Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Bạch Cốt Đại Thánh - Chương 146: Thương gia đồ cổ người hành tung hiện? Gió nổi mây phun (6k đại chương, cầu đặt mua cầu nguyệt phiếu)

Đối diện với lời của Tấn An, Đại phu nhân trầm mặc.

Thấy phản ứng của Đại phu nhân.

Tấn An hiểu rõ phỏng đoán của mình đã thành sự thật.

Xem ra đứa quỷ thai này, cha của nó chính là Ngũ Thông Thần.

Tấn An cùng lão đạo sĩ liếc nhau, trong nháy mắt đều đọc được sự chấn kinh trong mắt đối phương.

Ngũ Thông Thần.

Năm huynh đệ.

Mối quan hệ của Hà lão gia và Đại bá mẫu thật loạn a.

Vậy vấn đề đặt ra là.

Nếu quỷ thai này thực sự sinh ra, cha của nó rốt cuộc là ai trong năm huynh đệ?

Tấn An lại nghĩ đến một chuyện khác, Ngũ Thông Thần đã bị hắn chém giết, vậy hắn có tính là kẻ thù giết cha của quỷ thai trong bụng Đại bá mẫu Hà lão gia không?

". . ."

Nghĩ đến đây, Tấn An không khỏi ngạc nhiên nhìn Đại phu nhân đối diện.

Hôm nay Đại phu nhân có lẽ vì chuyện gấp nên ăn mặc có phần đơn giản, mộc mạc, tùy ý búi tóc của phụ nhân đã kết hôn, lộ ra chiếc cổ thon, hai sợi tóc bên má lười biếng lướt nhẹ qua mặt, tăng thêm vài phần nhu tình như nước, phong thái thành thục lười biếng.

Đại phu nhân hôm nay không trang điểm phấn son, cởi bỏ xiêm y, y phục giản dị, ngược lại có vẻ thanh tao, mang một khí chất ôn hòa như ngọc, áo trắng tóc đen mực nhuộm.

Giống như trẻ ra mười tuổi so với ngày thường, là một nữ tử uyển chuyển nhu tình.

Tấn An nghĩ ngợi, Tam tiểu thư Hà phủ năm nay đã cập kê, Đại phu nhân năm nay hẳn cũng đã ngoài bốn mươi? Chỉ là Đại phu nhân ngày thường bảo dưỡng tốt, tư thái vẫn trội hơn người, tóc đen như mây, da thịt tuyết trắng, nên nhìn không có vẻ già.

Vậy tuổi của Đại bá mẫu nên vào khoảng…

Đại phu nhân dư��ng như chú ý tới ánh mắt của Tấn An, nghi hoặc nhìn về phía hắn.

Khụ khụ.

Tấn An đổi chủ đề: "Đại phu nhân, Hà lão gia năm nay có lẽ đã năm mươi, vậy tuổi của Đại ca Hà lão gia hẳn cũng đã sáu mươi?"

"Vậy Đại bá mẫu Hà lão gia sao cũng phải năm mươi mấy tuổi, kinh nguyệt đã bế, không thể mang thai sinh con… Lão đạo, nữ nhân kinh nguyệt đã bế cũng có thể mang thai quỷ thai sao?"

Mấy câu trước Tấn An hỏi Đại phu nhân, câu sau cùng là hỏi lão đạo sĩ ngồi bên cạnh.

Lý hộ vệ: "?"

Lý hộ vệ mặt mày rung động, chấn kinh không thôi nhìn Tấn An.

Hạ nhân Hà phủ: "?"

Hắn vội vàng cúi thấp đầu, làm bộ không nghe thấy gì, cũng không dám tự mình đoán tuổi thật của Đại phu nhân, đồng thời trong lòng không ngừng kêu khổ, Tấn An đạo trưởng, ngươi đây là muốn hại ta a.

Ta là hạ nhân, biết chuyện của chủ tử càng nhiều, ta sợ cái đầu trên cổ càng khó giữ.

Đại phu nhân: "!"

Ánh mắt Đại phu nhân liếc xéo, trừng mắt nhìn Tấn An.

