(Đã dịch) Bắc Huyền Môn - Chương 145: Thủy Linh Nguyên Thánh tặng huyết lân, Ngọc Lâu tiễn bảo trả nhân quả
Lục Linh Thành được hắn dẫn đến một đầm nước, giữa đầm sừng sững hai cây khô cao chừng hai trượng.
– Thủy Linh Nguyên Thánh! – Ngọc Lâu Chân Nhân cất tiếng gọi.
Lục Linh Thành giật mình: Dám lấy danh xưng Nguyên Thánh, Thủy Kỳ Lân này quả là có lai lịch phi phàm!
Chỉ thấy hai cây khô từ trong nước vươn lên, để lộ ra một cái đầu thú khổng lồ màu đen, nửa sư tử nửa rồng.
May mà Ngọc Lâu Chân Nhân đã che chắn cho Lục Linh Thành, nếu không thì uy áp ấy đã đủ khiến hắn tan xương nát thịt.
– Chuyện gì mà lại gọi Bản thánh, tiểu Ngọc Lâu? Chẳng có việc gì thì đừng quấy rầy ta an giấc! – Một tiếng nói già nua vang lên.
– Vị tiểu hữu này đã mang đến cho Bồng Lai chí bảo Tam Quang Thần Thủy. Nguyên Thánh, khi cơ duyên Tiên Thiên đã thành, ngài cũng không cần phải an giấc nữa!
Đây lại là một đầu Thần thú cấp Thiên tiên.
– Tam Quang Thần Thủy? Đủ cho ta uống một ngụm không? – Thủy Linh Nguyên Thánh hỏi.
Ngọc Lâu Chân Nhân lắc đầu: – Lần này đến quấy rầy tiền bối, là vì xin một giọt Kỳ Lân huyết!
– Tinh huyết thì không có, nhưng huyết phổ thông thì không thành vấn đề!
– Vậy thì thêm một mảnh lân phiến nữa. Bần đạo sẽ coi đây là một chút nhân tình.
– Trên thân ta thì không được, nhưng những mảnh rụng trước đây thì được thôi.
– Được! – Ngọc Lâu Chân Nhân cười lớn nói: – Ngày mai ta sẽ gọi Đô Thiên bắt hai đầu dã long đến bồi bổ cho ngươi.
– Ít nhất phải bốn đầu!
Một giọt máu trong mắt Thủy Linh Nguyên Thánh, nhưng đến chỗ Lục Linh Thành thì lại là cả một chậu rửa mặt!
Một mảnh lân phiến màu đen tựa Hắc Diệu Thạch, lại to bằng cả cái thớt.
Ngọc Lâu Chân Nhân cười lớn nói: – Bần đạo sẽ tinh luyện nó thành một giọt Tinh huyết cho ngươi. Nếu là hắn tự mình đưa một giọt Tinh huyết, e rằng cũng sẽ thành một chậu rửa mặt, ngươi làm gì cần nhiều đến thế.
– Ngươi muốn luyện hóa vào bản thân sao? Bần đạo không quá đồng ý. Bản thân con người đã ẩn chứa đại bảo, cần gì phải hóa thành Thụy thú?
– Bần đạo có một đề nghị: giọt máu tươi này hãy để vào cái vỏ trứng kia, tiểu hữu nói không chừng có thể có được một tiểu Kỳ Lân, chỉ là tiềm năng sau này sẽ thấp hơn một chút.
Lục Linh Thành ngẫm nghĩ, có một tiểu Kỳ Lân cũng không tệ, thế là nhẹ gật đầu.
Ngọc Lâu Chân Nhân liền giúp Lục Linh Thành luyện hóa Kỳ Lân huyết vào vỏ trứng.
– Tốt rồi, bần đạo đã dùng thủ đoạn tạo hóa để kích phát sinh cơ của Kỳ Lân huyết, lại niêm phong trứng thần, chỉ mười tháng nữa sẽ có một tiểu Kỳ Lân xuất thế.
Lục Linh Thành vội vàng cảm tạ Ngọc Lâu Chân Nhân. Ngọc Lâu Chân Nhân lại nói: – Ngươi cũng đừng sợ hãi. Bồng Lai sẽ che chở các ngươi trong năm trăm năm, cứ yên tâm mà phát triển trên biển là được. Chỉ cần đừng gây rối, mọi việc cứ coi như có lệnh bài quan trọng mà làm!
