc nhà, tường ngoài vẫn còn phản kháng, thân thể mỏng như giấy phiến của chúng muốn theo khe hở cửa sổ và mảnh ngói trốn vào công trình kiến trúc, từ đó tránh đi huyết vũ và lực hút của răng nghiến Thập Niên.
Lúc này, áo đỏ dù nữ giấy chống ra dù hồng trong tay, những phù văn huyết thư viết bất công, mò mẫm oan oán niệm trên mặt dù hồng, hóa thành sâu bọ huyết sắc, phô thiên cái địa bay về phía hai tấm da ảnh người trên đỉnh đầu.
Oanh!
Oanh!
Oanh! Oanh! Oanh!
Những ký tự huyết thư mang theo giận dữ mắng mỏ trời đất bất công, đẫm máu và nước mắt, bay đụng vào thân hai tấm da ảnh người, nổ ra từng đóa hoa máu.
Những hoa máu kia nở rộ diễm lệ như hoa sơn chi mùa hè, nhưng từ nụ hoa chảy ra một cỗ máu tươi, mang theo độc đâm và nguyền rủa oán hận.
Nổ khiến âm khí trên thân hai tấm da ảnh người bất ổn, ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm Tấn An.
Chúng không quy tội thống khổ trên người mình cho Thập Niên và áo đỏ dù nữ giấy, mà cùng nhau oán hận Tấn An.
Kể từ khi chúng tiến vào ác mộng của Quỷ Mẫu đến nay, nhờ năng lực tiên thiên có thể hòa làm một thể với cảnh vật xung quanh của da ảnh người, một đường thuận buồm xuôi gió, giết chóc lột da vô số, chưa hề vấp ngã một lần nào, chúng thậm chí cảm thấy thể xác này cũng không tệ, tối thiểu còn không có quái dị gì có thể uy hiếp được chúng, ngược lại chúng có thể thông qua không ngừng thôn phệ, nhanh chóng trưởng thành, làm bản thân lớn mạnh.
Có lẽ, nguyện vọng chúng không thực hiện được ở ngoại giới, có thể có được thực hiện trong ác mộng của Quỷ Mẫu.
Đã có thể vĩnh sinh bất tử.
Lại có thể đột phá vào cảnh giới thứ ba, dòm ngó huyền bí của cảnh giới thứ ba, đạt được kỳ vọng nhiều năm.
Dù sao.
Bản thân bọn họ cũng không phải là người.
Vì vĩnh sinh bất tử, thậm chí ngay cả thân thể mình cũng có thể vứt bỏ, tra tấn mình trưởng thành không ra người không ra quỷ, cho nên coi như làm cái da cái bóng, cũng có thể rất dễ dàng tiến vào trạng thái.
Kết quả! Bây giờ bị một tiểu đạo sĩ lông còn chưa mọc đủ nhìn thấu nhược điểm, đây là lần đầu tiên chúng thất bại và bị thương trong ác mộng của Quỷ Mẫu! Tiểu đạo sĩ này vừa đến đã tan vỡ sở hữu ảo tưởng của bọn họ!
Vậy thì làm sao chúng không oán hận Tấn An!
Bọn họ phỏng chừng gãi rách da đầu cũng không nghĩ đến, ở thế giới của Tấn An, có loại thao tác gọi là khống người dụ quái, đánh dã và ý thức lưu thiết yếu của phương pháp gia, đây đều là đồ vật đã sớm khắc s��u vào linh hồn mà không cần suy nghĩ.
Cho nên Tấn An mới có thể không cần suy tư mà tìm ra phương pháp phá giải.
Oanh! Oanh! Oanh!
Từng đóa hoa máu liên tục bạo tạc trên thân hai tấm da ảnh người, linh hồn đau nhức kịch liệt như tê liệt, hai tấm da ảnh người mượn thế xông của huyết thư bạo tạc, thuận lợi trốn vào công trình kiến trúc, dự định tùy thời mà động, tìm cơ hội vây quanh từ phương hướng khác, đánh lén giết chết Tấn An.
Diệt trừ uy hiếp lớn nhất duy nhất này trong ác mộng của Quỷ Mẫu.
Có thể chúng kinh ngạc phát hiện, những hoa máu bạo tạc trên người, không tiêu tán, ngược lại cắm rễ trên người chúng, như bồ công anh có thể ép khô tinh khí thần của người, không ngừng thôn phệ âm khí trong cơ thể chúng.
Bởi vì những hoa máu như bồ công anh này quá nhiều, huyết quang trên thân chúng như đuốc, mặc kệ trốn đến đâu đều vô dụng, giống như hai cành đuốc cực lớn, dị thường chói mắt trong đêm tối.
Mặc kệ chúng dập tắt thế nào, đều không thể dập tắt hết quang trong thời gian ngắn.
Giờ khắc này, chúng có dự cảm không tốt, đều có suy nghĩ trước tiên lui đi, tránh xa Tấn An và đoàn người, sau đó lại tìm cơ hội tập sát Tấn An, cướp đi tiểu nữ hài kia!
Cầu mong một chút sự ủng hộ để tôi có thêm động lực vượt qua giai đoạn khó khăn này, xin cảm ơn!