Lần này người bị hố thảm nhất, không ai qua được lão đạo sĩ, hắn vẻ mặt đau khổ nhìn Tấn An, lại len lén liếc Đại phu nhân, sắc mặt cũng không đúng, trên mặt dường như có một tầng sương lạnh đang nổi lên. Lão đạo sĩ hiện tại trả lời cũng không đúng, không trả lời cũng không xong.

Lão đạo sĩ tiến thoái lưỡng nan, thầm nghĩ tiểu huynh đệ, ngươi đây là đào hố lửa để lão đạo ta nhảy vào a. May thay lúc này, Đại phu nhân mở miệng: "Đại bá của lão gia nhà ta, là về sau tục huyền, Trương thị năm nay vừa vặn ba mươi."

Về phần nữ nhân năm mươi đã tắt kinh nguyệt, đến tột cùng còn có thể mang quỷ thai hay không, Tấn An cuối cùng vẫn không thể có được đáp án từ miệng lão đạo sĩ, bởi vì Đại phu nhân bắt đầu để tên hạ nhân Hà phủ kia kể lại mọi chuyện đã qua.

Tên hạ nhân Hà phủ kia tên là Triệu Tam, là một trong những hộ viện mà Hà gia bố trí trong tổ trạch.

Mà Đại bá mẫu Hà lão gia tên là Trương Tương Vân.

Sau khi Trương Tương Vân gây ra chuyện gia môn bất hạnh, Đại bá và Đại bá mẫu Hà lão gia đều bị đuổi về nông thôn tổ trạch, không lâu sau, Đại bá Hà lão gia liền bỏ người vợ cả này, đuổi ra khỏi Hà gia tổ trạch.

Sau này, Trương Tương Vân được người nhà mẹ đẻ đón về.

Nói đến, Hà gia tổ trạch, Hà gia, Đại bá Hà lão gia và Trương Tương Vân đều là những người có tiếng tăm trong thôn.

Sau khi Hà lão gia làm ăn phát đạt, Đại bá Hà lão gia cũng coi như trâu già gặm cỏ non, trước kia goá bụa, sao có thể cưỡng lại sự dụ hoặc của viên đạn bọc đường, qua lại vài lần, về sau liền cùng Trương Tương Vân, người kém mình hơn ba mươi tuổi, tục huyền.

Sau khi Trương Tương Vân bị đuổi ra khỏi Hà gia tổ trạch, người liền liên tục điên điên khùng khùng, triệt để phát điên.

Bất quá, Đại phu nhân thiện tâm, thấy Trương Tương Vân đã điên, đã nhận quả báo, nàng không làm đến tuyệt tình, cũng không để người nhà họ Hà khắp nơi tuyên dương chuyện Trương Tương Vân không giữ mình.

Dù sao chuyện này nói thế nào, đối với người nhà họ Hà cũng là một vết nhơ lớn, vì vậy việc bỏ vợ, rồi đuổi Trương Tương Vân ra khỏi tổ trạch, đều được hoàn thành một cách kín đáo, ngay cả việc đưa Trương Tương Vân về nhà mẹ đẻ cũng được thực hi��n lén lút vào ban đêm.

Mà người nhà mẹ đẻ của Trương Tương Vân, lại càng không dám đi nói thị phi về con gái mình, còn sợ chuyện xấu trong nhà chưa đủ nhiều? Mất mặt chưa đủ sao?

Hơn nữa người nhà họ Trương cũng không dám đắc tội Hà gia tài đại khí thô.

Người nhà họ Trương vốn chỉ là những người bình thường ở thôn Tiền Lĩnh.

Nếu không nhờ có con gái gả vào Hà gia mấy năm qua, luôn lén lút vận chuyển gia tài của Hà gia về nhà mẹ đẻ, thì Trương gia của họ cũng không thể phát tài, cũng không thể trở thành gia tộc lớn thứ hai trong thôn Tiền Lĩnh, chỉ sau Hà gia.

Mấy năm qua, Trương gia cũng không ít lần làm chuột trộm kho lúa của Hà gia.

Con gái mình làm ra chuyện cẩu thả như vậy, người nhà họ Hà không tìm Trương gia đòi lại gia tài đã chuyển từ Hà gia đi, đã coi như Đại phu nhân hết lòng quan tâm giúp đỡ, không làm đến tuyệt tình.

Đã có người nhà họ Hà chủ động che giấu những chuyện xấu của con gái mình, người Trương gia tự nhiên cũng vui vẻ với kết cục như vậy.