Lục Linh Thành vội vàng đáp: – Tiểu đạo nào dám!
– Túi Trữ vật của ngươi quá thô sơ, có bảo vật gì cũng khó mà giấu kín được. Chốc nữa ta sẽ gọi khố phòng, mang cho tiểu hữu một tòa Linh phủ Pháp khí.
Lục Linh Thành vội vàng từ chối: – Chỉ cần Trữ Vật Giới chỉ bình thường là được rồi, tiểu đạo làm sao dám dùng Linh phủ Pháp khí!
Ngọc Lâu Chân Nhân nói: – Ngươi là người thật thà chịu khó, tất nhiên sẽ nổi bật lên. Hiện tại không nhận, sau này chờ ngươi thành tựu Kim Đan, bần đạo sẽ sai người mang quà đến tặng ngươi.
– Lát nữa bần đạo sẽ gọi Tàng Kinh Các, sắp xếp một phần truyền thừa Kim Đan Đạo Đức chi tu cho ngươi, coi như giúp môn phái các ngươi chập chững bước đi. Phòng ngoại vụ cũng sẽ cấp cho các ngươi một đợt vật tư, tiểu hữu có thể chọn nhận một lần toàn bộ, cũng có thể mỗi năm nhận một đợt, liên tục trong năm trăm năm.
Lục Linh Thành nói: – Nếu nhận một lần toàn bộ, e rằng ngoại giới sẽ biết tiểu đạo đã giao Thủy đạo chí bảo cho Bồng Lai mất!
Ngọc Lâu Chân Nhân cười lớn nói: – Tiểu hữu thật trầm ổn, rất thích hợp làm Chưởng môn một phái. Vừa hay Bồng Lai đang muốn nâng đỡ một số môn phái, sẽ đưa môn phái của tiểu hữu vào danh sách ngay!
– Vô cùng cảm kích, không dám phiền Ngọc Lâu Chân Nhân ưu ái đến vậy!
– Ha ha, ta chỉ sợ tiểu hữu không nhắc đến điều kiện gì. Bần đạo còn thiếu một khoản nhân quả rất lớn chưa thể trả, có điều kiện gì cứ việc nói ra, như vậy bần đạo mới vui lòng!
Lục Linh Thành nói: – Bần đạo đã được nhiều bảo vật như vậy, không thể tham lam thêm nữa. Chỉ mong khi sơn môn của tiểu đạo đạt thành Ngũ phẩm, Bồng Lai có thể giúp mở phúc địa!
– Tốt! Như vậy mới giống một điều kiện ra trò.
– Đây là một khối Linh nguyên. Tiểu hữu hãy chôn sâu nó vào sơn môn, sẽ gia tăng tốc độ thăng cấp Linh mạch. Cứ coi như bần đạo thanh toán nốt chút nhân quả còn lại!
Lục Linh Thành gật đầu lia lịa: – Không dám làm phiền Chân nhân thêm nữa!
Lục Linh Thành ở lại trong động thiên thêm mấy ngày nữa, thưởng thức những món linh thực chiêu đãi của Bồng Lai như gan rồng, Bách Hoa tửu nhưỡng. Sau đó, hắn mang theo đặc sản Bồng Lai và hạt giống Linh căn ngụy Thanh Liên trở về Huyền Quy đảo.
Vẫn là Bách Hoa Tu đích thân dùng loan xa đưa đón tận nơi.
Trải nghiệm đãi ngộ cấp bậc khách quý, may mà tâm tính Lục Linh Thành vẫn vững vàng.
Thu hoạch đầy bồn đầy nồi, hắn thắng lợi trở về.
Đương nhiên trên mặt hắn tràn đầy vẻ vui mừng hớn hở.
Chuyến này Lục Linh Thành ra ngoài, xuất hành từ ba mươi Tết, đến mười bốn tháng Giêng mới trở về.
Vừa vặn hắn còn kịp đón Nguyên Tiêu, lại được ăn bữa cơm đoàn viên.
Trên đảo lúc này đã phủ kín hoa đăng.
Nhìn thấy Lục Linh Thành trở về, mọi người đều kinh hỉ reo lên: – Chưởng môn đã về!