Vì vậy, dưới sự xử lý kín đáo của hai nhà, trừ việc các hương dân thôn Tiền Lĩnh trà dư tửu hậu thảo luận, suy đoán vài câu, không ai biết nguyên nhân thực sự Trương Tương Vân bị hưu.

Nói tiếp về Trương Tương Vân.

Từ khi nàng bị bỏ rơi, trở lại thôn trang lớn của Trương gia, tháng đầu tiên vẫn bình thường.

Người dù đã điên.

Nhưng cũng không có hành vi gì quá khác thường.

Luôn bị người Trương gia nhốt trong thôn trang lớn, không cho phép ra ngoài.

Nhưng tất cả những yên ổn này, đều bị phá vỡ sau một tháng Trương Tương Vân được đưa về nông thôn.

Người Trương gia phát hiện, bụng Trương Tương Vân thế mà bắt đầu lớn lên từng ngày.

Người Trương gia tìm đại phu bắt mạch, nói là hỉ mạch, Trương Tương Vân có tin vui, trong bụng mang thai, dựa theo bụng lớn lên thì đã mang thai bốn năm tháng.

Người Trương gia biết chuyện này, đều mừng rỡ như điên, cho rằng Trương Tương Vân mang thai là dòng dõi nhà họ Hà, đều cảm thấy Trương gia có hy vọng dính lại Hà gia.

Thế là người Trương gia vội vàng phái mấy nam đinh, tìm người nhà họ Hà nói chuyện về việc hài tử trong bụng Trương Tương Vân sẽ đi theo con đường nào.

Kết quả, người Trương gia vui mừng hớn hở đi tìm người nhà họ Hà, không bao lâu, lại sưng mặt sưng mũi bị người nhà họ Hà đánh trở về.

Vốn dĩ, Đại bá Hà lão gia, lúc trước bận rộn việc làm ăn ở ngoại địa, đã nửa năm chưa về nhà, hài tử trong bụng Trương Tương Vân khẳng định không phải của Hà gia.

Đại bá Hà lão gia vốn đã có rất nhiều oán hận với người Trương gia, lần này người Trương gia lại chủ động đưa tới cửa để nói chuyện, tùy tiện lôi một đứa con hoang nói là dòng dõi Hà gia, thế là bị Đại bá Hà lão gia đánh cho mặt mũi bầm dập, chạy ra.

Người Trương gia thấy người nhà họ Hà không chịu thừa nhận hài tử trong bụng Trương Tương Vân là của Hà gia, về sau cũng không dám lại tìm Hà gia lý luận, cũng không dám tiếp tục nhắc đến chuyện này.

Mà khi đó, người nhà họ Hà cũng chưa hoài nghi việc Trương Tương Vân mang thai, kỳ thật chính là quỷ thai do Ngũ Thông Thần năm huynh đệ lưu lại.

Chỉ cho rằng Trương Tương Vân lẳng lơ, trước khi thỉnh Ngũ Thông Thần vào cửa, đã ăn cây táo rào cây sung, h��ng hạnh vượt tường trộm tình.

Kỳ thật, Trương Tương Vân mang thai, đích thật là quỷ thai của Ngũ Thông Thần năm huynh đệ.

Quỷ thai này khác với thai nhi bình thường, không cần mang thai mười tháng mới sinh ra.

Thậm chí không cần tròn sáu tháng đã có thể sinh ra.

Người ta thường nói người mang lục giáp, lục giáp là Dương thần, nếu thai nhi chưa đủ sáu tháng đã sinh non thì nhất định là tử anh, không nuôi sống được.

Vì vậy, chưa đủ sáu tháng mà ra đời, không phải tử anh, chính là quỷ thai.

Mà bụng Trương Tương Vân sở dĩ to nhanh như vậy, chính là vì quỷ thai trong bụng đang tác quái, mang thai một tháng tương đương với người bình thường mang thai năm tháng, mang thai ba đến năm tháng tương đương với người bình thường mang thai mười tháng.

Nhưng lúc đó ai cũng không đem việc Trương Tương Vân mang thai liên hệ với chuyện âm ma dâm tự, dù sao chuyện này quá mức không thể tưởng tượng, bình thường nghĩ cũng không nghĩ ra.