Lục Linh Thành trước tiên đến gặp lão nương. Việc hắn bỏ đi không lời từ biệt trên bàn cơm chắc hẳn đã làm bà lo lắng hỏng cả người.
Quả nhiên lão thái thái đang chép kinh cầu phúc. Gặp Lục Linh Thành, bà liền mắng: – Cái đồ ôn dịch nghiệt chướng nhà ngươi, đáng lẽ phải đánh gãy chân ngươi! Bảo là đi ra ngoài một chút, thế mà một tiếng tăm cũng không có, hỏi thăm cũng chẳng ai hay biết! Chẳng lẽ là lão sư phụ chân thọt của ngươi lại triệu ngươi đi rồi sao?
Lục Linh Thành vội vàng cười xòa: – Con không đi đâu nữa cả, cũng chẳng có nơi nào để đi. Gốc rễ của con ở đây mà!
– Gốc rễ ở đây ư? Đã là người trưởng thành rồi! Vậy mà một mụn con cũng chưa có! Những ngày qua ngươi mà bỏ mạng ở bên ngoài, lão thái bà ta cũng đành nuôi cháu trai trưởng thành, để có người nối dõi hương hỏa cho ngươi.
Đến đây thì cuộc nói chuyện không thể tiếp tục được nữa. Vừa hay Thủy Nương Nương được tin tìm đến, Lục Linh Thành liền cười khà khà.
Thủy Nương Nương liền bắt đầu dỗ dành lão thái thái.
Lục Linh Thành đợi bà ngủ rồi mới hỏi: – Thủy sư muội, những ngày qua bần đạo đi vắng, trên đảo không có chuyện gì chứ?
– Không có việc gì. Chỉ là lo lắng cho an nguy của đạo huynh thôi.
Lục Linh Thành lắc đầu: – Không có việc gì là tốt rồi. Bần đạo nào có thể có chuyện gì chứ!
Kỳ thực Lục Linh Thành ngây người ba năm trong Tiên phủ, không giây phút nào không nhớ cảnh tượng trên đảo.
Giờ đây trở về đảo rồi, hắn lại chỉ muốn ngủ một giấc.
Cũng không biết vì nguyên cớ gì.
Bất quá trên thân còn có rất nhiều bảo vật, chưa cởi ra thì cũng không yên giấc được.
Lục Linh Thành nói: – Bần đạo lần này được đại cơ duyên, nay ma kiếp đã triệt để kết thúc, đây chính là thời cơ tốt đẹp để phát triển.
– Bắc Huyền môn chúng ta phải như dòng nước xiết mà dũng mãnh tiến lên, phải dốc hết sức mình!
Thủy Nương Nương hỏi: – Đạo huynh đã được cơ duyên gì vậy?
– Không thể nói, không thể nói!
Lục Linh Thành chỉ lấy ra phần truyền thừa Kim Đan do Bồng Lai sắp xếp lại kia. Nó không riêng gì Đạo Đức chi tu, mà phàm là những gì liên quan đến Thủy đạo, cơ bản đều có đủ.
– Ôi chao! Có phần truyền thừa này, chúng ta thật sự đã có được căn cơ ngàn năm!
Lục Linh Thành nói: – Bần đạo định nhận Lão Quân làm Tổ Sư, Bích Ba Đại Tiên, Tát Thiên Sư làm Tiên Sư. Hai chữ thiên địa mà trước đây chỉ cung phụng cũng không đổi, sau đó sẽ lập thêm Tổ Sư điện, Lão Quân cung, Thiên Sư điện, Linh Quan điện!
Thủy Nương Nương gật đầu: – Tự nhiên là hoàn toàn có thể!
Lục Linh Thành thầm tâm niệm: – Vẫn là phải sáng tạo ra Công pháp độc môn của riêng mình!
Lục Linh Thành lại cùng Thủy Nương Nương đến bên con suối, cầm lá bùa chữ đó thiêu đi.
Chỉ thấy một đạo huyền quang nhập vào trong suối. Lục Linh Thành chỉ cảm thấy tựa hồ có chút chấn động dưới lòng đất.
Rồi nhìn dòng nước suối trồi lên, trở nên dồi dào hơn, hắn hứng một ít đưa vào miệng: – Ngô! Quả nhiên là Tam giai Linh tuyền!
Phiên bản đã được biên tập này thuộc về truyen.free, và mọi hành vi sao chép đều không được phép.