Người Trương gia sau khi chịu thiệt ở Hà gia, cũng chỉ có thể giam giữ Trương Tương Vân, tiếp tục nuôi trong nhà.

Bởi vì người Trương gia còn ôm hy vọng sinh đứa bé ra, nếu đứa nhỏ này thật sự là dòng dõi Hà gia, còn có khả năng trở lại Hà gia, vì vậy liền tiếp tục nuôi Trương Tương Vân.

Nhưng người Trương gia rất nhanh đã phát hiện Trương Tương Vân không bình thường.

Bụng Trương Tương Vân to quá nhanh.

Mới trôi qua chưa đến mười ngày, bụng đã to bằng người mang thai sáu tháng.

Cùng lúc đó, Trương Tương Vân càng ngày càng già nua, người càng ngày càng gầy gò.

Cho đến một đêm, đại khái là cách đây hai mươi ngày, đêm đó mưa to, Trương Tương Vân điên điên khùng khùng, không biết bằng cách nào đã trộm ra khỏi phòng bị khóa.

Nàng thế mà một mình ăn sạch hết số lương thực dự trữ trong bếp.

Không chỉ vậy, còn cắn chết hết số gà sống trong lồng gà, nuốt sống vào bụng.

Ăn đến mặt mũi tràn đầy máu, miệng còn cắn thịt gà dính máu.

Hình ảnh huyết tinh lúc đó, mùi máu tươi nồng đậm xộc vào mũi, khiến mấy tên hạ nhân phát hiện Trương Tương Vân đều kinh hãi, đều nói Trương Tương Vân trúng tà.

Nói cũng kỳ lạ.

Trương Tương Vân mang thai càng ngày càng già nua, gầy gò, kể từ đêm đó ăn sống nhiều gia cầm như vậy, người lại trẻ lại.

Nhưng khi đó người Trương gia cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Trương Tương Vân phát bệnh điên, đói bụng nên lén ra ngoài tìm ăn.

Nhưng tiếp đó, quái sự liên tiếp xảy ra.

Trương Tương Vân mỗi đêm đều có thể trộm ra khỏi phòng.

Ban đầu vẫn là ăn vụng gà vịt, heo chó nhà mình.

Dần dần, nàng bắt đầu ăn vụng gà vịt nhà hàng xóm.

Người Trương gia cũng biết chuyện này, nhưng họ bất lực, họ đã cố gắng dùng xích sắt to bằng cánh tay trẻ con để trói Trương Tương Vân, nhưng chưa được mấy ngày, Trương Tương Vân thế mà cắn đứt xích sắt to như vậy, lén ra ngoài.

Hơn nữa khẩu vị của Trương Tương Vân càng ngày càng cổ quái, ăn cơm người sống, ăn một lần là lại nôn mửa ra, càng về sau trở nên mặc kệ đói đến đâu cũng không đụng đến đồ ăn đã nấu chín, chỉ ăn vụng huyết thực.

Nếu không cho nàng ăn huyết thực, ban ngày sẽ uể oải suy sụp, người già nua như bà lão.

Đến ban đêm sẽ quỷ khóc sói gào, điên điên khùng khùng la hét.

Một khi ném cho nàng thịt tươi huyết thực, người lại trở nên an tĩnh lại.

Hạ nhân Trương gia có lẽ không biết nguyên nhân Trương Tương Vân phát điên, nhưng người nhà mẹ đẻ của Trương Tương Vân đều rất rõ ràng vì sao Trương Tương Vân lại phát điên. Người Trương gia cũng bắt đầu sợ hãi trước những hành động khác thường của Trương Tương Vân, đều nói Trương Tương Vân trúng tà, cho rằng âm ma đã nhập vào Trương Tương Vân lúc trước, cũng đi theo Trương Tương Vân trở lại thôn Tiền Lĩnh, không chịu buông tha Trương Tương Vân, tiếp tục nhập vào Trương Tương Vân.

Người Trương gia sợ hãi, muốn tìm người nhà họ Hà xin giúp đỡ, nhưng lần này người nhà họ Hà căn bản không cho người vào trong.

Trương gia đây là tự làm tự chịu, gieo gió gặt bão.

Họ thấy xin giúp đỡ người nhà họ Hà vô vọng, bắt đầu ủ rũ nghĩ biện pháp, có người đề nghị đưa Trương Tương Vân đi, tùy tiện tìm nơi xa vứt bỏ là xong, đây gọi là Họa Thủy Đông Di.

Cũng có người đề nghị mời đạo sĩ, bà cốt, thầy cúng đến trừ tà.

Trương Tương Vân dù sao cũng là con gái ruột của lão gia tử Trương gia, sao có thể nhìn con gái chịu khổ, mình lại thấy chết không cứu, thế là bắt đầu bốn phía tìm đạo sĩ, hòa thượng, bà cốt, thầy cúng…

Cũng không biết có phải người Trương gia xui xẻo, hay là quỷ thai trong bụng Trương Tương Vân oán khí nặng, quấy phá hung, liên tiếp ba bốn ngày tìm đến mấy bà cốt nông thôn, đều không có tác dụng gì.

Ngược lại, theo thời gian trôi qua, bụng Trương Tương Vân bắt đầu càng lúc càng lớn.

Người như thế nào canh giữ, như thế nào khóa, từ đầu đến cuối đều không giam được.

Các loại biện pháp đều nghĩ hết.

Nhưng vẫn không giam được Trương Tương Vân.

Theo bụng lớn, khí lực của Trương Tương Vân dường như cũng thay đổi lớn.

Cùng lúc đó, gà vịt bị ăn vụng trong thôn càng ngày càng nhiều, ban đầu các hương dân tưởng rằng có chồn hoặc sói hoang vào nhà ăn vụng.

Cho đến về sau.

Những hương dân này ôm cây đợi thỏ, bắt được chính mặt bà lão già nua như mặt mèo, nửa đêm lẻn vào sân nhà khác ăn vụng gia cầm, Trương Tương Vân.

Chuyện này khiến thôn Tiền Lĩnh vỡ tổ.

May là Tr��ơng gia chịu ra mặt bồi thường tiền, mọi người cũng đều biết Trương Tương Vân nhà Trương gia là thằng điên, chuyện Trương Tương Vân trúng tà cứ như vậy bị người Trương gia che giấu.

Người Trương gia tiếp tục tìm cao nhân trừ tà cho Trương Tương Vân.

May là Trương Tương Vân chỉ ăn vụng gia cầm, ngày thường tính tình có đói, có nóng nảy, đều chưa từng làm ai bị thương.

Vì vậy, đây cũng là lý do người Trương gia chịu tiếp tục tìm cao nhân trừ tà cho Trương Tương Vân.

Nhưng khoảng bốn năm ngày trước, có người trong thôn phát hiện một chi tiết, mấy chục nhân khẩu trong thôn trang lớn của Trương gia đã nhiều ngày không ra khỏi cửa.

Khi hương dũng vào thôn trang lớn của Trương gia xem xét tình hình, phát hiện tìm từ trên xuống dưới nhà họ Trương, ngay cả một người cũng không tìm thấy.

Đừng nói là người Trương gia, ngay cả hạ nhân trong thôn trang lớn đều không thấy, hỏi người nhà của những hạ nhân này trong thôn Tiền Lĩnh, cũng đều nói không có về nhà.

Người ta thường nói sống thì gặp người, chết phải thấy xác, nhưng mấy chục nhân kh���u nhà họ Trương, sửng sốt tất cả đều biến mất, một người sống sờ sờ đều không thấy, một người chết cũng không thấy.

Nhất là mấy ngày tiếp theo, các hương dân càng sợ hãi phát hiện, phụ nữ mang thai trong thôn Tiền Lĩnh bắt đầu liên tiếp sinh non, mỗi lần sinh non đều là tử thai.

Liên tiếp vài ngày, đã có hơn mười phụ nữ mang thai sinh non, dẫn đến mấy chục gia đình lâm vào bi thống.

Hơn nữa, mỗi nhà có phụ nữ mang thai sinh non, vào đêm trước khi sinh non, đều có bệ cửa sổ bị người đẩy ra, trên bệ cửa sổ có dấu chân người lật vào trong nhà.

Dấu chân đó không phải của đàn ông, mà là thuộc về bàn chân nhỏ của phụ nữ.

Liên tiếp sinh non, sinh ra tử thai, trong thôn bắt đầu lòng người hoang mang, người người cảm thấy bất an, phàm là gia đình có thai phụ, bắt đầu đóng chặt cửa sổ, cả nhà nghiêm phòng tử thủ bảo vệ thai phụ.

Nhưng vẫn vô dụng.

Người mơ mơ màng màng ngủ, ngày thứ hai tỉnh lại xem xét, ngói trên nóc nhà lộ ra một lỗ thủng lớn, có người nhân lúc ban đêm trực tiếp theo nóc nhà đi vào.

Sau đó không lâu, thai phụ trong nhà bắt đầu đau bụng, sinh non, sinh ra tử thai không có sinh mệnh.

Việc này náo ra mạng người càng ngày càng nhiều, gia đình chìm vào bi thống càng ngày càng nhiều, về sau ngay cả nha môn cũng bị kinh động, nha môn trông vài đêm đều vô dụng, trong thôn như thường mỗi ngày đều có thai phụ sinh non.

Toàn bộ thôn Tiền Lĩnh đều đã lòng người hoang mang, phàm là gia đình có thai phụ, đều mang cả nhà, nhao nhao chạy ra khỏi thôn Tiền Lĩnh.

Không có thai phụ nào dám ở lại thôn Tiền Lĩnh.

Mà nha môn thấy vài lần gác đêm đều vô dụng, luôn không bắt được rốt cuộc là ai lẻn vào nhà thai phụ hãm hại người, ngay cả là người hay là cái gì không sạch sẽ đang làm loạn cũng không biết, thế là phái người đến phủ thành, chuyển xin cứu binh.

Thỉnh cầu phủ nha phái cao thủ hoặc mời cao tăng chùa Bạch Long, mau cứu thôn Tiền Lĩnh.

Triệu Tam tiếp tục kể.

Vì sao về sau mọi người lại nghi ngờ việc này là do Trương Tương Vân mang thai quỷ thai.

Vốn dĩ, ngay ngày thứ hai nha môn phái người đi phủ thành viện binh, thôn Tiền Lĩnh có một đám người ngoài đến, đám người ngoài đó tự xưng là thương gia đồ cổ, đến thôn Tiền Lĩnh thu mua đồ cổ.

"Thương gia đồ cổ?"

"Thương gia đồ cổ!"

Lão đạo sĩ và Tấn An cùng nhau giật mình nhìn Triệu Tam.

"Bọn họ thật sự tự xưng là thương gia đồ cổ?"

Tấn An trịnh trọng hỏi Triệu Tam.

Triệu Tam tuy không biết vì sao hai vị đạo trưởng trước mắt, vừa nghe đến tên đám thương gia đồ cổ kia, đều lộ ra vẻ giật mình, nhưng hắn vẫn gật đầu, nói thật là thương gia đồ cổ.

Khi nhận được câu trả lời khẳng định của Triệu Tam, Tấn An và lão đạo sĩ nhìn nhau, đáy mắt hiện lên vẻ ngưng trọng và nghi hoặc, đám thương gia đồ cổ kia có phải là đám đã từng đến thôn Hà Cốc, hại chết Âm Dương tiên sinh, cướp đi Trảm Giao đao hay không?

Lúc này, ngay cả Đại phu nhân cũng tò mò nhìn sang, hỏi Tấn An chuyện gì xảy ra?

Có phải quen biết đám thương gia đồ cổ này không?

Tấn An lắc đầu, không giải thích nhiều, mà để Triệu Tam tiếp tục kể.

Lúc này, vẻ mặt hắn trịnh trọng hơn nhiều, không còn dễ dàng như người ngoài cuộc lúc trước, bắt đầu chú ý đến từng chi tiết nhỏ mà Triệu Tam kể về đám thương gia đồ cổ kia.

Triệu Tam tiếp tục kể.

Đám thương gia đồ cổ đến thôn Tiền Lĩnh thu mua đồ cổ, nhưng lúc đó các hương dân lòng người hoang mang, đâu còn tâm trạng làm ăn.

Thậm chí, khi nhìn thấy những người ngoài này, họ trút giận lên những người ngoài này, muốn đuổi đám thương gia đồ cổ đi.

Nhưng đám thương gia đồ cổ không những không tức giận, ngược lại hỏi các hương dân có phải gặp khó khăn gì không, họ thường xuyên vào Nam ra Bắc, cũng gặp phải một số chuyện quái dị, có lẽ có thể giải quyết được.

Các hương dân lúc đó cũng tuyệt vọng, cái gì cũng muốn thử, nghe đám thương gia đồ cổ nói vậy, thế là mồm năm miệng mười kể hết những chuyện quái dị xảy ra gần đây ở thôn Tiền Lĩnh.

Đồng thời, cũng có hương dân nói ra phỏng đoán trong lòng, phỏng đoán có phải là bà điên mang thai nhà Trương gia nửa đêm lẻn ra ngoài trộm hài tử không?

Muốn nói nơi nào kỳ quái nhất ở thôn Tiền Lĩnh, thì phải kể đến việc cả nhà mấy chục nhân khẩu nhà Trương gia một đêm không thấy người.

Bà điên? Đám thương gia đồ cổ lúc này hỏi thăm chuyện gì xảy ra, chờ nghe được chuyện quái dị của Trương gia và hành vi quái dị của Trương Tương Vân, đám thương gia đồ cổ lập tức đến Trương gia.

Kết quả, họ vừa đến Trương gia, đã có người trong đám thương gia đồ cổ nói trong nhà Trương gia âm khí rất nặng, về sau, họ lại tìm đến Hà gia tổ trạch.

Đám thương gia đồ cổ ba ngày trước tìm đến Hà gia, lão gia tử Hà gia kể hết mọi chuyện cho họ, bao gồm việc Trương thị vì ghi hận Đại phu nhân, thỉnh Ngũ Thông Thần hại Đại phu nhân không thành, lại bị phản phệ, cùng những chuyện hoang đường dâm loạn với Ngũ Thông Thần.

Lão gia tử trong miệng Triệu Tam, chính là phụ thân của Hà Quý.

Lão nhân gia thân thể yếu đuối, không nên đi lại mệt mỏi, lại nhớ tình cũ, nói lá rụng về cội, vì vậy luôn ở lại nông thôn tổ trạch, không chuyển đến phủ thành.

Sau khi nghe xong, đám thương gia đồ cổ nói chuyện phụ nữ mang thai sinh tử thai ở thôn Tiền Lĩnh lần này, tám chín phần mười là do Trương Tương Vân mang thai không phải thai nhi bình thường, mà là quỷ thai.

Quỷ thai hung tàn nhất, thích ăn mùi máu để bổ dưỡng, trưởng thành.

Ban đầu chỉ ăn gia cầm bình thường.

Càng về sau, quỷ thai càng lớn, khẩu vị càng lớn, gia cầm bình thường không thể thỏa mãn khẩu vị của quỷ thai, liền sẽ chuyển sang ăn người.

Đợi đến khi ngay cả ăn người cũng không đủ, liền sẽ bắt đầu điều khiển mẫu thể, chuyên môn sau khi trời tối, lén lút lẻn vào nhà thai phụ khác, ăn vụng thai khí và tam hồn thất phách của thai nhi.

Mà thai phụ một khi động thai khí, kết cục chỉ có một, chết từ trong trứng nước.

Mà khi đến giai đoạn ăn vụng con của thai phụ, chính là lúc quỷ thai sắp trưởng thành hoàn tất, không lâu sau sẽ giáng sinh.

Nói đến đây, ngay cả Triệu Tam, một người đàn ông huyết tính, cũng sợ hãi, hít sâu mấy hơi, chờ trấn định lại, mới nuốt nước bọt, tiếp tục kể.

Đám thương gia đồ cổ kiến thức rộng rãi, giống như người có bản lĩnh lớn.

Hà gia lão gia tử rất tin tưởng đám thương gia đồ cổ.

Thế là, Hà gia lão gia tử muốn trừ hậu họa cho Hà gia, tránh cho Trương Tương Vân luôn quấn lấy Hà gia, Đại phu nhân.

Vì vậy, ông muốn thỉnh đám thương gia đồ cổ trảm yêu trừ ma, thay Hà gia, thay các phụ lão hương thân thôn Tiền Lĩnh trừ tà, bảo vệ một phương bình an.

Mọi chi phí phát sinh, Hà gia sẽ chi trả.

Đám thương gia đồ cổ được Hà gia lão gia tử tin tưởng, đối mặt với lời khẩn cầu của Hà gia lão gia tử, đám thương gia đồ cổ thế mà đồng ý ở lại tìm Trương Tương Vân mất tích, thay Hà gia trừ hậu họa.

Nhưng Hà gia lão gia tử chưa hoàn toàn hồ đồ.

Lão gia tử không hoàn toàn tin tưởng đám thương gia đồ cổ đột nhiên xuất hiện, hiểu sâu sắc cái gì gọi là không thể bỏ hết trứng vào một giỏ.

Khi biết được nguy cơ ở thôn Tiền Lĩnh lần này, còn liên lụy đến Trương Tương Vân và quỷ thai Ngũ Thông Thần, Hà gia lão gia tử lập tức sai người đến phủ thành, thông báo tin tức này cho Đại phu nhân, để Đại phu nhân mời cao nhân cứu Hà gia tổ trạch, cứu dân chúng thôn Tiền Lĩnh đang trong cảnh nước sôi lửa bỏng.

Lúc này, Đại phu nhân ngồi ở vị trí cao, quay đầu nhìn Tấn An và lão đạo sĩ.

"Tấn An đạo trưởng, Trần đạo trưởng, đây chính là lý do hôm nay ta tìm hai vị đạo trưởng, tuy rằng nha môn quản hạt thôn Tiền Lĩnh đã phái người đến phủ thành thỉnh cầu cứu binh, nhưng ta vẫn muốn khẩn cầu hai vị đạo trưởng ra tay tương trợ Hà gia ta một lần."

"Ta đã nhận được tin tức, người được phái đến từ thôn Tiền Lĩnh, một đường thúc ngựa, đã đến phủ nha ngày hôm qua, phủ nha cũng đã thuyết phục chùa Bạch Long, người của chùa Bạch Long và phủ nha đã đến thôn Tiền Lĩnh ngày hôm qua."

Tấn An nghe vậy, mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Lại là phủ nha.

Lại là cao tăng chùa Bạch Long xuất thủ.

Lại là đám thương gia đồ cổ lai lịch bí ẩn, không biết có phải là đám đã hại chết Âm Dương tiên sinh hay không.

Một thôn Tiền Lĩnh nhỏ bé, lại tập hợp đủ ba nhóm thế lực.

Nếu thêm Đại phu nhân cũng tham gia vào, thì là bốn nhóm thế lực, cùng nhau khuấy động vũng bùn nhỏ thôn Tiền Lĩnh.

Nếu đám thương gia đồ cổ kia thật sự là đám vì một thanh Trảm Giao đao mà hại chết Âm Dương tiên sinh, dựa theo tính cách vô lợi bất khởi tảo, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn tàn nhẫn của đám thương gia đồ cổ, chỉ sợ vũng nước đục thôn Tiền Lĩnh này sẽ không đơn giản như vẻ bề ngoài…

"Tuy nói chùa Bạch Long đã có cao tăng đến thôn Tiền Lĩnh trảm yêu trừ ma."

"Nhưng lần này có lẽ là Hà gia ta gặp phải nguy cơ lớn nhất, mà Trương thị có lẽ là nhắm vào ta, ta trốn thế nào cũng không thoát, vì vậy ta sẽ đích thân đến Hà gia tổ trạch chủ trì đại cục. Và để phòng ngừa bất trắc, cũng là để bảo toàn bình an cho Hà gia, lần nữa khẩn cầu Tấn An đạo trưởng và Trần đạo trưởng giúp ta một tay."

"Hà gia ta nhất định vô cùng cảm kích."

Đại phu nhân yên lặng nhìn Tấn An.

Lần trước chém giết Ngũ Thông Thần, nàng thấy được bản lĩnh của Tấn An, không phải những đạo sĩ hương dã giả danh, biết Tấn An nếu chịu xuất thủ tương trợ, nàng tự mình đến thôn Tiền Lĩnh chủ trì đại cục lần này, đại sự có thể thành.

/

Ps: Tấu chương chung 6500 chữ, chỉ lấy phí 6k chữ, đằng sau 500 chữ là về sau miễn phí tăng thêm (? ω? )

---

Bản dịch độc quyền thuộc truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free